drabble 𖧧 ˒˒ yetket| ichigoichie
thèm ngọt…
thèm ngọt…
Với xã hội ngày càng phát triển con người có khả năng cao sẽ bị mất việc một cách nhanh chóng, những robot được tạo ra nhằm mục đích phục vụ đời sống của con người nhưng thật sự thì nó có phục tùng được hết những thỏa mãn nhu cầu của người hay không? Đó là câu hỏi vẫn còn một ẩn số. 100 năm nữa con người bị thao túng bởi những con robot hiện đại liệu có phải là sự thật?---Vào truyện thì biết nhé! Đây là câu chuyện dựa trên tưởng tượng của mình. Không gán lên người thật!Write by kijirometuri…
Chuyện tình cảm nhẹ nhàng của 2 bạn trẻ.…
[Thiên Yết nữ] Odnoliub - Những kẻ si tình.…
warning:trẩu trẩu,teenfic,mất não,tục…
Trong vòng bán kính 100 mét, ai đến gần Phương Anh đều bị Ngọc Thảo cầm gậy đánh.Ai khen Phương Anh thì chính là bạn của Ngọc Thảo, ai mắng Phương Anh chính là nghịch tặc, cần phải đánh chết Trangnguyen140499…
╱╱┏╮╱╱╱╱╱╱╱╱╱╱╱╱┃┃╱╱┳╱┓┳╭┛┳┓▉━╯┗━╮┃╱┃┣┻╮┣╱▉┈┈┈┈┃┻┛┛┻╱┗┗┛▉╮┈┈┈┃▔▔▔▔▔▔▔▔╱╰━━━╯╱╱╱╱╱╱╱╱.…
OCC, ko giống cốt truyện thậtvui lòng ko đục OTP của tôi NOTP lướt…
author: neyuz. • 𝘳𝘦𝘵𝘳𝘰𝘶𝘷𝘢𝘪𝘭𝘭𝘦𝘴thủ khoa x học sinh mới.summary: lần gặp đầu tiên là định mệnh, lần thứ hai cũng có thể là định mệnh, nhưng đến lần thứ ba thì chắc chắn là do người sắp đặt.…
Thể loại huấn văn, có gl…
ĐÃ HOÀN TẤTMình mãi mãi chấp niệm với cúp le này.Và từ tận đáy lòng, mình thành tâm biết ơn và kính trọng cố tác giả Ssambasoul vô cùng bởi những giá trị người mang lại trong Fluttering Feeling!Dịch lại từ truyện của @joph24Truyện gốc: Fluttering Feeling (Fanfiction Editing)Search tên tác giả là ra nhé.…
Đây là những câu chuyện nhỏ trong lúc có ý tưởng bùng phát…
Tên: Người bị áp chếTác giả: Hoàn NhĩThể loại: cao H, ngôn tình, nữ công, NPNhân vật chính: Thành Khả, Cố ĐườngTrans & Edit: nnnsxcnVăn án: Nhân vật học trưởng trong lòng các nữ sinh trong trường, hot boy của trường K, cuối cùng cũng trở thành món đồ chơi của cô ta."Lại đây, nằm sấp xuống."Giữa phòng học trống trải và chiếc bàn học lộn xộn, có tiếng sột soạt khe khẽ truyền đến. Tiếng rên nhẫn nhịn của chàng trai cùng với đôi môi mím chặt.Ban đầu chỉ nghĩ cô ta là một nữ sinh kín đáo. Tóc ngắn, trầm tĩnh, ít nói. Nhưng rốt cuộc là mị lực gì, khiến ngày càng nhiều đàn ông cam tâm trở thành người hầu nam của cô ta, từng người từng người cong mông chịu sự đựng sự đùa bỡn, thao túng của cô?Thiếu gia ham chơi, ngông nghênh, học sinh ưu tú, thầy giáo, từng người từng người bị cô ta hạ gục...…
Warning R18, song tính, nhân thú, OOC, fic tục, mọi thứ trong đây đều là giả tưởng.VĐV bắn cung/ VĐV môn kết hợp trượt băng bắn súng/ VĐV bắn súng x VĐV trượt băng nghệ thuật27/27/27 x 25nhân thú Alpaca / nhân thú Golden retriever / nhân thú gấu nâu x người thường…
Các anh có gì?Bọn anh có Camera, em có gì?Em có máy ảnhChuyện phi thực tế, mất não, occ, ngôn từ bậy bạ. Hong thíc clickback nha cạ nhà iu. Đừng mắng nhao…
Author: Mọt-truyện-đen...Lúc tôi bí truyện chính thì sẽ quay sang viết bên đây, đồng đều cho các cậu khỏi chờ đợi nhó!…
"Trong khi ông đứng trước dòng sông, một dòng sông yên ả và duyên dáng, ông nhớ lại những tháng ngày khi hai người hơn ba mươi, và con gái cả của ông vừa đủ tuổi đi học mẫu giáo. Mỗi ngày, khi tan làm về, hai người sẽ gặp nhau trước cửa trường mẫu giáo của con gái, đón con về, ông sẽ lái xe chở hai bố con đi mua một món gì đó ăn nhẹ trước bữa tối. Có thể là một củ khoai nướng, một cái bánh bao, hoặc một cây kem cho ngày nắng nóng. Nhưng con gái ông từng rất thích ăn thịt nướng của một bà lão từng bán ngay đối diện con sông, nên ông luôn đi qua con sông này mỗi khi muốn dỗ dành con bé. Và khi ông Hisashi để con gái mình háo hức kể chuyện với bà lão bán thịt nướng nhân hậu, ông trao một cái hôn vội vàng cho Kiminobu trước khi Kimi dắt con gái ra khỏi xe để mua thịt, còn bản thân ông thì tựa người vào vô lăng, nghiêng đầu nhìn mặt sông phẳng lặng qua lớp cửa kính, nghỉ ngơi một chút sau cả một ngày dài. Có đôi khi, ông quay đầu nhìn chồng và con gái mình kiên nhẫn xếp hàng đợi mua thịt nướng, sườn mặt của Kiminobu - lúc nào cũng mang nét lãng tử và hiền lành rất thư sinh - và ý cười ghim sâu ở đuôi mắt Kimi khi ôm lấy hai cái má phúng phính của con gái, rồi ông Hisashi tự nhủ mình mới may mắn làm sao đã yêu được một người như vậy trên đời. Đôi lúc, ông nhìn cảnh tượng ấy qua khung cửa kính xe, rồi tự dưng ông rưng rưng nước mắt, lặng lẽ lau đi một cảm giác hạnh phúc vừa nhỏ bé lại vừa quá đỗi lớn lao, một sự biết ơn ông đã ngỡ chẳng bao giờ ông hiểu được."-major character death nhưng KHÔNG BUỒN. viết bởi n.…
Về tuổi mười bảy chông chênh đầy vụn dại.…