Làng Hạ Lâm có giếng đá cổ, có cây vôi già, có tiếng khung cửi kẽo kẹt bên hiên và tiếng bút nho lặng lẽ trên giấy xuyến chỉ.Phác Lộc Hàn - con nhà dệt lụa, tay mềm, lòng yên, sống kín đáo như vạt sương sớm.Nghiêm Thành Huyên - thầy đồ mới từ tỉnh về, cao lớn, trầm tĩnh, chữ đẹp như nét vân mây.…
Liyue vào dịp Tết Hải Đăng Khắp cảng là đèn lồng đỏ, pháo hoa nở rực trời đêm. Tiếng trống múa lân rộn ràng, trẻ con cười nói, người người trao nhau phong bao lì xì đỏ và những lời chúc đầu năm.Aether háo hức kéo Xiao xuống núi để "trải nghiệm Tết như mọi người".…
gửi anh người yêu ở nơi xa chẳng gặpchẳng biết phải bao giờ anh mới ghé thăm...(◞‸◟;)đợi anh mà xuân hạ thu đông cũng tànlại thêm mùa xuân, mùa xuân nữa đã sang...📌 fic được lấy cảm hứng từ bài hát "xuân, hạ, thu, đông rồi lại xuân" của AMEE…
[ hts x mjh ]dạo gần đây han taesan liên tục ngửi thấy mùi kẹo bông thoang thoảng trong kí túc xá mà chẳng thể biết xuất phát từ đâu ra.warning: ooc, top!hts x bttm!mjh, abowritten by @axxirin…
"...so với những tiếng thở dài trên sân khấu, những ngón tay đẹp đẽ bị cắn đến bật máu, thì noh taeyoon lại mong ngóng chết đi được cái dáng vẻ kim jeonghyeon thở dốc trên người em ta, bàn tay gầy guộc đó đáng lẽ ra phải nên ghì chặt lấy tóc của em và kéo em xuống nơi tận cùng trần thế."…
Cô run run nắm lấy ống tay áo hắn, ngẩng đầu lên, ý cười khó đoán trên môi hắn mơ hồ trước mắt.Cô cố gắng mở miệng, rất muốn, rất muốn hỏi: Là anh sao? Người đàn ông tối hôm đó, là anh sao?Hắn thản nhiên nhìn cô, thản nhiên rút ống tay áo bị cô kéo lấy, thản nhiên mỉm cười: "Có việc gì sao? Chị dâu..."P/S: Tựa truyện, chữ "lôi trì" có nghĩa là khó khăn, mưa bom bão đạn, tiếng anh còn dịch là cross the line.#Nguồn: zeusvn.net…
- Đã là hoa còn mọc trên cao như thế thì không thể với được , mà cũng không nên với vì nếu ngã sẽ rất đau - Vũ Mộc An Thiên - Nếu đúng người bông hoa ấy sẽ tự rụng - Nguyễn Đặng Gia Minh…
Bộ truyện với giọng văn đậm chất miền tây, văn phong toàn hoàn là văn Việt. Giống như những bộ truyện ngắn thông thường.Cô là một cô gái miền tây sông nước, mồ côi cha mẹ, sống cùng ngoại, không học thức nhưng lại hát khá hay nhất là về đờn ca tài tửHắn là giám đốc của một công ty du lịch, lớn tuổi nhưng lại thích gặm cỏ non.Cuộc gặp gở oan gia trái chủ, nhưng cuối cùng lại yêu thương sâu đậm, bi có hài có, ngược có sủng có. Nhớ đội nón bảo hiểm, kẻo có bẻ cua gắt.Truyện này tác giả là tôi, định viết kiểu ngược tàn tâm, nhưng giờ suy nghĩ lại, nên cho một cái kết đẹp chút ở Ngoại Truyện:)))Aaaaa...chú làm gì dạ!!!!" Hạ Tâm vừa la làng, vừa giơ chân đạp cho Gia Phi một cú ngã bật ra sau. Cảm tưởng như vừa trãi qua động đất, khuôn mặt thất thần của hắn tái xanh như tàu lá chuối"Chú...chú...sao tui ở đây, đây là đâu?" Cô bất chợt nhìn xuống thân mình, cũng may mà cô còn mặc quần áo, không thì hôm nay cô sẽ sống chết với cha nội này. Định co chân bỏ chạy, thì Gia Phi nắm tay cô kéo lại, chợt chân cô vướng vào chăn rồi được dịp ngã người, đè luôn vào thân thể của hắn. Hai sóng mũi đã chạm nhau, tạo thành một khung cảnh lãng....xẹt đến không tin vào mắt mình, khuôn miệng chỉ còn cách nhau vài cm là hắn đã chính thức cướp đi nụ hôn đầu của cô.…
- Tác giả truyện: Hướng Triều- Tên truyện gốc: Nghiệt Ái- Editor: Thiên Chân Vô Tà (@thienchanvota154) - Đã Được Sự Đồng Ý- Cover: Hip- Link truyện:https://www.wattpad.com/story/306101174?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=hip_bp&wp_originator=fFG1hqncZnwU6ohOn5rvyJoVTMXTv8NNWLZUW1%2FIVssHHEvVeVEumXUMURP8qSYcyJfcJHMtbEYGnHiWc9lFQVe5SGJZEyH8DDKPgpCo2wbxslPmz03l6E4REcz7lsHC…