Có 1 cô gái 16t rất trẻ con và ngây thơ cô chưa bao giờ biết tình cảm với người khác giới là gì. Khi đặt chân vào 1 trường cấp 3 nổi tiếng của thế giới thì cô gặp được 1 chàng trai khiến cho trái tim cô rung động,những cảm xúc khác thường luôn xảy ra đối với cô .Anh là 1 soái ca được rất nhiều nữ sinh trong trường hâm mộ ,là đại thiếu gia của một gia đình có thế lực trong lĩnh vực bất động sản.Nhưng có điều anh lại bị 1 số người nói rằng anh bị 3D. Khi tình cảm cô đã dành trọn cho anh thì 1 số vấn đề lại luôn dồn dập xảy đến với cô. Từ đó cuộc sống của cô thay đổi 1 cách chóng mặt…
Câu chuyện tình yêu đơn phương từ thuở thiếu thời cho đến khi trưởng thành của cô gái nhỏ, dựa trên chính câu chuyện của tác giả, đã thay đổi để không liên quan đến mọi người xung quanh. Người ta bảo 'thanh xuân của chúng ta ít nhất có một người dính lời nguyền tuổi 17... chàng trai hay cô gái bạn yêu thật lòng bạn gặp ở tuổi 17, nhất định sẽ quay lại gặp bạn ở năm 25 tuổi'. Yêu thầm năm 17 tuổi, rõ là ở cùng một thành phố, thế nhưng lại chưa từng một lần gặp lại, muôn lần bỏ lỡ nhau. Chỉ cho đến năm ấy, vào năm 25 tuổi, đột ngột gặp lại nhau sau nhiều năm xa cách.Bởi vì muốn học cách buông bỏ, nên viết ra hết để thôi nhớ về anh, coi như đặt dấu chấm hết cho một câu chuyện tình tuổi xuân thì đã lỡ dở.…
Dưới cái lạnh buốt của mùa đông Bắc Kinh, Lưu Hạ Nhi - một bác sĩ thú y dịu dàng nhưng mang nỗi đau từ quá khứ, ôm hy vọng gặp lại người yêu - một ca sĩ nổi tiếng luôn bận rộn. Nhưng như bao lần, anh lại hủy hẹn, để lại cô với trái tim tổn thương. Trong nỗi cô đơn, cô tình cờ gặp Lục Thừa Hạo, tiền bối đại học, một bác sĩ tài năng, thô lỗ với mọi người nhưng luôn dịu dàng che chở cho cô. Yêu thầm Hạ Nhi suốt bảy năm, Thừa Hạo lặng lẽ ở bên, an ủi cô qua những ngày u tối. Khi quá khứ đau thương tại Bệnh viện trỗi dậy, Hạ Nhi đối diện với vết thương chưa lành, không nhận ra ánh mắt đầy yêu thương của Thừa Hạo - người luôn ở đó, nhưng chưa bao giờ được cô ngoảnh nhìn.…
"...Sài Gòn vốn đông đúc lắm, mà con người ta thì quá bận rộn, bận đến nỗi không còn muốn để ý đến những thứ xung quanh, người ta dễ dàng bơ nhau như người xa lạ, cứ từng người từng người lướt qua đời nhau, mới gặp nhau đấy rồi lại quên nhau, lại bị cuốn đi bởi những gồng xoay của cuộc đời. Vậy nên sống ở Sài Gòn dễ khiến con người ta cô đơn, lạc lõng,..."Một ngày có chút se lạnh ở Sài Gòn, mình cuộn tròn trong chăn, nhấm nhi từng nỗi buồn mơ hồ, để rồi viết nên bài cảm thức này. Mình không giỏi viết văn, ca từ không tinh tế lãng mạn, nhưng mình vẫn muốn viết, viết về những cảm xúc trong lòng mình, viết để thấy rằng nỗi cô đơn thật ra cũng là một món quà mà cuộc sống mang tặng chúng ta...…
^^ Câu chuyện kể về một cô gái nhỏ bé xinh xắn Thiên Phương và một chàng hotboy Dinh Hải của trường, nhưng có vẻ hai cô cậu rất đối địch, thường chọc phá và trêu ghẹo lẫn nhau. Hãy xem một tình bạn đầy tinh nghịch sẽ bị sét đánh thành thứ tình cảm ngọt ngào, lãng mạn thế nào nhea !!! ^^ Câu chuyện hơi vượt xa so với thực tế nhưng cũng có những ngôn từ rất thật í :P Mong các bạn đón xem ;) Xin tiếp nhận mọi luồng ý kiến của mọi người nhưng đừng quá khích ném đá tội em nhỏ nhé :* Trân trọng từng lượt vote :) Chân thành cám ơn !!!!! *Thiên Phương: cô gái nhỏ nhắn, xinh xắn và rất ư dễ thương với mái tóc dài bồng bềnh, mái ngố kiểu thưa, 3 vòng khá chuẩn, đôi mắt tròn, đen lay láy và thuần khiết như ánh trăng, thu hút mọi ánh nhìn từ mọi người, tính tình của cô rất lém lỉnh và hòa đồng. *Ngụy Dinh Hải: con trai tập đoàn Ngụy gia, khuôn mặt không góc chết, đẹp trai, cao ráo, da trắng, lạnh lùng boy, nhưng bên trong rất thân thiện, do vừa học giỏi vừa là con trai của tập đoàn đứng đầu của giới thượng lưu nên rất có danh giá và quyền uy trong trường học. *Ngọc Đào: cô bạn thân của Thiên Phương, tóc ngang vai, để mái ngố như Thiên Phương, xinh đẹp, tốt bụng, học giỏi và rất quan tâm mọi người. *Tiên Vy: cô công chúa của một tập đoàn nổi tiếng, vẻ ngoài kiêu sa, tính tình thì toàn gian manh xảo trá, mưu mô khó lường, trong lòng luôn mong lấy lòng được Dinh Hải. *Tịnh Vỹ: một thiên kim tiểu thư trong giới thượng lưu, vẻ đẹp và tính tình khá giống Tiên Vy.…
Tác giả: CheeseChú ý: Truyện là góc nhìn một phía, không ngọt, kết có thể SE có thể HE. Không chắc chắn chuyện nam chính là ai, hoặc có nam chính hay không, tất cả đều là tuỳ duyên.Hứa với độc giả rằng truyện sẽ được viết bằng tất cả tâm huyết của tác giả.Mô tả: Tôi gặp anh năm tôi mười lăm tuổi, người là bạn của chị gái tôi. Chẳng biết từ lúc nào, tôi đã yêu người. Nhưng chuyện tình này hoàn toàn là của riêng tôi. Chỉ là một đứa trẻ, tôi có sức hút lớn lao gì để bên người đây?Bên người đôi môi tôi mỉm cười nhiều hơn, nhưng giọt buồn cũng thấm ướt khoé mi tôi. Yêu người tôi vui lắm, nhưng tôi cũng đau lắm.Liệu tôi có được phép có được người?…
❗❗ Cảnh báo❗❗ Truyện siêu sắc, H nặng, không dành cho bạn đọc dưới 18 tuổi, hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc Tác giả: Năm hoa mã🌷 Truyện được đăng tải tại 𝓵𝓮𝓶𝓸𝓷𝔂𝓼𝓽𝓸𝓻𝔂 🌷Nội dung tóm tắtẤu Ngọc là một con tao khí tiểu hồ ly, xuất giá trước, bị huynh trưởng một tay xoa đại.Gả cho đạo trưởng phu quân sau, Ấu Ngọc không thay đổi bản tính, bị tuấn mỹ tam bá hàng đêm đè ở dưới thân, còn bị uy nghiêm quyền cao đại bá thao hoa hồng tâm.Thẳng đến có thiên sự việc đã bại lộ, cấm dục thanh thuần phu quân rốt cuộc ngửi được nàng hồ ly tao khí.Tiểu hồ ly công lược đối tượng: Thanh lãnh ca ca / cấm dục đạo trưởng / hoa tâm con nhà giàu / cũ kỹ Đại tướng quânKết cục he…
Truyện kể về Vân An - một cô gái xinh đẹp, tài năng. Trước ngày cô kết hôn vị hôn phu của cô qua đời trong một vụ tai nạn giao thông. Đau đớn, tuyệt vọng cô dường như mất đi cảm giác yêu đương, cô khoá chặt trái tim mình lại, từ đó cũng không yêu thêm một ai. Cho đến một ngày cô gặp được một chàng trai trẻ tràn đầy nhiệt huyết thanh xuân đang theo đuổi ước mơ của mình. Chàng thanh niên trẻ đem lòng yêu cô và quyết tâm theo đuổi cô, sau bao nhiêu cố gắng cuối cùng cô cũng cảm động trước tấm lòng chân thành của chàng trai. Hai người hạnh phúc bên nhau chưa bao lâu thì vị hôn phu trước kia của cô bỗng nhiên xuất hiện. Chuyện gì đã xảy ra? Cô sẽ có quyết định như thế nào? Mời các bạn cùng theo dõi truyện nhé!…
Cô một cô gái thích thầm chàng trai từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng chàng trai lại có người yêu . Bỗng hôm nọ khi hai người đang đi trên đường thì có một chiếc xe lao tới đụng cô rồi chàng trai xô cô gái ra và rồi anh đã ngất đi... Vài ngày sau thì cô biết được người đứng sau vụ đó chính là cô bạn gái quỷ quái của anh. Anh tỉnh dậy vào buổi sáng đúng cái ngày mà cô biết được chuyện này khi nghe tin anh đã thức thì cô rất vui nhưng cũng biết được anh đã mất trí nhớ và cũng buồn vì anh đã yêu một người rất độc ác . Từ cái ngày hôm đó cho tới ngày cô ra đi thì cả hai không gặp nhau vì cô gái kia sai người tới hù dọa cô . Cô đi với hai dòng nước mắt cùng với trái tim đầy tan vỡ. Ngày cô đi là lúc cô bạn gái kia lộ rõ bộ mặt ác độc đó của mình. Anh rất buồn vì đã không thể níu kéo cô cùng vì anh đã làm tim cô tan vỡ…
Nguồn: metruyencv.com, truyenchu.vn« mạng tiểu thuyết độc nhất vô nhị ký hợp đồng tiểu thuyết: Toàn dân ngự thú: Bắt đầu giác tỉnh Thần Thoại cấp thiên phú »Bạch Tử An xuyên việt toàn dân ngự thú thời đại, gia gia là thế giới bây giờ bảy vị tối cường giả một trong, muốn tài nguyên có tài nguyên, muốn nhân mạch có nhân mạch, trời sinh ở lúc hàng bắt đầu bên trên!Hơn nữa, Bạch Tử An còn thức tỉnh rồi truyền thuyết Thần Thoại cấp thiên phú « Thiên Khải Chi Nhãn », có thể thu được Thiên Đạo gợi ý, biết được thế gian vạn sự!« chủng tộc »: Kim Nhung Ngư (thủy hệ )« thiên phú »: Trữ thủy (D )« tư chất »: Trung cấp Bạch Ngân« kỹ năng »: Thủy lưu động (lục )…
"Cậu có từng thích tớ không?""Có. Nhưng tớ không dám nói... vì sợ mất cậu mãi mãi."Nguyễn Hoàng Nam và Trần Ngọc Yến - đôi bạn thân từ thuở nhỏ, cùng nhau lớn lên giữa những buổi trưa hè ồn ào tiếng ve, cùng nhau viết nên một thời học trò lặng thầm mà khắc cốt ghi tâm.Họ thân đến mức ai cũng nghĩ là một đôi. Nhưng chính vì quá thân, nên lại chẳng ai dám bước qua ranh giới mong manh giữa "tình bạn" và "tình yêu".Một người giấu cảm xúc sau lớp mặt nạ lạnh lùng.Một người chờ đợi lời tỏ tình trong im lặng.Cho đến khi người thứ ba xuất hiện... hiểu lầm, ghen tuông, và khoảng cách cứ thế kéo dài.Liệu sau tất cả, họ có đủ dũng khí để quay lại - và gọi nhau bằng cái tên đúng nghĩa nhất của tình yêu?…
Tôi là Kim, cụ thể là Thiên Kim, tôi đang gặp một vấn đề siêu siêu nghiêm trọng. Tôi thích lại anh ấy rồi. Cuốn nhật kí nhỏ về những ngày tôi thích anh ấy. Tiến độ chương : ? Trích đoạn : " Em thích anh lắm đó. "" Anh không thích mày. " _____" Thương anh mày đi. " " Thương anh. " " Mỗi lần thương mất 50 nghìn. " " Không thương nữa. " " Trở mặt nhanh thế. " __________Đôi lời : Câu chuyện này dựa vào tớ và crush, mong mọi người đọc và ủng hộ ( mong anh ấy không biết đến truyện này của tớ không tớ ngại mất. ) Tớ mới viết nên còn nhiều sai sót mong mọi người hãy đọc và góp ý Des bìa : Ank Thư Ngày đăng tải : 9/4/2026…
"This is not a love story, this is a story about love."Câu chuyện mà mình muốn kể không phải là một chuyện tình, nó nhiều hơn thế. Đó là câu chuyện về tình bạn, tình thân, tình yêu, và tuổi trẻ. Mình là một người trẻ đang try to figure things out ở tuổi đôi mươi này, và dĩ nhiên, thời cấp 3 ngây ngô của mình đã trôi qua rồi. Mình mong câu chuyện mà mình viết nên có thể giúp những người trẻ như mình cảm thấy được một chút ấm áp và bớt sợ hãi trên con đường trưởng thành. Và, dù bạn đang ở độ tuổi nào, mình mong bạn có được một tuổi 17, 18 thật trọn vẹn và tươi đẹp. Bất cứ khi nào nhớ lại những tháng ngày ấy, bạn đều có thể mỉm cười, như mình đã, đang và sẽ."Tất cả những người đã cùng tôi chen chúc trong thời thanh xuân chật chội ấy, ai cũng mang trong mình đầy lí tưởng và hoài bão, từng bước tạo nên con đường của riêng mình sau này. Thịnh Công đã từng hỏi tôi rằng, có hối hận vì khi ấy đã không thổ lộ hay không, tôi cũng chỉ mỉm cười. Dường như, khi đem lòng đơn phương ai đó, tình cảm càng sâu đậm, thì bản thân sẽ càng tự hoài nghi. Tôi khi ấy trong mắt mọi người xuất sắc là thế, ưu tú là thế, vậy mà tôi lại cảm thấy mình thật "què quặt" trước cậu. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ Diệp Mai năm 18 tuổi là tự ti đến hoang đường, cũng kiêu ngạo đến khó tin, đúng là tột cùng mâu thuẫn. ...Ngày tốt nghiệp, chúng tôi nói lời tạm biệt như thường lệ. Nhiều năm sau, tôi nhận ra rằng chính thanh xuân đã nói lời tạm biệt với tôi của ngày hôm đó..."…
Chương 1: Gặp GỡNăm ấy, em mới 15 tuổi - cái tuổi còn non trẻ, nhưng tâm hồn đã thấu nhiều hơn người lớn.Một cuộc gặp gỡ tưởng chừng như tình cờ, nhưng thật ra là sự sắp xếp của thiên cơ.Người ấy lớn hơn em nhiều tuổi, ánh mắt trầm tĩnh, giọng nói điềm đạm và có điều gì đó rất buồn trong tim.Anh ấy không xuất hiện như ánh sáng lóa mắt.Anh ấy đến như một cơn gió - nhẹ nhàng, lạnh lẽo, nhưng... khiến em muốn giữ lại.---Yêu Nhau Một ĐoạnHọ yêu nhau.Không ồn ào, không phô trương - mà bằng những cuộc trò chuyện khuya, bằng những ánh mắt dõi theo, bằng bàn tay siết khẽ khi cả thế giới quay lưng.Em yêu anh ấy bằng tất cả sự chân thành của người tuổi trẻ.Còn anh ấy yêu em bằng sự dè dặt, vì chính anh còn đang sợ bản thân không đủ tốt để giữ em mãi mãi.--- Xa NhauMột hiểu lầm.Một sự im lặng kéo dài.Một tin nhắn không trả lời - và họ lạc nhau.Em khóc.Không ai hay.Chỉ trời đêm và tấm chăn nghe rõ tiếng nấc.Anh ấy... cũng im. Nhưng trong lòng, anh ấy đau.Vì... bỏ lỡ một người con gái như em là điều ngu ngốc nhất đời anh.--- Quay LạiBa năm sau - em 18 tuổi.Em đã khác. Tóc dài hơn, mắt sâu hơn, và trái tim tưởng như đã khóa chặt.Nhưng rồi - một ngày kia - tin nhắn ấy hiện lên:> "Dạo này em sống sao?""Anh còn giữ tấm ảnh năm đó...""Hôm nay, đi qua nơi cũ, tự dưng nhớ em."Em run.Và biết không?Duyên đã trở lại. Không hề muộn.---Tha Thứ & Lựa ChọnLần này, em không vội.Em để anh chứng minh, bằng hành động - không lời.Anh kiên trì, từng chút một, như người sửa một món đồ quý mà mình…
Một nhóm bạn học cấp ba thân thiết tại một thị trấn nhỏ - mỗi người mang một giấc mơ, một bí mật, một vết thương. Họ trải qua những năm tháng thanh xuân đầy xung đột, rung động, và cả mất mát. Nhiều năm sau, họ trở về quê hương cũ trong một buổi tang lễ. Những ký ức ngủ quên ùa về - và họ buộc phải đối mặt với những lời chưa kịp nói, những mối tình dang dở, những lỗi lầm từng chôn sâu trong tim.Hồi 1:Những năm tháng ấy (Chương 1- 25)Hồi 2: Tuổi trường thành (Chương 26- 32)Hồi 3: Hóa giải và tiếp tục sống (Chương 33-38)phụ lục (Chương 39) -Kết…
Pairing: Nguyễn Huỳnh Sơn top X Phạm Duy Thuận bot x Nguyễn Hoàng Sơn top, AU, OOCTất cả đều là sản phẩm của trí tưởng tượng, không áp đặt lên người thật. Phạm Duy Thuận nghĩ rằng ngay từ đầu cuộc gặp gỡ này đã là nghiệt duyên. Bọn họ sớm đã ở trong bùn lầy tội lỗi, không một ai trốn thoát cũng chẳng một ai trong sạch. Warning: Một xô máu cún, ngược chắc cũng kha khá (?). Viết ngược quen tay quá rồi nên không biết mình đang viết ngược nhiều hay ngược ít.…
Một câu chuyện viết về sự ngây ngô, khờ dại của chính tôi khi thầm thương người ấy, có ngọt ngào, có đắng cay...Đối với tôi...Người có gặp, hoặc không gặp tôi, tôi vẫn ở nơi này, không buồn, không vui.Người có nhớ, hoặc không nhớ tôi, tình cảm của tôi vẫn ở đó, không đến cũng không đi.Người có yêu, hoặc không yêu tôi, yêu thương tôi trao người vẫn ở đó, không tăng thêm cũng không bớt đi.Người có theo, hoặc không theo tôi, thì tay tôi vẫn muốn nắm lấy tay người, không muốn cách xa ..."Hoa đã nở, cửa sổ cũng mở, nhưng sao không thể nhìn thấy người.Gặp được người, nghe tiếng người, nhưng sao không thể yêu người...?Thực sự có kiếp sau ư?Như vậy, tôi nguyện làm...một con bướm lãng du...một giọt mực thấm đều lan trên mặt giấy...một hạt cát bị gió cuốn bay xa ... "…
Một người giữ nước,một người gieo mầm tri thức. "Anh là biên cương,em là hậu phương,chỉ cần Tổ Quốc bình yên,em sẽ mãi chờ anh về.""Anh là người của Tổ Quốc trước,sau sẽ là người của em,còn em thì sao?.Đồng ý làm cô giáo nhỏ của riêng anh không?•Tác giả cần lời nhận xét của độc giả để tạo ra những chương chuyện hay hơn,xin đừng ngại để lại nhận xét,góp ý,với những điều chưa đúng,chưa hài lòng nhé.❗Xin Cân Nhắc.1.Truyện có yếu tố về quân sự,quân đội ,hoàn toàn không có yếu tố tham khảo hoặc học tập2.Trong truyện có tình tiết HƯ CẤU để phù hợp với thể loại,KHÔNG cổ xúy cho bất kì hành động nào3.Không Reup truyện với bất kì hình thức nàoThân Ái!.…