cà phê sữa dâu || woongri
Ngày hôm nay, gã nhớ em đến đây thôi.…
Ngày hôm nay, gã nhớ em đến đây thôi.…
Title: babyboyAuthor: -RKIVESFILMCover: @for_my_jin aka me aka myself aka iStatus: completedSummary: "chúng ta đi ăn kem nha?"Khi lời nói dối lại vô tình tạo nên một câu chuyện tình ngọt ngàoHãy ủng hộ bạn tác giả bằng cách bình chọn cho truyện của bạn ấyBản dịch đã có sự đồng ý của tác giả vui lòng không đem đi nơi khácWarning: quan hệ boyxboy, little space mindset, dị ứng hay thiếu hiểu biết về một trong hai thì có thế không đọcLink to the original fic: https://www.wattpad.com/story/131190110-babyboy…
Lòng tin là thứ gì đó mỏng manh vô cùng.......Ngày hôm trước vì lòng tin mà ấm lòng hạnh phúc.Ngày hôm sau vì lòng tin lung lay mà lại nỡ lìa xa.Kẻ vì lòng tin mà đến cuối chết dưới kiếm của người tin nhất.Kẻ vì lòng tin mà đến cuối lại rơi vào ân hận, cả đời mang nặng day dứt khôn nguôi.Kẻ vì lòng tin mà sinh hận niệm, một tay làm nên đại biến rồi lại cả đời hồ đồ.Đến cuối cùng, Tín Niệm của ta, Tín Niệm của người... là tựa vạn niên sơn hay đã hoá hư vô ?…
Một câu chuyện về alpha và omega tiêu chuẩn với những sự kiện nhỏ có vẻ nghiêm túc nhưng lại hài hước. Gojo và Yuta không biết cả hai là định mệnh của nhau, chỉ có Gojo thấy kỳ lạ và có chút suy đoán.…
short chuỵn tình gà bông…
Hoa, dù có nở rộ hay mãi chẳng hé, vẫn sẽ lay động khi có cơn gió thoảng qua. Tình yêu, dù còn yêu, hay đã hết, vẫn luôn tồn tại. Có câu hát rằng: 愛が通り過ぎた跡に 咲かない花が揺れている - 'Trên dấu vết nơi tình yêu đã đi qua, bông hoa không nở vẫn khẽ lay trong gió'. Dù cho... tình yêu đã đi qua, nhưng sự rung động vẫn còn đó. Một cảm xúc... sau cuối của tình yêu, khi vẫn còn gió, vẫn còn hoa, nhưng tất cả đều lặng im... toả hương, thứ mùi hương riêng biệt, thân thuộc, chỉ loài hoa ấy mới có, vẫn sẽ len lỏi theo gió cuốn vào những ký ức xưa cũ, dù đoá hoa ấy có nở rộ, hay mãi chẳng hé.Bạn sẽ làm gì, khi nhận ra người mình yêu và yêu mình sâu đậm, đã chẳng còn chút 'cảm xúc' yêu nào với mình?Còn bạn, bạn sẽ làm gì, nếu phát hiện ra... mình có những cảm xúc, những ký ức, những mối liên kết đặc biệt, với... một người... không phải người bạn sắp kết hôn?Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
Khụ khụ :). Đây là tác phẩm gì ?Nói chung thì, đây là một bộ bao gồm những OneShot về tựa game Identity V.. Viết về ai ?Còn tùy, đa số là bách hợp hoặc đam mĩ, aka nữ x nữ, nam x namCòn điều gì, xin hãy vào truyện tìm hiểu thêm.…
Nếu vào lần cuối cùng gặp em, Anh kịp nói điều gì thêm để mình khỏi cần lặng im...Nếu anh kịp tới ngồi cạnh em,Khi em với gọi anh trên chặng đường nối lại niềm tin ...Và nếu những lúc rối bời anh kéo tay em tới,Nhẹ nhàng nói cho em nghe câu chân tình,Nếu lời nói dối bị nhìn thấu,Và anh mới là người đau khi phải giấu cho riêng mình..."Dòng kí ức viết vội vàngGiấu đi từng tiếng thở thanNhững điều nuối tiếc muộn màngĐến bao giờ hết ngổn ngang?""Anh cũng không biết nữa, anh không biết mình sẽ ngổn ngang trong nỗi nhớ em đến bao giờ...""Có lẽ... là tới khi mình gặp lại nhau, thêm một lần nữa."Sau một tuần suy đi nghĩ lại, tui quyết định mang tới, những mẩu chuyện ngổn ngang, dang dở... mà có lẽ, phải có thật nhiều quyết tâm, mới dám đăng tải.Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
Có những lời ngỏ, không đáng phải thuộc về sự im lặng. Là vì, sự ngập ngừng ghì nó lại quá lâu, nên vô tình bị tước mất cơ hội được cất lên...Một lâu đài cát từng được cẩn thận dựng nên giữa những ngày tưởng chừng chẳng thể tan vỡ. Người ta đã từng tin rằng chỉ cần bản thân đủ kiên nhẫn, đủ chân thành, cơn sóng ấy sẽ dịu đi, thời gian rồi sẽ đứng lại. Nhưng sẽ không có cơn sóng nào dừng xô, càng sẽ không có khoảng khắc nào đủ dài để mãi giữ lấy một điều đang dần trượt khỏi tay.Không ai nhớ rõ khoảnh khắc mọi thứ bắt đầu sụp đổ. Chỉ biết rằng sau những ngày bận rộn, những lần lỡ hẹn, những điều 'để mai nói cũng được'... lâu đài ấy không còn nữa.Người ta đi tìm một bầu trời đã từng xanh khắc sâu trong tim giữa đêm đông gió rét, đi tìm một điều mà chính họ cũng không chắc còn tồn tại hay không. Và có lẽ, thứ đang tìm kiếm chưa bao giờ là bầu trời."Tìm gì vậy?""Anh muốn tìm Duy Khánh, mùa hè năm ấy.""Không cách nào tìm được nữa đâu."Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
[Inspired by Lindsey Stirling - "Shatter me", I've written this story. Hope everyone would enjoy it]Vivian - a porcelain figure who had a brilliant gift of music - dreamt about the day she'll be released from the crystal snow globe, turn into a real human and marry her beloved prince.Yet, she is constantly attracted to her mysterious past, and a sweet violin melody visiting her in her sleep.With the hint given by Viv only friend - Clarissa the Mechanic - she slowly discovered who she really was, and her own destiny...[Completed]…
Đọc sách, ảnh mây đẹp, Đô Đô…
vì thẩm tuyền duệ đã không quay đầu, kim jiwoong rốt cuộc cũng không đợi em thêm nữa.…
Em có thấy lạnh không?lời kể của Kim Jiwoong. kể về tình yêu của đời hắn. oneshot, SE, OOC.…
long ấm ớ x cường meo meo…
hoành nghị nhớ anh. thuỵ bằng cũng nhớ em. lowecase, kẹo đường mùa đông, oneshot. nhân một ngày rét buốt của miền Bắc.…
"Em thật nhỏ bé đến nỗi tôi chỉ muốn ôm em vào lòng và trao em nụ hôn ngọt ngào nhất..."Truyện lấy bối cảnh âu cổ.Hoàn toàn hư cấu, dựa trên trí tưởng tượng của tác giả.𝚝𝚛𝚞𝚢ệ𝚗 𝚝𝚑𝚞ộ𝚌 𝚚𝚞𝚢ề𝚗 𝚜ở 𝚑ữ𝚞 𝚌ủ𝚊 @𝚎𝚕𝚢𝚜𝚒𝚊𝚙𝚒𝚜 𝚟à 𝚌𝚑ỉ đă𝚗𝚐 𝚍𝚞𝚢 𝚗𝚑ấ𝚝 ở 𝚆𝚊𝚝𝚝𝚙𝚊𝚍. 𝚟𝚞𝚒 𝚕ò𝚗𝚐 𝚔𝚑ô𝚗𝚐 đạ𝚘 𝚟ă𝚗 𝚟à 𝚔𝚑ô𝚗𝚐 𝚖𝚊𝚗𝚐 đ𝚒 𝚌𝚑ỗ 𝚔𝚑á𝚌.Lần đầu viết nên có thể văn phong và cốt truyện không được hay lắm mong mọi người lượng thứ._ @elysiapis…
Giữa lòng một thành phố xinh đẹp mà xa lạ, khi đất trời đang dập dìu cho khoảnh khắc chuyển giao từ cuối xuân sang hạ, có hai đứa trẻ từng là cả mùa hè của nhau rồi bỗng chốc hóa người dưng giữa những dòng xoay hối hả của cuộc đời. Trong cái nắng chiều dần nhạt của những ngày lập hạ đầu tiên, khi nhiệt độ chỉ giao động ở chừng 23 độ, không khí dịu dàng hòa cùng những cơn gió mát lành, có hai người - tương phùng, lần nữa nhờ cái duyên cả đời mới có một lần.Tới lúc hoàng hôn kia dần buông, chẳng ai biết chờ đợi phía trước sẽ là một đêm trăng thanh gió mát khiến thành phố như dịu lại hay sẽ là một cơn mưa đầu hạ rả rích làm u tối cả con phố dài. Thế nhưng, họ vẫn chọn tiến về phía trước, dẫu biết rằng tình cảm này cũng như gió không thể mãi dừng lại nơi kẽ tay, hay mây rồi tới lúc trôi xa khỏi bầu trời mình từng trú ngụ. Giữa quá khứ, thực tại và những giấc mơ, giữa những quen thuộc và xa lạ, họ lặng lẽ viết tiếp lời hứa về mùa hè kế tiếp dưới những tán cây bàng cao lớn, xanh ngắt, để mặc cho định mệnh dẫn lối qua những hư ảo của nhân duyên."Mùa hè tới, mình sẽ lại gặp nhau.""Hứa nhé?""Tớ hứa với bạn!""Nhất định, bọn mình sẽ còn gặp lại."Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
bạch hồng cường và tạ hoàng longđừng ghét anh-vốn dĩ nó khó mà.…
chương hạo có hai kiểu tình yêu, trước, và sau khi chia tay.…