Áp Lực Bạn Gặp Phải
Vào đây cảm nhận những áp lực bạn gặp phải chia sẻ và tôi sẽ đưa ra lời khuyên…
Chuyện cô bé và lớp học
Tổng hợp những câu chuyện kinh dị, khuyên đừng uống nước khi xem.…
Truyện 988988456
test tập 1…
Beverage
Tittle: BeverageAuthor: BordeauxPairing: Kim Kibum và Shim Changmin, Jo Kyunhyun và Lee Sungmin. Rating: KDisclaimer: Họ có quyền tự chủ.Category: Shortfic (two parts)Genres: S.A, Fluff Note: Fic cần đọc chậm. Summary: Changmin nghĩ, như vậy cũng tốt. Cậu sẽ im lặng mà ở bên cạnh anh ta mãi mãi cho đến khi chết đi. Như thế, trong một kiếp khác họ sẽ gặp lại nhau và sẽ chỉ có duy nhất một “lần gặp mặt đầu tiên”.…
Sırrın Sesi Yoktur
toplumdan elini eteğini cekmis dindar ebeveyenler cocuklarina evde hapis hayati yasatmaktadirlar . boyla bir aileni cocugu olan hester da ne baska bir cocukla nede disaridaki dunyayi gormus. hester ebeveyenlerine anlatilmamasi gereken bazi seyler oldugunu ogrenir artik biliyordu ki " SIRRIN SESİ YOKTUR O İCİNİZDEKİ EN KARANLİK YASAR OTURUR VE BEKLER"…
Một Chút Về Stramer Au
một quá khứ, một hiện tại, và một suy nghĩ…
[0309] Ba của tôi
lịch ra truyện 2 4 6 nhamong mn ủng hộ#alibaba…
Bảo Bối Của Lục Tổng ( Allkook )
Chuyện nói về một cậu bé mồ côi được nhận nuôi bở 6 vị tổng tài…
một chút thơ
ờ thì đọc thử đi lở hợp khẩu vị bạn thì sao?…
Lỡ một bước, khôn một đời
couple chính: Phương & Namcouple phụ: Nhiều không kể hếtngày khai bút: 30/3/2020kết thúc: đang loadthể loại: ngôn tìnhvăn án:Nghe bên tai có tiếng khóc của ai đó, tôi bừng tỉnh. Mẹ tôi ngay bên cạnh, đôi mắt đỏ hoe, vẫn cái giọng ấm áp, xoa đầu tôi "con gái à! sao ngốc vậy hả con? Ba mẹ vẫn ở đây mà, vẫn bên con mà. Sao con lại làm vậy? Dù cho cả thế giới chống lại con, thì ba mẹ vẫn sẽ đứng về phía con mà. Mẹ biết, mẹ biết con trong sạch, con không phải thể loại gái rẻ tiền như họ nói. Mẹ tin con."( năm 14 tuổi, lớp 8)…
31/12
BoJack: And everyone was like way to go, you made Beverly cry on her last day in rehab. So the thing I keep thinking about is, was it worth it for Beverly to be happy for a little bit, even though it ended up sad? Or would it be better if the whole thing would have never happened? Every time someone leaves rehab, it makes you think about your own progress, some days it feels like you're not progressing at all, other days you think "Well, maybe a little." The main thing I think about is how stupid I am that I didn't do this sooner. I wasted so many years because I was miserable because I assumed that was the only way to be. But I don't wanna do that anymore. Also, am I crazy or have I gotten really good at writing letters? This is BoJack, by the way, Horseman, obviously…








