i just wanna kiss your cheeks.
muốn hun má thôi mà khó vậy sao.…
muốn hun má thôi mà khó vậy sao.…
lớp trưởng làm sao ấyyy…
xuân đến thì đông đã tàn,martin edwards không nghĩ vậy, vì đông đang nhường chỗ để cho một thứ khác xinh đẹp chui vào, xuân.và anh đang nói điều đó cho kim juhoon.đây là "tệp 4 tập" câu chuyện hằng ngày của hai bạn nhỏ><, mỗi tập sẽ không liên quan đến nhau.chuyện có thể rất xàm vì người viết nó xàm.…
Đừng đòi hỏi nội dung từ 1 truyện tên là tùy hứng…
textfic, học sinh cuối cấp phát điên vì ôn thi đh.…
nhóc ngây thơ, đáng yêu hay mắng thầm anh ( tiểu thụ ) x đọc được suy nghĩ, nuông chiều mỗi em ( tiểu công )…
hoặc tuân thủ quy tắc, hoặc chết.…
"Nếu định mệnh là thứ không tồn tại, có lẽ, duyên đôi ta sẽ là định nghĩa của nó.""Em có nghĩ thế không?"…
lụy ghệ cũ ní ơi.…
tai sao anh noi yeu em ma lai de mi em uot nhoe?…
hội trưởng là thằng nào?…
Một ngôi làng quen im lặng.Hai cảnh sát giấu mặt.Giữa tội ác, họ yêu nhau trước khi kịp tin..TRUYỆN DỰA TRÊN TRÍ TƯỞNG TƯỢNG VUI LÒNG GÓP Ý Martin-cảnh sát ngầm(chuyên bắt buôn người và ma tuý) trên danh nghĩa khảo sát làng bình thườngJuhoon-cở mở ban ngày ban đêm mọi thứ sẽ có câu trả lời...…
Tác giả: @o0xianzh⚠️CHUYỂN VER CẦN CÓ SỰ CHO PHÉP⚠️Thể loại: thanh xuân vườn trường, longfic (dự kiến 30 - 40 chương).--Đầu óc lùng bùng như hàng ngàn con ong vỡ tổ, Juhoon ngập ngừng mãi mới thốt ra được một câu: "Biết? Tôi thì làm sao biết được cậu nghĩ gì chứ"Cùng lúc đó, Martin đã nắm lấy cổ tay bạn, mặc cho người kia có ý định chạy trốn, tay còn lại như chuồn chuồn lướt qua má người kia:"Cậu biết, mình cũng biết. Cậu biết mình yêu thầm cậu"…
thể loại gây cấn, kinh dị, gl , đen tối top ít nói, lạnh lùng, ích kỉ, ngang ngược bot hiền hòa, bướng bỉnh, dũng cảm…
Người ta gọi nơi đó là Celestiale.Một cái tên được tôn vinh với sự kính ngưỡng: Nhà hát của Thiên đường. Những nghệ sĩ opera ở Celestiale được gọi với danh xưng mĩ miều đó là Angelo: Thiên thần.Và Kim Juhoon, cậu thiếu niên xinh đẹp ngày đêm mơ về chốn thiên đường ấy mong một ngày được sống như một thiên thần - được đứng giữa sân khấu tại nhà hát Opera lớn nhất Paris lúc bấy giờ để cất lên giọng hát của chính mình.Nội dung kể về mối tình tay ba ngang trái và đầy bi kịch giữa ca sĩ Opera Juhoon và "bóng ma"Martin - thiên tài âm nhạc sống ẩn thân trong nhà hát vì muốn che dấu vẻ ngoài bị đáng sợ. Tình địch của bóng ma: Tử tước Edwards - người có hẹn ước từ lâu với chàng ca sĩ xinh đẹp.Ban đầu Juhoon chỉ là một ca sĩ hát cho vai phụ của các vở kịch nhưng khi gặp được "bóng ma" thì Juhoon nhanh chóng trở thành ngôi sao số một của nhà hát bởi nhờ có được sự chỉ dẫn của "bóng ma" Martin.Vì si mê Juhoon nên Martin đã nổi cơn ghen khi biết Juhoon và Tử tước yêu nhau.Bóng ma đã tìm đủ mọi cách để phá hoại nhà hát, gây ra những sự cố kinh hoàng để khiến người ta tin rằng nhà hát này bị nguyền rủa.Juhoon buộc phải chọn giữa tình yêu bị cấm đoán với Bóng ma hoặc Tử tước. Truyện được lấy cảm hứng từ vở nhạc kịch nổi tiếng "The Phantom of The Opera" của Andrew LIoyd Webber dựa trên tiểu thuyết cùng tên của tác giả Gaston Leroux.…
"Ai cho mày đi du học?" - Seonghyeon…
Một câu chuyện về người rời đi và ánh sáng còn lại.Giữa vô vàn khung cảnh, có một nơi thời gian dừng lại, nơi nụ cười ấy vẫn dịu dàng như lần đầu.…
dù có phủ nhận cỡ nào, trái tim vẫn luôn dao động quanh vị trí cân bằng như một định nghĩa vĩnh cửu -từng là nạn nhân của vật lý không nói như vậy.…
Ngược nhẹ Bối cảnh trên hoàn toàn là hư cấu chỉ riêng Martin và JuhoonTóm tắt:Martin là một cậu con lai Hàn-Canada, từng sống ở khu phố nhỏ của Juhoon khi còn bé. Cả hai là bạn thân không tách rời, cho đến một biến cố khiến Martin phải rời đi đột ngột mà không kịp giải thích.Mười năm sau, Martin quay lại Hàn Quốc với dáng vẻ trưởng thành và nụ cười vẫn rạng rỡ như ngày nào. Còn Juhoon là chàng trai trầm tính, ít nói giờ đã khác: khép kín hơn, lạnh lùng hơn, nhưng trái tim vẫn cất giữ những ký ức chưa thể buông.Cuộc gặp lại của họ là chuỗi ngày vừa đau - vừa ấm, khi cả hai phải đối diện với quá khứ, với những lời chưa nói và những cảm xúc vẫn còn nguyên vẹn.…