Em muốn yêu một người thật lâu !
Thật lòng mà nói, chẳng có hạnh phúc nào đến ừu một phía. Cũng chẳng có ai đủ kiên nhẫn để yeu và thương một người mà chưa một lần mong mori được đáp lại tình cảm💕…
Thật lòng mà nói, chẳng có hạnh phúc nào đến ừu một phía. Cũng chẳng có ai đủ kiên nhẫn để yeu và thương một người mà chưa một lần mong mori được đáp lại tình cảm💕…
Tuyết lạnh, một trái tim lạnh. Thế giới vẫn đáng yêu, chỉ là hôm nay buồn.…
Ở một quán matcha nhỏ trong con hẻm yên tĩnh giữa lòng thành phố, mỗi ngày bắt đầu bằng tiếng máy xay đá và... cãi nhau.Anh - quản lý kiêm đồng sở hữu quán, luôn xuất hiện với mái tóc chỉn chu, nụ cười nửa miệng và một chiếc túi tote jeans xanh đậm. Là gay, là bot, và là hiện thân của sự "khó ưa có gu". Anh có một thú vui tao nhã: chọc tức cấp dưới của mình đến phát điên.Cô - lesbian chính hiệu, không ngọt ngào, không bánh bèo, cũng không có nhu cầu chịu đựng sếp. Cô pha matcha cực chuẩn, nhưng pha ai thì được chứ pha trò với cô là no đòn.Họ không yêu nhau.Họ thậm chí không thẳng.Họ chỉ là... không thể ngừng đâm chọt nhau giữa quán trà thơm nức mùi lá, mỗi ngày.Nhưng dần dần, những lần va chạm (theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng) lại sinh ra một loại cảm xúc kỳ lạ - chẳng phải yêu, chẳng phải ghét, nhưng chắc chắn không đơn thuần là đồng nghiệp.Liệu một người gay và một người lesbian có thể có một mối quan hệ "gần giống yêu" - nhưng không thể gọi tên?Hay họ chỉ là hai tách matcha không đường - đắng, gắt, và lặng lẽ khiến người ta nghiện?…
Hay đôi ba câu chuyện xàm xí từ ngoài đời thật.Hoặc những ý tưởng chợt loé lên ghi vô tình đọc qua một tác phẩm nào đó.Thậm chí cả những giấc mơ tựa mây mù sớm tan biến vào sáng hôm sau.…
Fanfic về cặp Sói x Thỏ (Thẩm Văn Lang x Cao Đồ) trong tiểu thuyết & phim Thèm muốn (Desire The Series)…
Người nắm quyền thực sự của X Holding không sợ trời đất sập đổ, chỉ sợ phu nhân lần nữa mang thai…
maybe life feels good but i am not aware of it.…
Đây là câu truyện ngọt ngào của Hoa Vịnh và Thịnh Thiếu Du khi có thêm Đậu Phộng NhỏHành trình đấu trí để giành mama của Đậu Phộng Nhỏ và Hoa Vịnh…
''Hạ An, anh hy vọng, dù có xảy ra bao nhiêu chuyện, đi qua bao nhiêu sóng gió, trải qua bao tổn thương, em vẫn sẽ là một cô gái luôn nở nụ cười tươi sáng và ngọt ngào như ngày đầu tiên chúng ta gặp mặt''.…
Một nơi nào đó, thật xa xôi, họ không phải là người mà ta biết.Một câu chuyện thoáng qua như giấc mơ thật xa, đến rồi đi không để lại điều gì.Phần giả dối đó, chỉ có tại nơi đây.Xin cảm ơn vì ghé qua.…
hoa trong gươngtrăng trong nước…
Giang Hành x Lý Phái ÂnMọi thứ đều là tưởng tượng của tác giả, không liên quan tới diễn viên.…
" Yêu mãi mình em Thỏ ngốc của anh ! " được mình lấy cảm hứng từ bộ Phim " Thèm muốn " của tác giả Lộng Giảng Tiểu Hào . Truyện được lấy ý tưởng nên có một số chi tiết sẻ giống với nguyên tác . Truyện sẻ có 2 kết thúc HE ( có ngoại truyện cp mới nhú Đậu Phộng Nhỏ và Lạc Lạc kết HE) và SE ( có ngoại truyện cuộc sống của Văn Lang sau khi Cao Đồ mất , chăm sóc Lạc Lạc kết OE ) . Do phần tiêu đề bị giới hạn nên mình xin phép để icon . Truyện sẻ có 1 vài lỗi nhỏ mọi người đọc thấy thì góp ý cho mình nha . Cảm ơn mọi người đã đọc truyện . Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ .…
Lại mưa, những hạt mưa đêm lạnh. Sao đã tắt, thành phố đã chìm sâu vào giấc ngủ. Cớ sao, em vẫn còn thao thức nhớ anh?! -Tử Phàm--Những khoảng trời đêm, em và mưa-…
Cho tớ thôi. Đừng ai đọc hay quan tâm nhé. Học để biết thật nhiều.…
Giang Hành và câu chuyện về sợi dây đeo eo có chuông của Lý Phái Ân…
Có phải, bất lực là khi giữa hai chúng ta có ,một khoảng cách vô hình mang tên thời gian?Là không thể tìm đến nhau dẫu biết một trong hai đang ở đâu đó, có thể xa hoặc có thể gần. Là không thể dựa vào nhau phút yếu đuối. Là đơn giản không cùng nhau ngồi ăn cơm chiều, không nắm tay nhau đi qua dòng người xa lạ...Một kẻ lớn lên trong vàng ngọcMột kẻ sinh ra trong rơm rácĐịa vị cũng là một trong những khoảng cách khó khăn giữa ta và người.Một người hiền lành chất phát.Một người ương bướng ngang ngạch.Bản chất dâng lên cái tôi như con dao rạch xé sự gần gũi của hai người.Một đời thì cô độc.Một đời thì sum vầy.Xã hội lại là cầu nối cho hai chữ xa cách đến với họ.Tất cả dẫu bi quan vẫn có thể xóa sạch bởi chữ yêu, chữ thương sâu trong đáy lòng của hai người...còn khoảng cách thời gian, lấy gì mà bù đắp, lấy gì để cho nó trôi nhanh hơn?Một người chọn công việc để lấy đầy thời gian.Một người thì lấy mạng người để giết thời gian.Hai kẻ không đụng chung bầu trời và bị xa cách bằng thời gian nhưng được đưa đến với nhau bởi thời gian...Chạy đua với thời gian sẽ kiệt sức nhưng họ biết ai trong số hai người luôn có người kia ở trong tim.Cái kết đôi khi cũng sẽ quá thảm hại nhưng dư âm để lại quá là hạnh phúc.Màn kịch đẫm máu này, có chút viễn tưởng, có chút mơ mộng của chính bản thân Hy, nhưng hầu hết trong từng mẩu chuyện vụn vặt là những điều mà bình thường ta hay gặp phải, chạm đến rồi để lỡ nó đi.…
Truyện chỉ mang tính chất vui vẻ nên mong mọi người đọc không phán xét nên mong mọi người vui vẻ đọc ạ🙆💖Nếu truyện không hay mong mọi người góp ý😄👉👈…
sớm muộn thì x hermosabest hit x best performance…
"komi-san, chào buổi tối.""...""được rồi, chị cảm ơn."tôi thong thả mỉm cười trước hành động mở cửa lịch thiệp của đối phương, thuần thục cởi dép, xếp ngay ngắn trước thềm cửa, bước vào nhà bạn cùng lớp mình. bên ngoài, ngoại trừ tiếng mưa lộp bộp rơi vào mái nhà, bầu không khí an tĩnh tới nỗi không một tiếng tạp âm nào phát ra.trong phòng khách, rè rè không dễ nhận thấy truyền tới tiếng phim truyền hình lúc chín giờ tối mà tôi thường xem. điện trong phòng bếp cạnh đó đã tắt. đèn hành lang sau đó được komi shosuke miễn cưỡng bật lên tiếp đón vị khách không mời mà ghé tới lúc khá khuya.tôi quay trở lại rũ rũ tán ô sũng nước của mình, gác vội chiếc áo mưa mỏng lên thành cổng bên ngoài, đầu ngón tay trắng trẻo đều bị ngâm nước lâu mà trở nên nhăn nheo. nếu không phải ngẫu nhiên mắc mưa, đường xá ngập úng lầy lội, tôi cũng không mặt nặng mày nhẹ mà chạy vội đến nhà komi shoko mà trú mưa nhờ.komi shosuke ghé vào phòng khách tắt tivi, sau cùng không quên đun nước nóng pha cho tôi một tách trà thật ấm áp. tôi ngồi trên ghế ở bàn ăn, vừa phù phù thổi trà, vừa liếc liếc mắt nhìn xung quanh, có chút hồi hộp muốn tìm thấy bóng dáng quen thuộc của cô bạn cùng lớp mình, komi shoko."chị gái của em, đi ngủ rồi à.""..."ánh đèn màu nâu cam nhẹ tênh đáp xuống đôi mắt màu tím sẫm không rõ ý vị. komi shosuke trầm mặc hai giây ngắn ngủi, biểu tình tĩnh lặng mà nhìn xuống tách trà đối diện.…