Một con sói trắng đi về phương namĐi về phương nam...Nó đi đi mãiNó mơ mơ mãiMơ nghe chim hót tháng ngàyMơ nghe suối chảy êm đềm ánh trăngSói trắng đi về phương namĐi mòn đi mỏi đi tìm mùa xuân Thuộc Kookmin ABO collection: The Faults in our Bond…
Phiên bản UpdateNhân sinh như một giấc mộng, ngắn ngủi và mong manh. Dù ta có cố gắng bao nhiêu, thay đổi bao lần, cuối cùng vẫn phải buông tay tất cả. Nhưng chính trong sự hữu hạn ấy, tình cảm con người mới trở nên quý giá đến vô cùng. Chúng ta gặp nhau giữa biển người mênh mông, yêu thương nhau, cùng đi qua những năm tháng đẹp nhất - đó đã là điều kỳ diệu. Dẫu kết cục không thể thay đổi, thì một cái nắm tay, một ánh mắt trìu mến, hay một lần cùng cười trong mưa... đều là vĩnh cửu trong ký ức. Vì thế, nhân sinh tuy là mộng, nhưng có người bên cạnh thương yêu, giấc mộng ấy mới trở nên dịu dàng và đáng sống.…
Khi Jimin nuôi một chú thỏ nhỏ, đặt tên là Jungkook. Và bỗng phát hiện ra rằng, ô hay, cậu ấy là hybrid. Một chút về TaeJin.Tổng hợp lại các short riêng lẻ về Thỏ bánh quy và anh chủ của cậu ấy, hi vọng là khi tách riêng mình sẽ có cơ hội post các chap ngắn hơn.…
| k.nj || only fools |"only fools falls for you, only foolsonly fools do what i do, only fools fall."[vietnamese]Đây là bài hát mà Jungkook và RM đã cover cùng nhau. Đây là phần truyện của RM.KHÔNG PHẢI SHIP JOONKOOK/KOOKJOONThể loại: tiểu thuyết ngắn, SE.*Lưu ý: đọc kĩ chap đầu tiên (FOOLS)Start: 1/10/2018 (bản thảo)End: 4/11/2018 (đăng toàn bộ chap cùng lúc)Highest rank: [181223] #387 - #btsfanfic [190501] #56 - #knj [190201] #8 - #rmbts [190313] #637 - #bts tiếp tục cập nhậtBook cover by Speck Of Dust…
Au: geichanThể loại: fanfiction, ngược, vườn trường - hiện đại, SE - 82 chap chính văn + HE - 3 extra Main CP : Kim Taehyung x Jeon Jungkook~Tôi không phải hoàng tử lại chẳng phải một vị vua cũng không phải một người ngửa tay hô mưa úp tay gọi gió, phất tay một cái phong ba bão táp nổi lên.Em cũng chỉ là một người bình thường, mỗi lần vứt vào đám đông liền bị chìm nghỉm, em cũng có một cuộc sống giản dị ngày ngày luôn gắn bó. Nhưng mỗi lần thấy em tôi lại bị thu hút bởi cái dáng người nhỏ bé ấy. Không lộng lẫy, không kiêu sa đơn giản chỉ là màu trắng tinh khôi, đơn thuần lại kiều diễm. Duyên phận đã nối tôi với em lại tạo nên một bản ca tình với tất cả những đắng cay tủi nhục nhưng ẩn sâu trong đó lại là chút ngọt ngào ấm áp của tình yêu.~beta: (1-23) : kiều nhung 25816-13420…
Này, nó đau, tê, mà lại thấy sướng cùng một lúc. Thủ dâm là như thế này à?" "Cậu chưa bao giờ thủ dâm bao giờ à? Toàn bộ tinh dịch của cậu bị kẹt trong hai tinh hoàn to tướng đó. Để tránh cậu vô sinh trước khi kết hôn, ngoan ngoãn nghe lời tôi nhé, tôi sẽ thủ dâm cho cậu, được không?"...…
Đây chỉ đơn giản là một câu chuyện nhẹ nhàng về những chấp niệm của tuổi thanh xuân.Thanh xuân của bạn và thanh xuân của tôi. Ai cũng từng trẻ và cũng từng yêu. Nhưng tình yêu năm mười bảy tuổi đó liệu có thể mãi mãi hồn nhiên như chúng ta của năm tuổi mười bảy?Bạn có thể không? Tôi thì không thể.Câu chuyện này tôi bắt đầu viết vào năm mười bảy tuổi, diễn biến mà tôi mường tượng lúc đó rất khác với lúc này. Có thể nói.Cái kết có hậu năm mười bảy tuổi tôi viết cho câu chuyện này, chính là niềm hy vọng cho mình của sau này. Cái kết có hậu mà hôm nay tôi viết cho câu chuyện này, lại là lời hồi đáp cho chính mình của năm mười bảy tuổi. Tôi của năm mười bảy tuổi, chập chững biết thế nào là yêu.Anh ta là ánh dương, anh ta là trăng sáng. Là mộng tưởng vĩ đại và hoàn mỹ cho bức tranh mang tên tình yêu mà tôi có thể mường tượng ra. Đến sau cùng, tôi cũng không rõ là người ấy thật sự đẹp nhường ấy, hay tự tôi đã vẽ nên một hình tượng đẹp nhường ấy cho cuộc phiêu lưu trong tâm trí của chính mình. Nhưng làm gì có ai mãi mãi yêu mến một người nghệ sĩ? Làm gì có ai mãi mãi yêu lấy một bức họa chỉ tồn tại trong tâm trí. Trên đời này làm gì có con đường nào đi mãi không tận.Tuổi mười bảy chỉ muốn yêu ai đó. Mãi mãi sau này lại muốn có thể gặp được ai đó vừa đúng lúc mình có thể yêu họ và họ cũng có thể yêu mình.…
Bạn nghĩ rằng hai người bên nhau thì sẽ là một tình yêu hạnh phúc hay sao? Nhưng không, dù là bất cứ điều gì đi chăng nữa, thì ông trời sẽ không bạn thứ gì cả. Phải có trải qua quá trình gian khổ thì lúc đó mới hưởng được hạnh phúc. Tình yêu cũng giống như hoa hồng có gai vậy, bề ngoài đẹp đẽ toả ngát hương hoa, nhưng khi chạm vào rồi thì mới biết gai của nó đâm vào đau thế nào. Bạn có nghĩ rằng tình yêu là thứ dễ dàng đạt được? Không đâu, rất khó. Để có được nó, ta phải nhập vào một trò chơi, trò chơi ấy sẽ làm bạn phải ném mùi vị đau khổ thế nào, mùi vị của tình yêu đầy máu. Khi kết thúc trò chơi, nếu bạn vượt qua hết, thì bạn có được hạnh phúc. Còn nếu bạn khôgn vượt qua, bạn mãi mãi sẽ bị nó vùi lấp bằng những trận đau đớn không thể nào thoát ra được.…