2 Tâm thủy dao
…
PureWaterSummary:* lính gác dẫn đường pa* bạch ách bởi vì cùng đồng kỳ lính gác đánh cuộc thua, vì thế đi ước trong tháp nhất nghiêm khắc nhất quái gở dẫn đường huấn luyện viên -- vạn địch. Này vốn dĩ chỉ là một cái trò đùa dai, bạch ách cũng không có tính toán phó ước, nhưng làm hắn không nghĩ tới chính là, vạn địch thế nhưng thật sự.Hai cái giờ uổng công chờ đợi làm trận này hẹn hò tan rã trong không vui, càng lệnh bạch ách hít thở không thông chính là vạn địch chung quy vẫn là đã biết mời sau lưng chân tướng bất quá là tuổi trẻ lính gác nhóm vui đùa. Liền ở bạch ách dùng sức cả người thủ đoạn muốn hướng vạn địch xin lỗi thời điểm, hắn nghe thấy tái Phi nhi nói cho hắn -- đã có mặt khác lính gác trước hắn một bước, xin cùng vạn địch hẹn hò ~* ách ách địch, tạp ách tư cùng bạch ách thân huynh đệ giả thiết.…
Năm 16 tuổi, Hạ Mộng đã đem lòng thích một người. Trong mắt cô khi ấy, Dịch Bách Lâm giống như ánh dương rực rỡ mà cô mãi mãi không thể chạm tới. Hai năm sau, cô lấy hết can đảm để tỏ tình, đổi lại chỉ là một câu nói lạnh nhạt: "Anh chỉ xem em như em gái." Hạ Mộng từng nghĩ, mối tình năm đó rồi cũng sẽ bị thời gian chôn vùi. Cho đến khi gặp lại. Người thiếu niên từng khiến cô rung động năm ấy đã không còn giống như trong ký ức nữa. Anh trở nên lạnh lùng, xa cách, mang theo quá nhiều bí mật không thể nói thành lời. Còn cô cũng đã không còn là cô gái mộng mơ của năm 16 tuổi. "Hạ Mộng... em còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?"…
Tôi có thể nhìn thấy ký ức của người khác nhưng, chưa từng thấy ký ức của chính mình. Lâm duy-tôi sống một cuộc đời lặng lẽ giữa phố thị đông đúc ngột ngạt, không thể nhớ quá khứ của mình, không gia đình ,không bạn bè nhưng tôi có thể nhìn thấy được ký ức gắn liền với một ai hoặc vật chỉ bằng một cái chạm tayNhững tiếng cười hòa cùng những giọt nước mắt, những bí mật chưa từng được nói ra.Sau tất cả hiện lên như một thước phim Nhưng mỗi lần sử dụng năng lực này tôi đều phải chấp nhận đánh đổi rằng quên đi một phần ký ức của chính mình. Cho đến một ngày, tôi chạm vào một chiếc nhẫn.Không có chuyện gì xảy ra Không ký ức. Không hình ảnh.Không một dấu vết.Lần đầu tiên... tôi thấy mình thật vô dụng.Và cũng là lần đầu tiên tôi gặp Trần Kha --- một người mang một chiếc nhẫn huyền bí, với ánh mắt sâu hút khiến người ta cảm thấy như đang bị kéo vào một quá khứ nào đó... mà đáng lẽ không nên tồn tại.Và từ khi tôi chạm vào chiếc nhẫn ấy những ký ức không thuộc về tôi bắt đầu xuất hiện. Những giấc mơ mờ ảo nay lại chân thực đến lạ. Và một sự thật... đang dần được hé lộ. Rằng có lẽchính tôi... cũng chưa từng biết mình tồn tại theo cách mà tôi vẫn hằng nghĩ.…
._.…
tác giả : Lão Nạp Bất Hiểu Áithể loại : Tiểu Thuyếttrạng thái : Đag Cập Nhập…
cô gái ấy là namkhông cô ấy là nữtôi không yêu cô ấy không tôi yêu cô ấythế giới của tôi là cô ấy…
câu nói…