*đây là bản dịch thô với sự giúp đỡ của google dịch*tác giả:@TheFallenwanderer\Clara Wolf*tình trạng gốc: đã hoàn thành*tình trạng dịch: đã hoàn thành-Vị giáo sư lanh lợi và cậu bé vàng tinh nghịch của chúng ta đã trải qua ngày lễ tình nhân như thế nào-Coverart credit - spicysteweddemon.…
'daite!' như một lời mệnh lệnh, cũng là câu khẩn cầu. 'ôm anh đi.' _"những lúc tay anh lạnh quá! đã làm em giận hờn vì không chịu nắm lấy tay em.""những lúc như vậy, em đã tưởng rằng anh không còn thương em nữa."…
Nếu một mai, ta gặp lại người thương cũ với một trái tim đã trống rỗng, chẳng còn mảng kí ức nào mang tên ta giữa nơi dòng đời tấp nập này. Thì liệu ta sẽ làm gì? Có tự dằn vặt mà lãng trốn đi những quá khứ đớn đau ấy, hay là ích kỉ mà cố gắng bắt đầu lại một mối quan hệ tưởng chừng như là đổ vỡ? Nếu là Quỳnh, Quỳnh sẽ lựa chọn gì trong tình huống đó? Mời các bạn đón đọc để biết thêm chi tiết ^^.…
Có vẻ như cứ qua mỗi mùa The Face chúng ta lại có một vài cặp The Gei mới =))Trước khi vào fic tui có một lưu ý thế này: Đây là một SERIES DRABBLE nên là các chap sẽ không theo trình tự và sẽ không liên quan như kiểu đọc một chiếc shortfic, từng chap sẽ là mỗi câu chuyện khác nhau. Giống như tuyển tập oneshot của QT vậy í. Bởi vì style của tui xưa giờ là có hứng thì viết oneshot, gói gọn tất cả vào một oneshot đó cho trọn vẹn.Rồiiii, còn chờ gì nữa mà không nhào dzô đọccccMấy má đọc dzui dzẻ ngheeee~…
Nói tới sự thu thập 5 chiếc nhẫn mang 5 sức mạnh khác nhau của cô gái người cá để giải trừ lời nguyền và hành trình gian khổ tìm kiếm tình yêu của ngũ vị hoàng tử của các vương quốc.:Thủy-Kim-Mộc-Thổ-Hỏa…
Lúc ấy chợt cảm giác như chúng tôi chỉ là hai người bạn bình thường, anh ấy cũng chỉ là một chàng trai rất đỗi bình thường, chỉ cần vươn tay là có thể chạm đến.…
Đột dưng giây phút ấy cậu chợt hiểu được vì sao những bạn nữ từng được anh cứu giúp đều móc tim móc phổi mà thích anh, cậu đã từng châm chọc chỉ vì một người giúp mình mà có thể trao đi tình cảm lớn như vậy sao?Đột dưng cậu đã hiểu.…
"Tôi không có một người bạn nào ở đây. Tôi căm ghét nơi này, tôi ghét mỗi sáng thức dậy chỉ có thể nhìn ra ngoài ô cửa sổ tối đen trống rỗng. Vũ trụ là một hố đen khổng lồ, không phải thứ gì đẹp đẽ. Vì sao con người cứ cố tìm kiếm sự sống ngoài vũ trụ kia trong khi con người đều đang chết dần chết mòn thế này? Họ coi từng người đang sống ở đây như một công cụ, vậy mà mục đích cao cả của họ lại là giải cứu nhân loại. Tôi ghét những kiến thức vô vị mình phải nhồi nhét vào đầu mỗi ngày, khi tôi tìm thấy những cuốn băng thu âm tiếng nhạc cụ lưu truyền từ vài trăm năm trước, tôi thực sự yêu nó nhưng tôi chẳng thể được học về nó. Họ gọi tôi là một trong những kẻ sống với đặc quyền, nhưng tôi phải trả giá cho sự sống của mình mỗi ngày bằng cảnh tượng như cầm tù này. Tôi không cảm thấy mình đang sống, không biết phải sống cho ai, cũng chẳng ai sống cho tôi. Có phải chúng ta đều đã chết và đây mới là địa ngục không?"-Phân loại: tương lai, thế giới diệt vong, BE/SESố chữ: 16095 chữ-Challenge accepted w @lyibs_ & @noellede_jj…
Nguyện cho hai người không chỉ cùng nhau trải qua một đợt sơ tuyết này, mà rất nhiều rất nhiều năm sau nữa, vẫn có thể bên nhau ngắm tuyết đầu mùa, bù đắp cho vô số nuối tiếc của trước kia./ thực hướng, shortfic, ngọt, HE/ stories about wangyibo and xiaozhan by @seraphine-ngdo not take out…