Sớm đông
mùa đông năm nay của cậu, còn giống như năm ngoái không?…
Khoa, Nam và 7749 câu chuyện…
phải chi ở hiện tại, lòng tôi thôi nhớ về em mỗi lúc buồn thật buồn, thôi ngay việc cứ ở một mình là nghĩ đến em thì chắc là vết thương không đau một lần nữa đâu, em nhỉ?…
Ban đầu chỉ đơn giản là hôn, thế nhưng ngày qua ngày, nó lại còn hơn thế nữa…
series kẹo ngọt của lạc văn tuấn x park dohyeon, vui lòng chuẩn bị nước trước khi dùng.w: lowercase, siêu sến sẩm…
Ảnh bìa không thuộc quyền sở hữu của mình!…
Không cần phải giải thích nhiều😊..... tiêu đề đã nói lên tất cả🙁😔…
Công việc thường không được thú vị cho lắm.🌌Originally posted by moonprism @ AO3Dịch bởi ling, 2018Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả.…
Cậu bất chợt đến rồi đi, lướt qua cuộc đời tôi, ngỡ ngàng, hiên ngang để tôi thích cậu!…
"vì cười không đẹp, nên em không dám cười nhiều..."…
Đơn giản là đã có tình thì có chạy đằng trời…
về vinh quang và cả tình yêu của những thiếu niên rực rỡ tựa ánh mặt trời.…
Tide: Thương là Đau (Tên khác: Tôi thành công cua con trai chủ quán nước)Author: VeraCategory: University!Au; OOC; Hurt no Comfort; Angst; Ngược nhẹ; slow burn (cháy chậm); Unrequited love (đơn phương); HE; Sorry not sorry ;)Summary:Fang với tư cách là sinh viên ngành Nhiếp ảnh và Quản lý công. Cộng thêm kinh nghiệm thủy chung chỉ thương một mình Boboiboy - con trai của chủ thương hiệu lâu năm ngay ngã tư mặt tiền...Thì cuối cùng! Tấm chân tình này đã được anh sinh viên nhà giàu, trai đẹp thủ khoa năm ba ngành quản trị kinh doanh đáp lại bằng câu: 'Tớ mong chúng mình chỉ dừng ở mức bạn bè'"Wèn chá nà!" - Fang tự an ủi mình, thể nào cũng phải có cách cua được ảnh!Người ta hay nói đó: 'Có công mài sắc có ngày nên kim'Hãy cùng đón chờ câu chuyện tình yêu đẹp và ngọt như mật của hai bạn trẻ nhé!!!"Fang fell first...but Boboiboy never fell for him..."Lịch ra truyện không cố định!Yêu yêu các cậu 🫶🏻❤️…
Do thích cặp Đỗ Thành - Thẩm Dực sau khi phim LTĐG nên mình đã đi tìm fic của đôi này để đọc, mình đọc trên ao3, nhưng mỗi lần đọc phải dịch truyện nên mình quyết định sẽ up lên wattpad (mỗi lần vào đọc cho dễ)Lưu ý: Mình không biết tiếng Trung, dịch truyện bằng AI nên có thể sẽ không đúng hết, mong mn thông cảm nhé.Tóm tắt: Một tuyến truyện giả định về việc Đỗ Thành về nhà thừa kế gia nghiệp, gương vỡ lại lành.Ảnh bìa: nguồn XHSTruyện: nguồn ao3Tác giả: semi_fortuneteller Link truyện gốc: https://archiveofourown.org/works/60583585/chapters/154679074?view_adult=truehoặchttps://archiveofourown.org/works/60583585…
hàng mì mà người húp mì thì ít, húp trai thì nhiều.•những mẩu chuyện xàm xí nhà vgm và sgp. cảnh báo ooc, lowercase, nội dung không thực tế, vui lòng không đem đi đâu.…
Mùa Hoa Nở Rộ Giữa Chúng TaTrong thế giới rực rỡ của ánh đèn sân khấu và những khung hình điện ảnh, có những câu chuyện không bao giờ được kể.Sơn Thạch - một ca sĩ mang giọng hát dịu dàng, và Neko - một đạo diễn trẻ đầy khát vọng, tưởng như là hai người xa lạ, nhưng giữa họ tồn tại một sợi dây vô hình.Những cánh hoa Lưu Ly và Cẩm Tú Cầu bắt đầu rơi - lặng lẽ và đau đớn. Phải chăng đó là dấu hiệu của những bí mật đang dần bị phơi bày? Hay là tiếng gọi của những trái tim khao khát mà không dám bước tới?Lưu Ly - loài hoa nhỏ bé, khiêm nhường, mang trong mình lời nguyện cầu: "Xin đừng quên tôi." Những cánh hoa xanh dịu dàng như nỗi lòng của một trái tim sợ hãi bị lãng quên, âm thầm yêu nhưng không dám nói.Cẩm Tú Cầu - rực rỡ mà mong manh, mỗi cánh hoa là một mảnh cảm xúc thay đổi theo thời gian. Tựa như tình yêu nặng trĩu không bao giờ được gửi trao, loài hoa ấy nở ra giữa những niềm đau và khát vọng.Hai loài hoa ấy, mỗi cánh rơi xuống đều như một lời thầm thì. Trong im lặng, chúng giữ lấy những bí mật của những trái tim yêu đơn phương, nở rộ không phải để được nhìn thấy, mà để nói lên một tình yêu không lời.Mùa hoa ấy sẽ nở rộ - nhưng liệu những bông hoa có còn phải rơi nữa hay không?Một câu chuyện về tình yêu giấu kín, những cánh hoa rơi và hành trình vượt qua nỗi đau để tìm lại ánh sáng.…
Tên truyện: Năm xưa tháng cũ ( old years )Tác giả: PanpleThể loại: girllove, 1vs1, xuyên không, bối cảnh Việt NamCp: Tường Hạ, Nguyễn Thanh DiTừ khi sinh ra đến nay, tôi vẫn luôn thắc mắc rằng, rốt cuộc tình yêu là gì, liệu thứ mê dược đó có ngọt ngào hay đau đớn như người ta vẫn thường nói không.Cho đến ngày nọ, tôi lỡ sa vào một ánh mắt, dường như số phận đã định sẵn, cả đời này tôi không thể trốn chạy.Tôi và người đứng giữa vô số bức tường, tôi lấy sinh mệnh của mình đổi lấy tình yêu một đời.Bức thư này không rõ người gửi, cũng không người nhận, chỉ mong khi đọc được vài dòng trên, người sẽ hiểu lòng tôi, thế là đủ...Mong rằng khi ta đứng dưới cùng một bầu trời, tôi vẫn có thể cất lên một câu, tôi yêu người.Author muốn nói: VUI LÒNG KHÔNG REUP! Tâm hồn thiếu nữ mỏng manh, xin đừng buông lời cay đắng. Mọi người đọc giải trí thôi nha, chúc mn đọc truyện vui vẻ nà😘…
"Mỗi năm vào tháng 10, Sơn Thạch lại lên chuyến tàu về thành phố cũ. Nơi đó có ngôi trường tiểu học, có con phố quen thuộc, và có một người mà anh đã yêu suốt cả thanh xuân."Anh yêu Trường Sơn - một tình yêu không nói thành lời, một tình yêu đẹp như nguyệt thực: rực rỡ nhưng ngắn ngủi, để rồi chỉ còn lại bóng tối cô độc.Năm tháng trôi qua, Trường Sơn kết hôn, xây dựng gia đình, còn Sơn Thạch vẫn đứng lặng lẽ trong khoảng trời riêng của mình, nhìn từ xa, chúc phúc từ xa.Mỗi mùa nguyệt thực, anh chờ em. Chờ một ánh mắt, một nụ cười, hay chỉ là một khoảnh khắc để trái tim được sống trong hồi ức cũ.Nhưng rồi sẽ đến một ngày, người chờ đợi phải tự tìm lối đi cho chính mình. Liệu anh có thể buông tay và để lại quá khứ phía sau?"Một câu chuyện buồn man mác về tình yêu thầm lặng, về những lời chưa kịp nói, và về cách một trái tim học cách yêu, học cách buông bỏ."…