Trong thế giới của em,anh là người đầu tiên cướp đi được trái tim em.Em ghét anh lắm, chỉ vì anh lấy cắp trái tim em đi. Nhưng anh cũng đâu hề biết em đã yêu anh rồi. Anh ngốc thế.Anh có biết anh là người đầu tiên khiến em khóc nhiều thế không?…
⏰Một câu chuyện mình đã viết demo từ lâu và giờ nó đã đủ để được đăng lên. Hy vọng mọi người đón nhận đứa con tinh thần của mình🍒 Tác phẩm : Là Lời Hứa Sẽ được mình chắp bút cùng những áng văn chữa lành cho chính nhân vật lẫn cho bản thân mình, và mình hy vọng nó cũng chữa lành cho chính các bạn.🐁 Là Lời Hứu là câu chuyện tình "gà bông" của hai bạn nhỏ Mây và Dương, hai người mà có tính cách thoạt nhìn khác xa nhau, nhưng thật ra lại rất giống nhau. Dường như giữa hai đứa đã có một sợi dây định mệnh nối lại, để gặp, để chữa lành, và để yêu...Một lần nữa hy vọng mọi người sẽ đón nhận đứa con tinh thần của mình🌷 Và cảm ơn bạn đã dừng lại nơi câu chuyện này được chắp bút, hy vọng bạn sẽ cũng câu chuyện nói chung, Mây và Dương nói riêng đi trên con đường tìm kiếm tình yêu, hạnh phúc....…
đây có thể gọi là chuỗi series về giấc mơ của mình, do mình cảm thấy nó có ẩn khúc nên viết lại rồi đăng cứ như là lưu giữ thôi , nếu bạn có hứng thú có thề cùng mình giải mã còn không thì có thể next:)…
"Tớ rất biết ơn mùa hạ. Mùa hạ đã mang đến bên tớ những năm tháng đèn sách miệt mài, những rung động trong sáng mà chân thành, những người bạn thân thiện, ham học và đặc biệt là.....cậu. " " Năm 15 tuổi, Phạm Hoàng Nhật Huy đã cầu hôn Dương Ngọc Hải Châu, vật làm tin là một chiếc nhẫn được chính tay anh bện từ cỏ cùng với cả tương lai phía trước của anh. Năm 25 tuổi, Phạm Hoàng Nhật Huy đã cầu hôn Dương Ngọc Hải Châu, vật làm tin là một chiếc nhẫn DR được chính tay anh chọn lựa cùng với cả cuộc đời sau này của anh. "…
Tên khác: Xuyên Thành Nam Phụ Pháo Hôi Chỉ Muốn Sống Bình Yên.Tác giả: Maithao456 (Cỏ Mây)Giới thiệu:Thể loại: Đam mỹ, nguyên sang, thế giới abo, niên thượng, đa trủng tộc, trước lạ sau quen, hệ thống, công có bàn tay vàng, danh gia vọng tộc.Trước Beta sau phân hóa thành Omega chuột hamster thụ và Alpha quý tộc ma cà rồng công.Văn án:Phi Yên ngã đuối nước, trong lúc cậu tuyệt vọng chấp nhận cái chết thì âm thanh máy móc lạnh băng đột nhiên vang lên trong đầu cậu "Xin chào ký chủ, tôi là hệ thống Bánh ngọt nhỏ chuyên cứu vớt những sinh mệnh đáng thương, vì số mệnh của cậu chưa tận nên chúng tôi đã tự chuyển hóa nó thành điểm may mắn để kích hoạt cuộc sống mới cho cậu, khi điểm may mắn được tích đủ cậu sẽ được tái sinh thành thân phận khác trong đa thế giới, xin cậu hãy yên tâm hệ thống sẽ tự xem xét độ phù hợp và đưa cậu vào thế giới có độ tương xứng với cậu..."Phi Yến xuyên vào thế giới abo, dưới thân phận chuột hamster thuộc giới tính beta ra thì cậu vẫn thấy bình thường cho đến khi tận mắt cậu thấy công chính bùng nổ pheromone lúc đó cậu mới biết thế giới cậu xuyên đến thực quá ư là đáng sợ.…
" Vào năm mười bốn tuổi, tôi đem lòng yêu một người con trai nhưng tiệc nào cũng tàn, bọn tôi chia tay nhau vào ngày tròn 6 tháng quen nhau. Dù đã chia tay nhau nhưng lòng vẫn còn thương người, chỉ mong người quay lại . . "…
Cái nóng nực của mùa hè được thay bằng cơn mưa mát mẻ. Cơn gió hiu hiu thổi cũng khiến lòng người tê tái. Hạt mưa cứ thế nặng hạt hòa theo dòng nước, cuốn trôi kí ức đau thương. Dòng sông thường ngày hiền hòa là thế nay cũng trở nên dữ dội. "Mưa ơi xin đừng khóc, bầu trời ơi xin hãy xanh trở lại." Ở dòng sông đó, có 1 người con trai đang chống chọi với tử thần, máu của anh đã nhuộm đỏ dòng sông."Cuộc sống có biết bao điều đau thương, hỏi ông trời có mấy ai được hạnh phúc?"…
Có những mùa hạ đi qua đời người để lại một vệt nắng mảnh như sợi chỉ ,chói chang, nhưng ngắn ngủi đến nao lòng.Cậu bước vào thanh xuâncủa tôi như một buổi trưa tháng sáu: ồn ào, tươi sáng và rực rỡ đến mức khiến người ta quên cả bóng râm.Tôi vẫn nhớ khoảnh khắc cậu cười dưới tán phượng đỏ, ánh nắng xuyên qua kẽ lá, rơi lên mái tóc cậu rực rỡ hơn bất cứ điều gì tôi từng thấy.Rồi mùa hạ ấy khép lại, mang theo cả cậu và vệt nắng năm nào.Chỉ còn tôi, ngồi giữa những mùa sau, vẫn lặng lẽ đi tìm một tia nắng đã kịp lướt qua đời mình. Tôi không biết mình đã chờ đợi điều gì, chỉ biết trong lòng vẫn còn một khoảng trời chưa kịp tắt.Có lẽ, tình đầu vốn dĩ không cần hồi đáp, chỉ cần một vệt nắng, là đủ khiến mùa hạ trong tim kéo dài mãi mãi.…
Đẫm máu thiên sứ, đây là hắn đối nàng ấn tượng đầu tiên.Ngay tại hắn dự tính tẫn bác sĩ chức trách, hảo hảo tham xem cả người là huyết nàng thương ở nơi nào khi,Nàng lại mãnh lực đẩy ra hắn, hô to “Cứu người nha ~~”Không có phòng bị hắn còn đã trúng mấy khỏa tiểu nắm đấm, mềm yếu nộn nộn không hề lực sát thương.Tiểu thư, ngươi thôi giúp đỡ một chút! Không gặp bác sĩ mà nói, chạy tới khám gấp chỗ làm cái gì?Nàng ấp úng thái độ cùng trên mặt ứ thanh, làm cho hắn trực giác sự tình tuyệt đối không đơn thuần,Trời sinh hảo tâm địa làm cho hắn không thể bỏ lại nàng mặc kệ,Hơn nữa hai người tương tự gia đình bối cảnh, hắn phảng phất ở trên người nàng, thấy chính mình bóng dáng.Vì thế, ở biết nàng không nhà để về sau, hắn xúc động làm một cái quyết định, thu lưu nàng!Nhưng ánh mắt nàng lại để lộ ra: “Ngươi nên sẽ không là muốn đối ta......”Không không không, hắn thực sự cái gì cũng chưa tưởng, cho dù có tưởng, cũng tuyệt đối sẽ không nói đi ra.Nhưng dưỡng một người, khả cùng dưỡng miêu nuôi chó dưỡng chuột Hamster bất đồng, huống chi hắn muốn dưỡng, vẫn là một nữ nhân.Cũng may nàng tốt lắm dưỡng, chẳng những ba bữa tự gánh vác, còn thuận đường chuẩn bị của hắn phân, quét dọn lại là một tay bao,Ngay cả của hắn quần lót, cũng tẩy sạch sẽ, chỉ kém không tiếng kêu “Chủ nhân” Tới nghe một chút ──…
" Vì ngày đó anh có được em, nhưng lại lỡ trao trái tim cho em mất rồi." Một chút ngọt ngào vu vơ dành cho những ai mệt nhoài giữa dòng đời vội vã. Mong mọi người sẽ yêu thương và ủng hộ Lucy thật nhiều!…
Đây chỉ là chiếc đoản văn được viết ra ngẫu hứng từ một giấc mơ đen tối và bi kịch của tác giả.Không đầu, không đuôiKhông bối cảnh, không tình tiếtKhông có gì là cụ thểChỉ có những khoảnh khắc đẹp đẽ đến nát lòng... Chung quy lại... đây cũng chỉ là một giấc mơ thôi, nhưng nó lại sâu sắc dẫu không bao giờ tồn tại.…
Trong hình học Euclide, hai đường thẳng song song là hai đường thẳng vĩnh viễn không bao giờ gặp nhau. Chúng có thể chạy cạnh nhau cả đời, nhưng luôn giữ một khoảng cách nào đó an toàn tuyệt đối.Hoàng Minh và Gia Phong chính là hai đường thẳng như thế.Một người là học bá hướng nội, thu mình trong chiếc vỏ ốc và chỉ dám thì thầm bí mật với một chú chuột Hamster. Một người là thiếu gia ngậm thìa vàng, bề ngoài lạnh lùng ngạo nghễ, bên trong lại là một ngọn lửa khao khát được thấu hiểu.Khoảng cách giữa họ ban đầu là sự chênh lệch 0.1 điểm trên bảng vàng. Là ranh giới giữa một kẻ vô hình và một ngôi sao sáng. Là sự đối lập giữa "con nhà người ta" và "cậu ấm nhà giàu".Nhưng định lý nào cũng có ngoại lệ của nó, và thanh xuân chính là biến số lớn nhất. Từ một sự cố ở trong thư viện cũ, đến ánh đèn flash trong đêm mưa, những quy tắc toán học bắt đầu bị bẻ cong.Liệu hai đường thẳng song song có thể tìm thấy giao điểm của mình mà không phá vỡ quỹ đạo của nhau? Và khi giao điểm ấy xuất hiện, đó là tai họa hay là phép màu?…