"Mộc Mộc! Em ăn cái này đi!""Đã nói tôi không phải Mộc Mộc! Anh nên chấp nhận sự thật đi! Cô ấy đi rồi!"_cô có chút tức giận. Cô giống cô ấy, nhưng không phải cô ấy."Tôi cho cô 3s để thu hồi lời nói"_hắn đen mặt, tâm tư có chút rối loạn.Cô không nói gì, lặng lẽ đứng lên! Cô hận không thể bóp chết hắn! duma ngày nào cũng bắt nạt cô:<<<…
Jack là 1 cô gái xin đẹp cô luôn học giỏi tất cả các môn Kicm 1 chàng trai cool ngày những cô gái điều gục ngã Đến khi 2 người gặp nhau và yêu nha họ sống hạnh phúc Câu chuyện rất ngắn…
"Ê thằng bê đê không bố kìa chúng mày!""Con trai gì nhìn ẻo lả như con gái! Tao không tin nó là con trai đâu!" Viên Hữu bị dồn vào góc, cậu đứng sát vào cây cổ thụ đằng sau. Đôi mắt cùng hàng lông mi dài chớp chớp, mắt ngấn lệ nhìn tủi thân vô cùng"Tụt quần nó ra xem nào! Xem nó có cái ấy không!" Cậu nhắm tịt mắt lại mong thời gian trôi qua thật nhanh. Chỉ cần chịu đựng thôi thì mẹ sẽ không phải lo lắng. Cả lũ trẻ con cười ha ha hô hô chỉ chỏ rồi bỗng nghe thấy 1 tiếng thét từ đằng xa vọng lại"Bọn kia! Làm gì thế!" Mộc Nhĩ từ từ đi tới, trên ba lô đeo cặp sách như vừa đi học về. Bọn trẻ con kia quay người lại thấy Mộc Nhĩ thì như thấy ma."Á! Con đàn ông kìa chúng mày! Chạy đi chạy đi!" Mộc Nhĩ từ khi sinh ra đã 4.5 kg. Càng lớn thì càng to, thịt trên người chắc nịch lại thích lo chuyện bao đồng, luôn tỏ ra mình mạnh mẽ hào sảng nên cả xóm này gọi cô là con đàn ông. Ngoài ra vì cha cô là giáo viên dạy Toán ở thôn này nên trẻ con ai cũng sợ đắc tội với Mộc Nhĩ.Lúc Mộc Nhĩ đến, thì quần Viên Hữu đã bị tụt, lộ thiên trước bóng râm của cây cổ thụ. Mộc Nhĩ cũng chẳng thấy ngại ngùng gì, vì ở nhà cô có một đứa em trai 3 tuổi, mà kích thước hiện tại cũng chẳng khác biệt là bao...…
Những câu chuyện nhỏ, những cuộc đối thoại nhỏ giữa hai bạn trẻ có tình yêu mang hương trà sữa: ngọt ngào, êm dịu, nên thơ. Nhân vật không được đặt tên, không cốt truyện rõ ràng, viết bởi cảm hứng đột nhiên mà tới, phi lợi nhuận, chỉ có một mục đích duy nhất : hy vọng có thể làm một ngày tồi tệ của bạn và mình trở nên tốt hơn. Hi vọng sẽ không ai đem những câu chuyện, cuộc đối thoại nhỏ này ra khỏi đây mà không có sự xin phép <3…
Tô Hạ Hoan và Tô Triệt là thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau . Cô và anh cùng cắp sách tới trường , cùng chia nhau que kem mát lạnh... Tuổi thơ và những năm tháng thanh xuân của họ tràn ngập hình bóng đối phương . Người ta hay nói , mối quan hệ thanh mai trúc mã luôn tồn tại sự mập mờ khó hiểu , Tô Hạ Hoan cực ghét kiểu suy nghĩ đó . Để chứng minh giữa cô và anh hoàn toàn trong sáng , ngay từ khi lên cấp 3 , Tô Hạ Hoan đã tìm mọi cách tránh xa Tô Triệt . Rất nhiều năm sau , khi cuộc sống hai người dần trở nên xa cách thì Tô Triệt đột ngột trở vê Yên Xuyên . Giây phút gặp lại ấy , bao toan tính bấy lâu dường như đều chệch hướng , bí mật ẩn giấu sau mảnh giấy nhét vội trong cuốn sách Hoá học thuở thiếu niên cũng dần hé mở...…
- Ta là mẹ của con, những gì ta làm đều không phải vì muốn tốt cho con sao?- Tốt cho tôi? Bà đã bao giờ nghĩ đến tôi muốn gì và cần gì không? Thứ tôi thật sự cần bà có biết không? - Nhưng ít ra ta biết cô gái đó chẳng có gì tốt lành đáng để cho con qua lại cả...- Bà đủ rồi! ~ Hắn không kìm nén mà to tiếng quát trả- Người con gái bà bảo không có gì tốt lành ấy...Trước đây nếu không phải vì cô ấy, tôi không biết con bà hiện tại đã trở nên tệ hại như thế nào, vì cô ấy, tôi muốn mình được trở nên tốt hơn để đáp lại sự yêu thương và che chở cho cô gái đấy, cô ấy vì tôi bất chấp việc được ở bên gia đình để chờ đợi, nhưng đổi lại sự quay về của một kẻ mất trí như tôi lại mang đến cho cô ấy vô ngàn sự tổn thương, hiện tại còn đang vì cứu con bà mà nằm trong phòng cấp cứu chưa rõ sống chết kia kìa.…
Bạch Thiên và Bạch Thổ từ nhỏ vốn sống ở quê, nhưng được nuông chiều vô cùng. Cùng là anh em, tính cách lại quá khác nhau. Bạch Thiên trầm tĩnh bao nhiêu thì Bạch Thổ lại náo nhiệt bấy nhiêu. Ở cái thời Bạch Thổ đang đánh nhau gây sự, thì Bạch Thiên chép kinh Phật, dần dần trở thành ông cụ non.Trùng hợp, con gái cưng nhà họ Bạc - Bạc Vũ Ngọc tính tình khó chiều gặp phải hai anh em. Từ đó cắt máu ăn thề, cả ba sẽ cùng bên nhau cho tới khi sông núi này không còn nữa.Chẳng qua, đã có người dù sớm dù muộn cũng đã động lòng. Ban đầu là vì nhan sắc, lúc sau là những trò tinh quái và bây giờ chính là con người của Vũ Ngọc.…