- gu của cậu đăng dương là thế nào ạ?- chiều cao 1m68, rất háu ăn và phải tên là quang hùng❦ không áp đặt lên người thật❦ nội dung có chứa yếu tố "người lớn"❦ tổng hợp các đoạn hội thoại, được viết bởi một người nhạt nhẽo, vui lòng thả lỏng và thư giãn trước khi đọc…
Một gia đình nhỏ luôn ấm áp và mang lại hạnh phúc cho nhau,họ thương yêu,chia sẻ những khoảng khắc đẹp đẽ cho người bạn đời của mình.Và tất nhiên cũng sẽ có những tình huống éo le nhưng lại cực kỳ vui vẻ,mang tính chất hài hước,đùa giỡn của cặp vợ chồng son trẻ trâu này.Trần Đăng Dương × Lê Quang Hùng 🐟 × 🐼 (ATSH)…
Tôi đã quay lại với một bộ truyện tiếp theo cũng hay không kém Nhớ ra tên tôi chưa :))) nhào vô lẹ!!!!!Thể loại: Hiện đại, HE, tình cảm, ngọt sủng, song khiết 🕊️, chủ thụ, hợp đồng tình yêu, nhẹ nhàng, tình yêu đô thị, duyên trời tác hợp, cưới trước yêu sau, 1v1 , góc nhìn nam chủ.VĂN ÁNQuang Hùng tốt tính, tự tin, lạc quan, yêu đời, chỉ là không có tham vọng trong sự nghiệp, là một cậu lười;Đăng Dương hết lòng vì sự nghiệp, cuộc sống là sự nghiệp, sự nghiệp là cuộc sống;Quang Hùng kết hôn với Đăng Dương là vì tướng tá Đăng Dương đẹp, hào phóng, ăn nói dễ nghe, có thể cho cậu sống một cuộc sống nhàn nhã sau khi kết hôn, còn không quản cậu, cực kỳ tự do;Đăng Dương kết hôn với Quang Hùng là vì Quang Hùng tốt tính, là một cậu lười tự do tự tại, dù cho anh về nhà lúc mấy giờ thì nhà cửa vẫn sẽ luôn ấm áp sạch sẽ và có thức ăn ngon;Ban đầu hai người thống nhất sẽ cưới thử một năm, hợp thì bên nhau, không hợp thì mỗi người một nơi;Một năm trôi qua, Quang Hùng hơi sầu, vì sao bây giờ Đăng Dương về nhà thường xuyên quá vậy, còn muốn ôm cậu, hôn cậu, cái thân lười này cảm thấy mệt mỏi lắm á;Đăng Dương cũng sầu, vì sao Quang Hùng không hỏi thẻ lương của anh, vì sao không kiểm soát anh, không hỏi mùi nước hoa trên người anh từ đâu mà có? Trong đám bạn đã kết hôn, vì sao chỉ có mình anh là chưa quỳ ván giặt đồ?Quang Hùng do dự nhìn Đăng Dương, tự hỏi mình có nên uyển chuyển nhắc nhở đừng có vồ vập như vậy được không, dạo này cậu không được ngủ đủ mười tiếng đó.Đăng Dương phủ đ…
💔 Một bản hợp đồng trị giá ba tỷ hai.💍 Một cuộc hôn nhân không tình yêu.🩶 Một trái tim không được phép rung động...Lê Quang Hùng - cậu sinh viên nghèo, bị ép phải "kết hôn" với Trần Đăng Dương, tổng giám đốc lạnh lùng và tàn nhẫn, chỉ để gánh món nợ mà người cha bỏ trốn để lại.Cậu chỉ là một quân cờ, một "vợ hợp đồng" tạm thời trong ván bài mà Dương bày ra. Nhưng khi ranh giới giữa trách nhiệm và cảm xúc dần mờ nhạt, liệu trái tim của hai người có thật sự vô cảm?🌧 Một năm bên nhau - ngọt ngào có, tổn thương có...🔥 Giao dịch liệu có thể hóa thành tình yêu, hay chỉ là địa ngục kéo dài? *Truyện chỉ là trí tưởng tưởng, không gán ghép lên người thật**Truyện do trí tưởng tượng của tớ, không sao chép, copy bất cứ ai*…
Nhào vô đọc liền cho tao, không hối hận đâu =))Thể loại: vườn trường, thanh mai trúc mã, ngọt ngào/ chữa lành, 1×1, HE.CP chính: Trần Đăng Dương x Lê Quang Hùng | Diễn viên phụ: lớp lớp người qua đường.Tình trạng bản gốc: Hoàn (90 chương + 03 PN)TRUYỆN CHỈ LÀ HƯ CẤU, VUI LÒNG KHÔNG ÁP DỤNG VÀO THỰC TẾ!!!!!…
Nơi đây là những câu chuyện nho nhỏ về hai bạn nhà tớ🫶Lưu ý: ❌Mọi chi tiết đều là hư cấu, không xúc phạm đến ai và không áp dụng với đời thật!!! Mong mọi người chú ý!! Cảm ơn!!…
"Gọi tên ta đi!""Không được đâu Thái tử điện hạ! Gọi thẳng tên người trong Hoàng thất là tội chém đầu đấy!""Ta không chém đầu em đâu...gọi đi!""Ngài không chém thì vị ở trên kia cũng sẽ chém ta!"Em cứu ta một mạng, ta nguyện dùng cả đời để bảo vệ em...…
Có một thành phố mà bản đồ không bao giờ ghi lại đầy đủ. Ban ngày, nó rực rỡ như bất kỳ đô thị phồn hoa nào. Ban đêm, nó hé lộ một bộ mặt khác, nơi những kẻ bất tử, pháp khí cổ và ước hẹn bị nguyền rủa vẫn tồn tại như chưa từng phai mờ.…
"Nhưng mà tui nói thiệt, tui hông có xứng với cậu Hai đâu...""Anh là người ở, tui nói thì anh phải nghe!""N-nhưng mà ông bà hội đồng..""Tía má tui đồng ý rồi! Chỉ còn đợi anh thôi"…
Cảnh báo: OOC, gương vỡ tan tành, HE, ngược tâm ngược thân, cao H, H văn, cân nhắc trước khi đọc.Tên truyện: ĐỏTác giả: YueVăn Án."T...tôi ở lại...Duy...khụ khụ...d..dừng...""Quang Anh!! Cậu điên à.""Đau...đau lắm An ơi...tôi không chịu được"[...]"Các người bị điên à, không thấy con tin sắp chết hay sao mà còn lôi người ta về đồn. Gọi xe cứu thương, chăm sóc cậu ấy cho tốt"[...]"Tôi có một điều rất thú vị muốn tiết lộ cho anh biết." Hắn tiếp tục nói, còn nở một nụ cười méo mó: "Trước khi thử con chip này trên người anh, thì tôi đã từng thử một con chip khác...Cũng ở trên người anh."[...]"Chạy điiiiiii, tôi đã nói chạy đi, cậu bị ngốc à! Ức..."Đặng Thành An nước mắt giàn dụa, cậu quệt đi vết máu còn đang chảy trên má mình, quay lại cố gắng đưa Hùng đi cùng."Mẹ bọn nhãi ranh, còn không mau quay lại.""Chạyyyy!"[...]"Tiếp tục đi, đến khi nào tôi nói dừng lại, mỏi tay thì gọi người khác, đánh đến khi nào anh ta thực sự sợ thì thôi."[...]Anh ngồi quỳ dưới đất, cơ thể không chỗ nào không có vết thương, áo sơ mi trắng thấm đẫm màu đỏ của máu. Mái tóc ướt đẫm mồ hôi loà xoà rơi xuống che đi đôi mắt đỏ hoe đang ngậm nước."Ngẩng đầu lên."[...]*Chát"Mẹ kiếp, anh dám đánh tôi."*ChátHắn trả lại cho anh một cái tát, so với lực đạo anh đánh hắn thì cái tát này có vẻ đau hơn gấp mấy lần."Hức...ha...đừng...gì cũng được....đừng bắt tôi làm chuyện này..."[...]"An...An xong chưa...có...có thể nghe anh...giải thích không..." Đôi tay gầy guộc run rẩy của anh đưa lên níu lấy cổ tay áo của…
"Ngàn thước tơ đỏ trên tay, trói chặt nhân duyên ba kiếp..."Tương truyền rằng có một đôi "Hoa và Lá", sinh ra để yêu nhau, nhưng trời đất lại chia rẽ. Hoa phải rực rỡ rồi úa tàn; Lá phải xanh rồi rụng xuống. Chúng chưa bao giờ được ở bên nhau trọn vẹn trong cùng một mùa... Quang Hùng , một cành lá trong thân phận người, mang ký ức ba kiếp tìm lại "người kia" - một đóa hoa từng cười với y trong giấc mộng đầu tiên. Đăng Dương , một học giả lạnh lùng ở hiện đại, đột nhiên nhìn thấy ảo ảnh mỗi khi chạm vào một cánh hoa mẫu đơn đỏ: ánh mắt ai đó gọi tên hắn trong cơn mộng dữ, giọt lệ rơi bên cầu Vong Xuyên, và một nỗi đau như đang gặm nhấm linh hồn."Là ai nói hoa và lá không thể tương phùng?""Là ai nói sinh và tử chẳng thể dính líu?""Ba kiếp trôi qua, ta vẫn luôn tìm kiếm bóng hình ấy, mãi chẳng thể quên"…