Ngày xưa anh nói anh thích hoa "tương tư". Em không ngại ngần đội mưa hứng gió, một mình lái xe thật sớm tới chợ hoa để mua tặng anh những bông hoa đầu tiên, vẫn còn vương lại một lớp sương mù trên cánh. Lúc ấy, anh chỉ biết cảm động, thật cảm động nhào vào lòng, nói lời yêu em như một tên ngốc, còn muốn dùng một chút hơi ấm của mình xua đi cái lạnh giá rét trên người em.Chỉ là anh đã quên mất không nói với em một điều rằng, hoa "tương tư" ấy người ta chỉ dùng để tặng cho nhau, rồi sau đó nói lời chia tay mãi mãi mà thôi.…
Tên tác phẩm: Mặt Trăng Trong Vòng Tay TôiTên Hán Việt: Nguyệt Lượng Tại Hoài LýTên tiếng Trung: 月亮在怀里Tên tiếng Anh: The Moon Is In My ArmsTác giả: Quẫn Quẫn Hữu YêuVăn án:Sau khi rời khỏi đội tuyển quốc gia, Kỳ Nguyệt dấn thân vào con đường nông học.Trong một buổi tiệc nọ, có người đùa cợt đưa ra quy tắc rằng: Thi bắn súng, người thua sẽ bị Kỳ Nguyệt hôn một cái.Nhìn khuôn mặt lấm lem bùn đất, trên vai vác cuốc của Kỳ Nguyệt ở ruộng thí nghiệm trồng khoai tây, sắc mặt mọi người đều tái xanh.Mọi người tranh nhau bắn trước, rất sợ bị phạt.Kết quả cuối cùng, nam thần Cố Hoài giơ súng lên, bắn trượt mục tiêu và đạt 0 điểm.Lần thứ hai gặp mặt, Cố Hoài bị người khác ác ý chèn ép ở phòng đấu kiếm.Kỳ Nguyệt nhịn không nổi đành phải xuất thủ.Lần thứ ba gặp mặt, Cố Hoài đứng ở ven đường, không có nhà về.Kỳ Nguyệt vì giúp anh mà bay mất phí sinh hoạt ba tháng.Nhiều năm sau.Kỳ Nguyệt nhìn vào giấy chứng nhận kỉ lục bắn súng thế giới có viết tên Cố Hoài, cúp vô địch đấu kiếm thế giới và "en nờ" giấy chứng nhận bất động sản khác, lâm vào trầm mặc: "..."…
Những tin mà mình đăng lên là gom lại từ all các nguồn khác nhau Cập nhật hàng ngày những tin tức mới nhất về EXONếu bạn có ý định đem bài mình đăng đi đâu thì ok vẫn được. Nhưng đừng quên ghi CR nhé ^^~Ngôi nhà EXO luôn chào đón tất cả EXO-L 😊…
Ngày đầu tiên tôi gặp em, trong màu nắng chói chang của một buổi cuối hè, nơi góc bàn vốn dĩ trống trải, em ngồi đó, vẻ mặt mộng mơ, bàn tay em gõ nhẹ trên mặt bàn, tay còn lại khẽ uốn những sợ tóc dài chạm bờ vai. Tôi đã tự hỏi: " liệu thiên sứ có biết ngẩn ngơ hay không?" Lần thứ hai tôi gặp em, khi chúng ta đã bốn năm xa cách, em ngồi trước bến xe buýt, cơ thể ướt đẫm vì trời mưa, hai bàn tay em nắm chặt vào nhau, đôi vai em run lên vì lạnh. Không hiểu nữa, dù ở khá xa nhưng tôi lại như thấy em đang khóc. Tôi đã tự hỏi : liệu thiên sứ bật khóc sẽ như thế nào?"Lần thứ cuối cùng tôi ở bên cạnh em, khi một đêm ta trút hết vui buồn, em nằm ở đó, dáng vẻ ngủ say đến mức tôi có thể chạm vào má em thật lâu. Tôi đã tự hỏi:" liệu thiên sứ khi ngủ có đẹp như thế này không?" Nhưng có một điều tôi chưa hề tự hỏi, vì nó tồn tại như một lẽ dĩ nhiên, đó là thiên sứ luôn xinh đẹp nhất khi cười. Ôi thiên sứ của tôi, nếu không thể ngắm được em khi cười thì tôi thà bán đi đôi mắt của mình còn hơn, thế nên, vạn lần xin em, hãy cho đôi mắt của kẻ si tình này một chút giá trị, xin em đừng khóc nữa... Gió mùa hè nổi lên rồi, từng cơn gió mang theo hơi nóng chạm vào da thịt tôi. Như cách tình yêu đầu đời chạm vào trái tim tôi, vừa đau rát, vừa hạnh phúc... Cảm ơn em đã cho tôi được yêu em... Hẹn ở kiếp sau...…
Đôi lời:Tác giả: BeBo614-DuNaBản quyền: chính chủNotice: Không mang truyện đi đâu khi chưa có sự xin phép với chủ truyện!Vì truyện đầu tay sẽ có nhiều chỗ lơ là cứ góp ý Na sẽ sửa.Nhân vật chính: Hứa Hải Quỳnh - Cẩn Hạc Hiên"Không một ai có thể cướp đi tình yêu tôi dành cho anh nhưng rất tiếc anh lại tự mình đánh mất nó"…
Một bé ngũ quan xinh xắn tóc trắng dài xõa ngang vai, đôi mắt to tròn, hai má lúm đồng tiền hiện rõ trên khuôn mặt bầu bĩnh vừa chạy vừa cất tiếng cười khanh khách. Đằng sau là hai bé trai và một bé gái có rất nhiều nét giống nhau chạy theo. Tiếng cười đùa của trẻ con vang vọng khắp dãy hành lang dài.- Nội ơi nội, nội ơi cứu con.Cô bé chạy nhào vào lòng một cô gái thoáng chừng hai tư, hai năm tuổi kêu rối rít.- Nguyên Nhi đi từ từ thôi.Ba đứa trẻ kia thấy cô gái liền chạy lại ôm trái ôm phải luôn miệng gọi "nội ơi, nội ơi". Nhẹ nhàng lau những giọt mồ hôi còn lại trên trán bốn đứa trẻ cô gái mới nghiêm nét mặt lại.- Nguyên Nhi, nội dặn con bao nhiêu lần rồi. Sao con không nhớ lời nội vậy, con nhìn con kìa đuôi lộ hết cả ra rồi, còn cái tai này không lạnh hay sao?Vừa nói cô vừa lấy tay nhéo nhẹ đôi tai trắng muốt như hồ ly của Nguyên Nguyên khiến cô bé kêu lên một tiếng rồi nhanh chóng giấu tai vào mái tóc trắng muốt.- Nội thật bất công. Nội xem ông có giấu tai đi đâu.…
Cậu bé, một cậu bé với tâm hồn trong sáng, luôn vui vẻ và lạc quan. Thế nhưng, thực tế chẳng làm cho cậu được hạnh phúc, một cuộc đời nghiệt ngã đã đẩy cậu vào những bi kịch không lối thoát. Thế rồi, những bi kịch ấy đã dẫn cậu đến với cái chết. Và linh hồn của cậu, một linh hồn bất hạnh, một linh hồn tràn đầy sự đau khổ, luôn quanh quẩn trong một khu rừng, luôn quanh quẩn bên một căn nhà và chẳng thể siêu thoát. Và rồi, một Urban Legend (Truyền thuyết đô thị) về cậu đã nhanh chóng lan rộng khắp mọi nơi, và Urban Legend đó mang tên "Cậu Bé Bất Hạnh".…