2,503 Truyện
[ Nguyên sang xem ảnh thể ] Tsushima thần tử

[ Nguyên sang xem ảnh thể ] Tsushima thần tử

952 95 12

‼️ Chú thích: Đây là bản dịch lại bản ở wikidich của "phong lam248"_____________Hán Việt: [ nguyên sang quan ảnh thể ] tân đảo thần tửTác giả: Chỉnh LinhTình trạng: Còn tiếpGiới thiệu:Sau khi chuỗi sự kiện kia khép lại, Nakajima Atsushi theo thói quen đi tìm Dazai Osamu, lại không ngờ trên đường, cậu lại tình cờ chạm mặt Nakahara Chuuya.Vừa nhìn thấy dáng vẻ của Atsushi, Chuuya bỗng thốt lên một câu khó hiểu:"Ngươi nghĩ xem... Dazai Osamu thật sự có cảm xúc không?"...Ý là sao? Không có cảm xúc ư? Sao có thể chứ? Anh Dazai rõ ràng là người rất tốt mà!Atsushi hoàn toàn không hiểu lời nói ấy có nghĩa gì. Thế nhưng Chuuya cũng chẳng giải thích thêm, chỉ lặng lẽ rời đi.Cậu không để chuyện đó trong lòng. Sau khi Chuuya rời khỏi, Atsushi tiếp tục đi tìm Dazai.Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo cậu đột ngột bị kéo vào một không gian kỳ lạ. Atsushi giật mình, vội vàng nhìn quanh. Rồi cậu nhận ra, nơi này tập hợp gần như toàn bộ những nhân vật chủ chốt của Yokohama.Tất cả đều có mặt. Ngoại trừ Dazai Osamu.Một giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng ấy:【Lý do mời các vị tới đây, là vì có vài chuyện muốn cho mọi người biết. Một số chuyện, liên quan đến vị "thần tử" kia.】Tấm màn quá khứ chậm rãi được vén lên, mà mọi người, cuối cùng cũng chạm tới một Dazai Osamu mà chưa từng có ai biết đến.﹌﹌﹌﹌﹌Đây là allDazai, nhưng kết cục lại là RanDaz.Ngoại trừ Akutagawa Ryuunosuke, toàn bộ Port Mafia bước vào hành trình truy thê hỏa táng tràng, trong khi Võ Trang Thám Tử Xã là phe chiến thắng cuối cùng.Vậy rốt cuộc có phải RanD…

Hệ thống hắc khoa kĩ quán net

Hệ thống hắc khoa kĩ quán net

33 0 30

Ở một thế giới kỳ lạ xa xôi, nơi đó có một quán net.. lạ kỳ.Không chỉ phí giờ chơi cực cao, không có người phục vụ, mà còn có quy định mỗi khách chỉ được chơi tối đa 6 tiếng đồng hồ.Chủ nhân quán net thường xuyên trong tình trạng "bận cày game", để khách hàng tự phục vụ, đến giờ là đóng cửa, trên thông báo có viết " Thích thì chơi, không thích thì đi."Quán nét này có bán Sprite, hay là các đồ ăn vặt như Kem, nhưng như một điều tất nhiên, giá của chúng đều trên trời.Điên rồi? Quán nét kiểu này sẽ có người đến sao?Rất xin lỗi, quán nét này mấy lần cự tuyệt lời mời của Hoàng Đế đương triều, hiện tại đông như trẩy hội!Võ Đế nào đó đứng trước cửa quán hô: "Được vào bạo tuyết môn, không hối hận nhân sinh trò chơi!"Tiên tử nào đó chơi xong Tiên Kiếm Kỳ Hiệp Truyện, ở trước quán nét khóc bù lu bù loa!Tất cả còn phải bắt đầu từ ngày có Resident Evil...P/s: Truyện dc đăg trên truyên full. nhưng vì bản thân k dùg app truyen full nhìu chỉ để vài truyện mà wattpad k có. tính sử dụng 1 app nên muốn đăg truyện mình thích nhất lên đây để giành =))…

[Đam Mỹ] Hoa Hải Đường Thụ Dưới Ngòi Bút Của Tôi Xuyên Đến Thế Giới Tôi

[Đam Mỹ] Hoa Hải Đường Thụ Dưới Ngòi Bút Của Tôi Xuyên Đến Thế Giới Tôi

794 9 49

• Tên truyện: Ngã bút hạ đích hải đường thụ xuyên đáo liễu ngã đích thế giới• Tác giả: Lam Bình Tử• Edit: Yusan (nghebien8.wordpress.com)• Nguồn raw: khotangdammyfanfic.blogspot.com• Độ dài: 140 chương ngắn + 3 phiên ngoại nhỏTình trạng bản edit: Đang tiến hành• Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, ngắn, phản xuyên thư, ấm áp, xoa dịu nỗi đau tung đường rải mật, nước trong quá thì không có cá, 1x1, HE• Nhân vật chính: Trịnh Trực x Linh ĐangDương quang tam quan ngay thẳng tác giả H văn công x Trong văn dâm đãng xuyên thành đơn thuần tam quan có vấn đề dụ thụ_____Tóm tắt + gỡ mìn:Công là tác giả H văn tuy viết truyện H biến thái mất nhân tính nhưng ngoài đời là người sống đàng hoàng ngay thẳng. Thụ là nhân vật chính trong truyện bị hành hạ điều giáo thành tiện thụ, sau đó xuyên đến thế giới thật được công chăm sóc để quên đi quá khứ trong truyện mà sống cuộc đời mình nên sống. Công cũng có quá khứ buồn bã mới dẫn đến việc viết truyện H văn tàn nhẫn như vậy. Sau này công cùng thụ chữa trị lẫn nhau, cùng thoát khỏi bóng tối quá khứ. Văn này là chữa trị điềm văn, không phải H văn nên không có thịt đâuuuu. Đoạn đầu hơi buồn tí nhưng khúc sau chỉ có ngọt với ngọt thôi hà.…