Gã và em liệu có còn được bên nhau trong cái địa ngục trần gian này ?"Koutarou , ngài đi như vậy rồi chừng nào về ?"........Cốt truyện , địa điểm , không gian và thời gian đều là giả tưởng nên rất là nhiều sai sót mong các cậu thông cảmWarning : Ooc và có thể có R18…
1. [AtsuKitaOsa]: Anh Kita đã về chưa?2. [Kuroo Tetsurou]: Ước vọng mười tám.3. [Akaashi Keiji]: Hướng về phía vì sao.4. [HQ]: Chúng ta hôm nay.5. [Inari]: Vị thần vắng mặt.6. [AtsuKita]: Em thích anh.…
Lưu ý: Là Akaashi(TOP) x Bokuto(BOT)Có một chút AtsuHina.Đôi lời:Vì mình cũng không rõ cách mấy anh xưng hô với nhau thế nào nên không thể tránh được hết cách sai sót trong cách xưng hô, mong các bạn thông cảm.Cảm ơn các bạn đã đọc!…
Một Sasuke lạnh lùng đương đầu với bao nhiêu trận chiến khốc liệt, đối diện với cái chết không biết bao nhiêu lần, liệu cậu có mở lòng cho hạnh phúc đến với mình?. Còn Hinata có thể đồng hành và đương đầu với những hiểm nguy cùng Sasuke, kề vai sát cánh và là nửa kia cậu đang kiếm tìm chứ? "Bởi vàng thật có khi nào sợ lửa"…
Em yêu những vầng mây trôi. Tôi yêu em. Em yêu những làn gió mát. Tôi yêu em. Em yêu tiếng nước đầu nguồn. Tôi yêu em. Em hỏi tôi yêu những gì?"Me gustas tu". ‧˚₊⋅ ୨୧ ⋅₊˚‧― warning: ooc, văn phong lủng củng. ― written by: @banchou. (penguin)― cover edited by: Tybo Typpo. (GNCMM)…
. Au: An Thư. Hôm nay sinh nhật chồng mị ლ(`∀'ლ) là Akaashi Keiji (*≧艸≦). Đề tài là Hanahaki, chắc nhiều người cũng đã biết về đề tài này nên không biết là với mọi người có nhàm chán hay không. . Chân thành cảm ơn vì đã ghé qua =3=…
Bokuto tỏ tình với Akaashi bằng một bông hồng đỏ rực."Muốn hỏi em bông hồng ấy sao? Em đã đem đi ép plastic rồi, nó sẽ không bao giờ héo đâu."[Tình yêu của chúng ta, sẽ không bao giờ tàn phai hay héo úa đâu, Bokuto-san]…
Thế giới này không thiếu cảnh đoàn tụ sum vầy, người yêu ta, ta yêu người, tình yêu khắc sâu vào tâm khảm, chỉ là tự an ủi mình vậy thôi. Ấy mà, tình yêu không thể đơm hoa, chỉ có thể ùa tàn nhưng không đành lòng tàn lụi. Bản chất của sinh mệnh chính là kháng cự dòng chảy thời gian, tuổi tác chung quy cũng chỉ là chuyện thuộc thế giới vật chất, người càng già càng quên đi tuổi tác. Cho dù có già đi, thanh xuân không còn nữa, tôi vẫn luôn cho là nội tâm sẽ bất diệt, như thể vẫn còn sống vào thời gian ấy. Trương Mậu Uyên, cô của Trương Ái Linh, chờ đợi hơn nửa thế kỷ, rốt cuộc được làm vợ người mình yêu, đó là một chuyện tình bất hủ. Chờ đợi, cần có kiên nhẫn và dũng khí, càng cần có thời cơ. Phải, chúng ta không thiếu kiên nhẫn và dũng khí, nhưng lại thiếu đi thời cơ. Tôi sẵn sàng chờ người năm mươi năm, nhưng năm mươi năm sau, người ở nơi nào? Dù vậy, có lẽ người sẽ nói: Xem như chấm dứt, xin hãy quên đi. Vậy phần đợi chờ kia, chỉ như cát bụi bay đi, tan thành mây khói nơi chín tầng mây. Vậy nên, chờ đợi, có thể nói, tình yêu không tàn lụi mà mãi bất diệt trong tâm hồn, như vậy, tôi không cần thời cơ, cũng không cần bất cứ ai đáp lại, kể cả người. Tôi trở thành nữ tu, bao vây chặt chẽ chính mình, chỉ vì chờ đợi tình yêu thiêng liêng kia; có lẽ, sa đọa thành kỹ nữ, trong vô số lần ham muốn dục vọng và trong những lúc thở dốc để kiếm tìm, mãi đến lúc mất đi cảm giác, chỉ vì muốn xác minh, ta yêu người, chỉ có người, mãi mãi, trời đất nghiêng ng…
Tác giả: ShelbySabakuTranslator: KiWiVyBeta: YuukiNguồn: https://www.fanfiction.net/s/5219986/1/A-Little-Red-EnvelopeThể loại: fanfic, oneshot, hài hước, tình cảm, GaaSaku,...Mọi nhận vật đều thuộc quyền sở hữu của Kishimoto Masashi.Tóm tắt: Sau một ngày làm việc mệt mỏi ở bệnh viện, Sakura trở về nhà và thấy mặt bạn trai mình vô cùng khó chịu, bên cạnh anh là một đống phong thư đỏ. Đấy là gì vậy? Đọc truyện sẽ rõ.…