Devil Can Cry
Even devil can cry when it lost humanity…
Even devil can cry when it lost humanity…
cốt truyện của các AU Sans…
Human beings have slaughtered animals excessively and stirred up the resistance of all the animals in the world. Some demons formed a demon domain and vowed to slaughter human beings. Therefore, an unprecedented war between humans and animals and the war between immortals and demons started like this. He is a savior born from heaven. His mission is to save mankind, save the Three Realms, and save gods and Buddhas. He is God! God and Buddha are at his feet, and all things are under his feet! He is a proud person, Ling Yuxiao! Be a god and be a god of pride, be a fairy and be a fairy of freedom. To be a man is to be proud, to be a ghost to be a ghost. The faith, freedom, equality, self-esteem, self-love, happiness that the proud people pursue, will never bow their knees! Being a man should be such a proud life! Group: 314818333…
Thiên hạ đại loạn, ngũ vực hợp nhất, Tam Tôn tranh bá. Phàm Luyện, một cổ tiên chính đạo, vì hoàn cảnh ép buộc mà xuyên đến ngoại giới. Câu chuyện này kể về hành trình tìm đường trở về Cổ Giới của một vị tiên nhân trong bối cảnh thế giới fantasy châu âu.Lưu ý: Viết vì đam mê, mạch truyện tùy hứng.…
Những bài nhạc đó mị tìm trên YouTube nếu có bài mọo người nghe rùi thì cho mị Sorry nha.…
Đ phải là truyện tình trong sáng đâu mấy con giời kia =>>Vào đây tâm sự nào :)))Gửi những câu chuyện hãm loz của bạn đến phần tin nhắn nhé!!…
một kẻ có tất cả rồi lại mất tất cả và lại sáng tạo tất cả…
Tuổi thiếu niên là cái tuổi có thể nói là ghi dấu nhiều thay đổi lẫn cả về tinh thần và thể xác của con người ta nhất. Vậy nên giờ đây, ta ghi lại những tháng ngày ấy, niêm phong nơi này. Những tháng ngày ấy có thể là êm đềm, có thể là đau xót, có thể là những lục đục gia đình; và cũng có thể là những phút giây thả hồn trôi theo cơn gió lãng du, thả hồn cùng mây trời trong sớm mai tinh khiết, quên đi hết những muộn phiền cuốn chặt lấy con tim bấy lâu nay. Nhưng... đến khi bay đủ rồi, thả đủ rồi, ta lại bàng hoàng nhận ra bản thân mình vẫn ở nơi này. Muộn phiền còn đó, giày vò còn đây. Rồi mới thấy đời sao mà tàn nhẫn, cho ta những giây phút thăng hoa cùng xúc cảm, để rồi lúc ngã xuống mới càng thấm thía cái nỗi đau tê tái cả tâm hồn...…