Pernut | Ngôn Bất Do Trung
Pernut | Ngôn Bất Do Trung言不由衷/20241225Tác giả: WriteforONEYEARID Lofter: 25hlewinEdit chưa có sự đồng ý của tác giả và phi thương mại, mong mọi người không mang đi đâu.Xin hãy nghi ngờ bản dịch.…
Pernut | Ngôn Bất Do Trung言不由衷/20241225Tác giả: WriteforONEYEARID Lofter: 25hlewinEdit chưa có sự đồng ý của tác giả và phi thương mại, mong mọi người không mang đi đâu.Xin hãy nghi ngờ bản dịch.…
Là cảm giác quyến luyến, dằn vặt hay là gì? Sau khi chia tay, chúng ta sẽ như thế nào nhỉ?…
Choi Wooje đột nhiên biến thành em bé và đi lạc mất tiêu làm các anh của em phải đi tìm khắp nơi.…
Bài hát của em là..Những bản tình ca ngày yêu xa~Những bản nhạc tình ca miêu tả về tình ta~
"Trong vòng tay ấy, tôi lắng nghe lồng ngực anh phập phồng theo mỗi nhịp thở. Tôi thích cái ôm này vô cùng; nó tựa như từng tấc da tấc thịt của tôi đều dán chặt vào thân anh. Cảm giác cực kỳ mập mờ."Tác giả: 1421Chuyển ngữ: Mille…
"Nhân gian rộng lớn, nguyện cho hai ta sau này tương ngộ.""Cuộc đời của chúng ta đã trải qua nhiều sự chia ly, mong rằng phía trước của chúng ta sẽ có thật nhiều cuộc hội ngộ."Vài dòng tản mạn nhỏ bé, ngôn từ tầm thường mà đong đầy tình yêu dành cho người tôi thương.*Reader mặc định là nữ.…
Pernut | Những chuyện lông gà vỏ tỏi鸡毛蒜皮/20241229Tác giả: WriteforONEYEARID Lofter: 25hlewinEdit chưa có sự đồng ý của tác giả và phi thương mại, mong mọi người không mang đi đâu.Xin hãy nghi ngờ bản dịch.…
Câu chuyện nhỏ của anh và em dưới mái trường…
"Vậy thì chúng ta là gì?""Không là gì.""...""Ê nói giỡn."____Category: Tsukishima Kei x reader, ooc, có text (?)…
Tác phẩm thứ nhất thuộc phân khu Munch - triển lãm Hoạ.- Anh có thể hôn em được không, thiếu tá? Đời này còn dài lắm, cứ để em chăm sóc anh.…
- Thể loại: hiện đại, bối cảnh thực, HLE24, hài nhảm nhí, đọc cho vui. Park 'Viper' Dohyeon x Han 'Peanut' Wangho Một ngày nọ, xạ thủ nhà HLE thức dậy thì thấy mình lên hot topic vì tin đồn hẹn hò?…
Tên gốc: 告白时光机Tác giả: 🐧 Editor: 秋秋Lúc bị một bàn tay trắng nhỏ túm lấy góc áo, Go Dongbin vẫn còn đang ngơ ngác, cô bé ngoan ngoãn chớp mắt, chiếc mũ tròn hình chim cánh cụt che đi một nửa khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn kia."Có chuyện gì vậy?"Huấn luyện viên cố gắng ngồi xổm xuống để giao tiếp với cô bé.Không biết đứa trẻ nào bị lạc mất bố mẹ, chắc phải gọi cảnh sát, Go Dongbin nghĩ."Chú huấn luyện viên ơi, bế bế."Cô bé cất tiếng ngọt ngào, giọng nói như ngậm một viên kẹo, dang rộng đôi tay trắng trẻo. Go Dongbin cảm thấy trái tim mình như tan chảy.Dù chưa kịp hiểu chuyện gì, huấn luyện viên đã theo bản năng bế cô bé vào lòng.Cô bé nhìn qua khoảng năm sáu tuổi, mặc một chiếc váy liền áo màu lam, giày tất chỉnh tề sạch sẽ, còn đeo một bình nước chim cánh cụt nhỏ, ngoan ngoãn lại xinh xắn."Con tìm ai?"Giọng Go Dongbin tự động dịu xuống."Cha ạ."Cô bé không hề sợ người lạ, rất tự nhiên vòng tay ôm cổ hắn."Cha con là ai?"Go Dongbin cảm thấy trái tim mình sắp tan chảy."Han Wangho."Go Dongbin bừng tỉnh.Cre art: ReNee 🦊 - Bản edit và art đã có sự đồng ý của tác giả xin vui lòng không mang đi nơi khác ạ.- Bản edit hoàn toàn phi lợi nhuận ạ.…
"anh nhớ em lắm, nhớ em... xa em làm gì chịu nổi chứ?"cp chính : peanut x doran / han wangho x choi hyeonjun , lowercase, ngược 40 ngọt 60, đơn phương hiểu lầm 2 phía, oneshort, sản phẩm chỉ là trí tưởng tượng ai không thích vui lòng nhấn mũi tên quay về…
(chú ý: truyện có yếu tố lịch sử, mình chỉ lấy một phân đoạn của năm 1945, các tên riêng và tình tiết trong truyện không hoàn toàn là sự thật, xin cảm ơn. Chúc m.n đọc truyện vui vẻ:3)…
bao gồm những cái gì xàm l nhất…
Truyện gây nhẹ nhàng…
[Tại đây sẽ viết những câu chuyện tình hoặc sec giữa em và cô ấy, có thể nhận viết đơn theo yêu cầu ở phần bình luận.]•⚠: Ooc, 18+.…
𝑺𝒐𝒎𝒆𝒘𝒉𝒆𝒓𝒆 𝒊𝒏 𝒕𝒉𝒆 𝒎𝒖𝒍𝒕𝒊𝒗𝒆𝒓𝒔𝒆; 𝒕𝒉𝒆𝒓𝒆'𝒔 𝒂 𝒚𝒐𝒖 𝒂𝒏𝒅 𝒎𝒆 𝒕𝒉𝒂𝒕 𝒘𝒐𝒓𝒌𝒔 Cánh cổng dẫn đến vũ trụ 20:00 đã mở.Vũ trụ lúc 20:00 - "về kẻ bất hạnh và mặt trời của mình hắn. It was us, living in this world, not to find something to reach but to live for."© Project Chonut 24h - What if...…
Cố nhân từng nói, " khi con người chết đi, kí ức sẽ tua lại từ từ bao gồm cả quá trình họ sinh ra, tồn tại đến lúc chết, một phần là để ta nhìn lại ta đã sống như thế nào, chết đã thanh thản chưa, nhưng một phần là để ta nhận biết điều gì làm ta hối hận, tiếc nuối cho đến chết cũng không buông thả. '' Vậy có phải ông trời đã cho Sanghyeok thêm một cơ hội để anh cẩm thấy nhẹ nhõm hơn về chuyến đi xa đột ngột của anh.…