Chỉ là một chút thoáng qua.Chính tôi không rõ bản thân tại sao lại viết những lời này. Có hình bóng đó hiện lên trong tâm trí càng lúc càng nhiều .Anh tĩnh mịch quá và dường như nó lan tới cả chính tôi. Tôi thích viết dù biết văn phong mình còn kém. Đơn thuần là muốn ghi lại những gì bất chợt thoáng qua trong suy tưởng.Tác giả: (chính tôi) NTP.Phantom)…
Mặt tối của một người, đôi khi chứa thứ mà người đó quan tâm nhất.Đôi khi, lại chứa thứ người đó vĩnh viễn không muốn nhớ lại.Nếu người đó cho cậu bước vào mặt tối đó.Nghĩa là gì?Nghĩa là, cậu đã trở thành người mà người đó tin tưởng nhất cuộc đời.…
Cậu đắm chìm trong tình yêu âm thầm dành cho anh mà không màng tới mọi tình cảm tốt đẹp xung quanh mình. Bên anh với tư cách là người bạn thân là đứa em trai bé bỏng cần được chở che. Tình cảm ấy chưa một lần được nói ra.Anh bên cậu bảo bọc lo lắng chăm sóc cậu như một người anh trai chăm em. Dù cho cả hai bằng tuổi nhau là bạn thanh mai trúc mã đi chăng nữa anh vẫn thể hiện mình lớn hơn mạnh mẽ hơn. Ngày anh nói với cậu từ nay trở về sau tôi sẽ là anh của em và bảo vệ em suốt năm tháng sau này. Anh chỉ nghĩ đơn giản là anh trai của cậu. Nhưng anh có biết đâu chính lúc đó trái tim non nớt của cậu đã rung rinh vì anh và mong rằng sau từ anh sẽ là từ ""Yêu""Trải qua những thăng trầm của cuộc sống mỗi người chọn cho mình một lối đi riêng. Vậy lối đi nào là lối đi dành cho họ cho tình cảm không theo quy luật tự nhiên.…
Tác giả: Huyền Ẩn/ Thi Định NhuThể loại: Đô thị ngôn tình, nam chủ tàn tật, thâm tình, nữ chủ kiên cường, HE.Số chương: 59 chương và 4 ngoại truyện.Có một loại tình yêu là vì chia lìa."... Em không cần đi theo người bệnh tật không lý tưởng như anh. Ngoại trừ đau khổ, lo lắng và sợ hãi ra, anh không thể cho em gì cả. Em phải có một cuộc sống hạnh phúc đầy đủ, một tình yêu đáng giá, gả cho một người có thể che chở em cả đời. Hoặc ít nhất khi em bị ức hiếp, anh ta cũng có thể đi đánh nhau vì em..."-"Anh không hề rõ ràng. Từ trước tới giờ cũng chưa hề. Tiểu Thu, tình yêu của em sâu đậm như vậy à? Sáu năm cũng không đủ để em quên đi sao?""Không đủ, một ngàn năm cũng không đủ! Em không quên được, tại sao em phải quên!""Em lớn lên một chút được không? Khi em còn sống, có vài thứ phải ra đi, nhất định phải biến mất, let it go!""Em không muốn mất anh."-"Lịch Xuyên, em ở đây! Anh đừng bỏ em mà đi... em xin anh đừng bỏ em mà đi... em không ép anh nữa! Anh yên tâm, đợi tới khi anh khỏe lại, em sẽ move on ngay lập tức, em sẽ rời khỏi Bắc Kinh, em sẽ tới thành phố khác, em sẽ không gọi điện thoại cho anh, cũng sẽ không đi tìm anh nữa. Lần này em nói thật, em nói được thì sẽ làm được, không bao giờ thay đổi nữa! Anh hứa với em, nhất định phải cố gắng sống sót, được không?"…