Đây là câu chuyện của Bạch tuyết và 7 chú lùn , phiên bản cốt truyện này sẽ dẫn ta 1 cái kết ko tốt đẹp của Bạch Tuyết Câu chuyện cho ta đến 1 vương quốc có nàng Bạch Tuyết xinh đẹp năm tròn 18 và đây cũng là nhiều bi kịch ko tốt đẹp sẽ đến với cô , vậy mọi chuyện của mụ phù thủy đều dồn vào Bạch Tuyết có chống lại được ko?Mời các bạn đọc tiểu thuyết của tôi và hãy nhận xét tôi về tác phẩm này!( đây là lần đầu tôi làm, nếu có sai sót làm bạn khó chịu , tôi gửi lời xin lỗi và hứa lần sau sẽ làm tốt hơn, mong các bạn ủng hộ bộ đầu của tôi!)…
Ở thế giới này, lịch sử không được viết bởi kẻ chiến thắng, mà được viết lại bởi những kẻ đánh cắp ngai vàng.Hàng thế kỷ qua, nhân loại quỳ gối trước những pho tượng Thánh thần rực rỡ, dâng hiến đức tin để nuôi dưỡng sức mạnh cho những thực thể họ chưa từng thấy mặt. Họ không biết rằng, những cuốn kinh thánh đã bị sửa đổi từng dòng, và những lời cầu nguyện đang chảy thẳng vào dạ dày của những ác thần đội lốt đấng cứu thế.Noviel là tàn dư của một sự thật bị vùi lấp. Cậu sống sót sau thảm kịch kinh hoàng nơi quê nhà-nơi mà cha mẹ, láng giềng bị những ký ức giả tạo thao túng, điên cuồng tàn sát lẫn nhau dưới danh nghĩa "thanh tẩy tội lỗi". Bị bán làm nô lệ, cậu tưởng mình đã mất tất cả, cho đến ngày cậu tìm thấy "nó".Một sinh vật không rõ hình dáng bị bao phủ bởi một lớp nhầy đen đúa rơi xuống từ bầu trờ đang bị giòi bọ bao quanh. Nhưng khi chạm vào nó, những mảnh ký ức vỡ nát tràn vào tâm trí cậu: một vị thần thực sự, một cô gái với đôi mắt trắng đã bị thế giới lãng quên.Giờ đây, cô ấy là hình xăm trên tay cậu, là đức tin duy nhất cậu tôn thờ. Hai kẻ bị ruồng bỏ, hai nạn nhân của những ký ức bị đánh tráo, cùng bước đi trên con đường đơn độc. Họ sẽ xé toạc tấm màn nhung lụa của thánh đường để phơi bày con quái vật đang ngồi trên ngai Chúa.…
Trong những năm tháng huy hoàng nhất của vương quốc, có một gia đình từng được xem là biểu tượng của sự đoàn kết.Đứng đầu họ là một vị vua nghiêm khắc nhưng tận sâu trong lòng luôn dành tình yêu cho những người con của mình. Ông tin rằng chỉ cần gia đình còn bên nhau, mọi khó khăn đều có thể vượt qua.Nhưng khi vị vua ấy ra đi, sự bình yên cũng dần biến mất.Những tình cảm bị che giấu, những tổn thương chưa từng được nói ra và những khác biệt giữa các thành viên bắt đầu hiện rõ. Người con cả mang theo nỗi đau của một người con bị lãng quên. Hai người em cố giữ lấy thứ họ tin rằng thuộc về mình. Còn người mẹ, đứng giữa những người mình yêu thương nhất, dần lạc mất chính bản thân trong nỗi đau của quá khứ.Nhiều năm sau, một đứa cháu phải bước vào câu chuyện mà nó chưa từng lựa chọn. Mang theo di nguyện của cha, cậu đi tìm lời giải cho một câu hỏi đã ám ảnh cả gia đình:Vì sao một gia đình từng yêu thương nhau lại trở thành những người xa lạ?Đây không phải câu chuyện về một ngai vàng bị tranh đoạt.Đây là câu chuyện về những con người đã đánh mất nhau, ngay cả khi họ vẫn còn yêu thương nhau.…
Phù thủy.Những kẻ dị hợm đầy quyền năng, lại trở thành nô lệ cho thứ công nghệ hạ đẳng của con người.Trong gian phòng đầy bụi, dưới ngăn tủ cũ kỹ nơi từng giấu các hũ mứt dâu ngọt lịm của bà, Serein kéo ra một chiếc hộp gỗ phủ đầy mạng nhện, cái khóa móc đã rỉ sét như một thứ bị lãng quên từ thế kỷ trước.Nick quỳ xuống bên cạnh, tay phủi lớp bụi dày như tro than. Những ngón tay khẽ chạm vào các hoa văn khắc sâu trên nắp hộp - những vòng tròn, đường xoáy, biểu tượng cổ xưa mà ánh sáng leo lét cũng không thể làm mờ ý nghĩa.Chỉ cần một con dao phết mứt, móc vào và gảy nhẹ, cái khóa lập tức bật ra.Không có tiếng động lớn. Chỉ là một tiếng "cạch" khẽ khàng, như thể chính cái hộp cũng đã sẵn sàng hé lộ bí mật sau ngần ấy năm im lặng.Một mảnh giấy da.Một trang sách bị xé vội.Một cái mề đay bạc xỉn màu.Và mùi oải hương, nhạt đến mức như ký ức rơi vỡ giữa không khí."Toàn những thứ vớ vẩn." Ser thở dài.Nick nhặt mảnh giấy, đọc lướt những dòng chữ viết tay bằng mực đen đã nhòe ở mép."Ser." giọng anh ta trầm xuống, gần như thì thầm. "Nếu tôi không nhầm thì bà của cô là một phù thủy."Serein không đáp.Cô nhìn chằm chằm vào cái mề đay như thể hy vọng nó tự giải thích mọi thứ. Nhưng nó chỉ nằm đó, nặng trĩu và lạnh lẽo.Nick tiếp tục: "Và cô... có thể cũng vậy."…
Nếu thiên đạo là giả...Nếu ký ức của chúng sinh bị chỉnh sửa...Nếu "chân lý" chỉ là thứ được cài đặt...Thì tu hành là đi lên -hay là đi vào cái bẫy lớn hơn?Không phải anh hùng cứu người.Không phải ma đầu giết sạch.Mà là:Một người phát hiện thế giới có "vết nứt"........…