couple chính : Taelice couple phụ: Jung Kook và Amimình không thích ship Vsoo hay Kookrosé đâu nha nếu mình viết truyện về Taelizkook này mà cho Lisa về vs Taehyung thì mình sẽ Ship Jung Kook và Ami và ngược lại nhá KHÔNG SHIP VSOO VÀ KOOK ROSÉ MÃI MÃI NHƯ THẾ . còn diễn biến thì các bạn hãy vô đọc đi sẽ biết nha (anti cút đéo tiễn)…
"Cậu trong thanh xuân của tôi" - Một người duy nhất khiến trái tim tôi rung động, chiếm trọn những năm tháng tuổi trẻ, dù chỉ là đơn phương và khắc sâu trong ký ức.Tuổi trẻ của tôi gắn liền với một người - cậu, người khiến tim tôi rung động từ ánh mắt đầu tiên, một tình yêu đơn phương sâu đậm mà tôi sẽ không bao giờ quên(Câu chuyện thật về tuổi trẻ của tôi và một tình yêu đơn phương sâu đậm mà tôi không bao giờ quên.)…
Những mẩu truyện nhỏ, những cảm xúc lặng thầm của một người đơn phương có lẽ sẽ có ai đó đọc được và cảm nhận cảm xúc của mình:(( Là câu truyện của bản thân tôi đã trải qua và tiếp diễn...Có thể nói những mẩu truyện này sẽ không có hồi kết nếu tôi vẫn tiếp tục là một người đơn phương. Nếu câu chuyện có hồi kết thì 2 phương án có lẽ các bạn sẽ hiểu, cái mà tôi muốn là phương án HE để xem quyển đơn phương này sẽ kéo dài đc bao lâu??…
Cô có thành tích học tập và vẻ ngoài rất tuyệt vời.Tính cách đáng yêu,trong sáng cũng rất bướng bỉnh.Hắn là học sinh nhưng lại ăn chơi lêu lỏng thành tích học tập tệ hại.Bù lại thì có một gương mặt khiến bao nữ sinh mê mẩn lại là con của một giám đốc công ty thương mại rất có máu mặt trong giới.Chỉ cần hắn hảo hảo học thật tốt thì cái gì hắn cũng có.Nên,hắn được xếp ngồi cùng cô.... rồi lại yêu thầm cô.Nhưng cô lại thích người khác..…
Cô ấy ngồi bàn cuối, không nói chuyện với ai.Câu trả lời nào cũng gọn, giọng đều, ánh mắt thì không cố tình né tránh - chỉ đơn giản là không nhìn ai cả.Tôi không rõ mình thích cô ấy từ lúc nào. Có thể là từ lần đầu thấy cô cúi người nhấc một chậu cây, hay chỉ là vì... cả lớp ồn ào mà cô vẫn yên lặng.Tôi đã cố gắng. Thật sự đã.Nhưng không ai dạy tôi cách khiến một người không cần ai... để ý đến mình.Cho đến khi tôi nhận ra: có những thứ đẹp vì nó không thuộc về mình.Hoặc... vì nó chỉ là giấc mơ.…
Đoản - Những câu chuyện có thật.Quyển 1:Tình yêu là gì?Tôi không biết...nhưng tôi yêu anh ấy. Người anh trai cùng cha khác mẹ....Quyển 2:Mẹ ơi con mất trí rồi.Con yêu phải đàn ông rồi.Quyển n.Truyện sáng tác: Chi thích đào hố 🍑…
[ A TIME TO REMEMBER]Câu chuyện về chúng tôi có lẽ cũng như vậy, lúc trẻ chúng tôi là những thằng con trai nghịch ngợm trong bộ đồng phục học sinh ngày nào còn đang bày ra đủ trò giờ đây đã dính chút sương gió của cuộc đời, cuộc sống đã khiến ta trở thành những người mà ngày trẻ ta ghét nhất, thế giới mà ta đang sống là như vậy đấy. Nụ cười trong lớp học những năm tháng ấy có lẽ mãi là nụ cười đẹp nhất, mà mỗi chúng ta chẵng thể nào tìm lại được, lũ con trai cười chẳng ngớt trên sân trường, cậu trai nào đó trao cả trái tim của mình cho một cô gái chỉ vì một nụ cười, cô gái cười mỉm khi trong hộc bàn là món quà được để từ lúc nào chẳng hay, là hình ảnh cô bạn bàn dưới cậu trai bàn trên ngoái đầu xuống nghe cô bạn nói chuyện, những câu chuyện mà giờ cậu chẳng thể nào nhớ rõ nhưng nụ cười ấy thì cậu chẳng bao giờ có thể quên được Cũng là vì khi nghĩ về nó ta thường cười, thường hoài niệm, ta thường tự trách mình ở quá khứ, nhưng lại thường vẫn nở nụ cười khi thấy rằng mình cũng đã có một tuổi trẻ để hoài niệmCô ấy trở thành mảng ký ức đẹp nhất quảng đời tuổi trẻ của mình, vẫn là cô bạn bàn dưới với tóc dài đen nhánh, đôi mắt sáng long lanh cùng tôi chuyện trò ở hành lang năm ấy…
chuyện kể về hai chàng trai trẻ là Boun Noppanut và Prem Warut Chawalitrujiwong . Boum Noppanut là con nhà giàu có thể nói anh là quý tử anh mới 18 tuổi là con một trong gia đình (hihi hơi lệch số với tuổi thật) nhà giàu có lại đẹp trai cao nữa bao nhiêu người khao khát muốn với lấy . Prem Warut Chawalitrujiwong 18 tuổi là anh chàng thư sinh hiền lành , nhà cũng thuộc hạng khá giả vừa hiền lành lại ôn hoà dễ thương khiến ai cũng yêu quý . Hai anh cùng học chung một trường cấp 3 bị xếp ngồi cùng nhau . Mỗi lần nhìn mặt là không ưa đối phương nhưng vì Boun học quá kém nên thầy đã bắt prem dạy cho Boun . Gương mặt bất lực mà cảm chịu thật dễ thương . Từ đó tình cảm của hai cũng xuất hiện…
Tình yêu thật lạ lùng, nó luôn đến với mình vào những lúc mình không ngờ nhất, tình yêu có thể khiến mình hạnh phúc cũng có thể khiến cho con tim mình nhói đau, có lẽ tôi thuộc trường hợp số hai khi lỡ đem con tim mình trao cho người đó. Trong khi giữa tôi và cậu ấy lại chẳng có điểm chung gì để kết nối với nhau ngoại trừ bóng rổ, có những lúc tôi muốn cắt đứt mối liên kết này nhưng càng ở bên cậu ta tình cảm trong lòng lại ngày càng lớn dần theo thời gian. Tôi không biết mình có thể che dấu nó được bao lâu, liệu tôi có nên nói ra hay tiếp tục chôn sâu nỗi lòng của mình?…
"This is not a love story, this is a story about love."Câu chuyện mà mình muốn kể không phải là một chuyện tình, nó nhiều hơn thế. Đó là câu chuyện về tình bạn, tình thân, tình yêu, và tuổi trẻ. Mình là một người trẻ đang try to figure things out ở tuổi đôi mươi này, và dĩ nhiên, thời cấp 3 ngây ngô của mình đã trôi qua rồi. Mình mong câu chuyện mà mình viết nên có thể giúp những người trẻ như mình cảm thấy được một chút ấm áp và bớt sợ hãi trên con đường trưởng thành. Và, dù bạn đang ở độ tuổi nào, mình mong bạn có được một tuổi 17, 18 thật trọn vẹn và tươi đẹp. Bất cứ khi nào nhớ lại những tháng ngày ấy, bạn đều có thể mỉm cười, như mình đã, đang và sẽ."Tất cả những người đã cùng tôi chen chúc trong thời thanh xuân chật chội ấy, ai cũng mang trong mình đầy lí tưởng và hoài bão, từng bước tạo nên con đường của riêng mình sau này. Thịnh Công đã từng hỏi tôi rằng, có hối hận vì khi ấy đã không thổ lộ hay không, tôi cũng chỉ mỉm cười. Dường như, khi đem lòng đơn phương ai đó, tình cảm càng sâu đậm, thì bản thân sẽ càng tự hoài nghi. Tôi khi ấy trong mắt mọi người xuất sắc là thế, ưu tú là thế, vậy mà tôi lại cảm thấy mình thật "què quặt" trước cậu. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ Diệp Mai năm 18 tuổi là tự ti đến hoang đường, cũng kiêu ngạo đến khó tin, đúng là tột cùng mâu thuẫn. ...Ngày tốt nghiệp, chúng tôi nói lời tạm biệt như thường lệ. Nhiều năm sau, tôi nhận ra rằng chính thanh xuân đã nói lời tạm biệt với tôi của ngày hôm đó..."…
Trong một nhóm bạn năm người,có Tiên,có Minh,có Hằng,có Phúc và có cả Duy.Họ đi với nhau một chặng đường dài thanh xuân,trải qua bao nhiêu cung bậc cảm xúc,cuối cùng cũng có thể hiểu được hết chữ "thương" của mỗi người.Tiên thích Minh lắm,nhưng chỉ vì những phút giây lầm lỡ,chỉ vì những phút giây không hiểu được lòng nhau mà tự đẩy người kia ra xa.Chỉ vì những lí do đủ khiến người ta thắt cả tâm can,vì những lúc hiểu lầm,những đôi người thương nhau không thể tiến gần đến nhau...…
Tên truyện: Tình Yêu là gì? Chan Thành là gì?Tác Giả: MunggĐộ tuổi: K+Thể loại: Đời thường, tâm trạng, độc thoại, buồn,...Summary:Tình yêu, có phải là hai người yêu nhau, bên nhau, chia sẻ bùi ngọt đắng cay?Chân thành, có phải là cùng nhau đi hết đoạn đường còn lại của cuộc đời, ốm đau bệnh tật đều có nhau?Tôi, đã từng tin như vậy, tin đến ngu ngốc.Cuối cùng, thứ tôi nhận được lại là sự dối trá từ hai con người mình yêu quý và trân trọng nhất.…
Chủ bút: Kylie KimThể loại: Ngôn tình,Drama,Hiện đại,Học đường,Hài hướcCre ảnh: @_hagil - InstagramEdit: Kylie Kim_________________________________________Nội dung: "Wonie,nhóc tin vào định mệnh chứ?" - Im Ha Neul quay sang hỏi cậu sau khi đọc xong cuốn sách vừa mượn từ thư viện ở trường.Khi nghe thấy câu hỏi,cậu trầm ngâm vài phút rồi đáp lại với giọng điệu còn băn khoăn:"Nói sao nhỉ?Nghe rất mơ hồ nhưng điều đó vẫn có thể tồn tại" "Chị lại tin đấy!".…
Thế giới của Hoàng vốn luôn yên tĩnh, quá yên tĩnh. Hoàng thấy ổn... cho đến khi cậu nhóc Nhật Huy xuất hiện và xâm chiếm thế giới của cậuHoàng vốn lầm lì, ít nói, còn Huy là một cậu nhóc năng động, luôn bám lấy Hoàng như hình với bóng. Vì thế, Hoàng luôn thấy cậu nhóc này vô cùng phiền phức.Hoàng cũng không ngờ chính sự năng động ấy khiến bản thân của sau này đổ gục HuyHuy thích Hoàng trước,nhưng Hoàng có vẻ yêu Huy sâu hơn.…
Gửi Cậu, Từ Hàng Ngàn Nỗi Nhớ *Có lẽ sẽ đau, có lẽ sẽ buồn nhưng các cậu biết không? Chủ nhân trái tim họ là họ và chủ nhân của trái tim cậu là cậu [ Trích thoại phim : Dưa Hấu Lấp Lánh ] Ta tập ăn, tập nói, tập viết rồi tập thích, tập yêu một ai đó... Những rung cảm ấy, không hiểu sao tớ chỉ lại thấy ở mỗi cậu. Xuân đi rồi hạ tới, sợi dây tình cảm ấy cứ dần len lỏi trong tâm trí tớ, để rồi nó lớn dần mà tớ không hay biết. Tớ không còn chỉ muốn đơn thuần ngắm cậu, tớ bắt đầu muốn xuất hiện trong tầm mắt cậu, muốn được cậu chú ý và có một vị trí nhất định. Có lẽ tớ thật tham lam, thật ích kỉ nhưng nếu tớ bỏ điều đó ra khỏi trái tim mình thì thật khó cậu nhỉ?…
( Thấy hay nên đăng lên thôi ) 😎Tác giả : đang cập nhậtNguồn : ngonphongcomics.comDịch : Anh AnhChỉnh : Chân ChânThể loại : Manhua - Romance - Shoujo[ Mời các bạn cùng đọc vs ủng hộ cho mik có động lực đăng tiếp nha Thank Thank ~~~ mấy chj em y° nha ]…
Xao xuyến ư?Cô đơn, chờ đợi, vô vọng, mãi đau... tất cả chỉ là chúng ta tự biên tự diễn mà thôi. Hai trái tim, với những rung động không thể kìm nén, khó thể quên... Nhưng...Chỉ một người có thể đi về phía hạnh phúc... Trách làm sao khi ai cũng biết trước, mà lại không thể ngăn được chính mình lao vào cuộc trốn tìm không hồi kết của xúc cảm...Nếu đã vậy thì...Cô đơn một phút thôi nhé, để dành tình cảm mà ai đó mãi chẳng nhìn thấy cho một người khác yêu thương mình trọn vẹn hơn...…
Yêu là một cảm xúc khó tả trong mỗi con người.Còn tình yêu là con dao hai lưỡi nó có thể khiến bạn hạnh phúc nhưng cũng có thể giết chết con tim của bạn bất cứ lúc nào.4 năm chờ đợi tất cả chỉ là con số 0.Đánh đổi một lần nữa cả tuổi thanh xuân cũng chỉ là hoang phí.Chờ đợi một người không chờ đợi mình.Yêu một người không yêu mình.Bỏ mặc một người có thể đánh đổi cả sinh mạng vì bạn."Trong cuộc đời em điều hối tiếc nhất em từng làm là gì?""Điều hối tiếc nhất em từng làm là đã phụ anh""Còn điều đúng đắn nhất em từng làm là gì?""Đó chính là đã quay đầu lại và yêu anh"…
Những câu chuyện rất nhỏ, là những cảm xúc của tôi sau khi đọc xong một quyển sách, xem xong một bộ phim, cũng có khi lại chính là tâm tư của bản thân. Tôi không chuyên văn, chỉ thình thoảng khi có quá nhiều suy nghĩ lưu chuyển trong lòng, lại không cầm lòng được, muốn cầm bút lên mà viết ra.…