Bạn là một trong những thành viên được mời về BigHit Entertaiment làm thực tập sinh và đã debut cùng một vài người bạn quý mếnChâm ngôn sống của bạn là :" Dám làm dám chịu , Dám nói dám làm Có ân trả ân , có oán trả oán "Bạn khá lạnh lùng , nhưng trong nội tâm bạn chỉ làm aegyo với những người bạn cho là bạn cực yêu thương..............-------------Lười viết mô tả quá àhnên viết chút thôi nhá#BoRam…
- Tớ hứa sẽ trở về với cậu. Tớ sẽ trở thành một người con trai trưởng thành để lấy cậu làm vợ tớ. Tớ sẽ mãi nhớ cậu. Cậu phải chờ mình về nhé- Tớ hứa. Chắc chắn tớ sẽ chờ cậu. Một bé trai cầm tay bé gái nói. Cậu phải rời xa thanh mai trúc mã của mình. Cậu hứa sẽ học thật nhanh để trở về…
Tôi mong muốn được phát triển bản thân và tôi nghĩ các bạn cũng giống tôi .Mỗi sáng tôi dậy 5 giờ sáng để học ,lắng nghe các chủ giảng chia sẻ về tư duy để thành công .Đối với một sinh viên như tôi thì nó vô cùng có ý nghĩa . Tôi chọn thành công .Tôi biết rằng sớm muộn gì bản thân cũng sẽ rời xa gia đình để sống cuộc sống mà mình đã chọn ,Việc viết ra cuốn sách này để các bạn cùng đọc và tôi có thể đọc nó mội lúc . Xin gửi tới tôi của tương lai rằng hãy luôn sống tích cực ,yêu gia đình không ngừng cố gắng để bản thân có thể giúp gia đình ,chăm sóc cho cha mẹ và cho cả chính bản thân mình nhé 1…
Năm nay tôi 18 tuổi. tôi đã bỏ học ở trường cũ và đang cố gắng để xin vào một ngôi trường. vào ngày đẹp trời tôi đang ngủ say xưa trên chiếc đệm ấm áp thì chợt ..........…
Tác phẩm:Công Chúa An Nam Tác Giả:bé Lùn CuteThê loại:lãng mạn, việt nam,Trung quốc,nam ngược,hài hứơc,cổ trang.Nội dung:Chàng là môt thái tử rất dũng mãnh,lạnh lùng trong Bắc Quốc,do chàng ko thích phụ nữ cho nên bị nhiều người coi chàng là đồng tính,chàng không quan tâm chỉ lo việc của mình mà thôi.......Còn nàng là con gái vua Nước An Nam,vui vẻ,cứng đầu,nhưng chịu ga qua bên đó làm hoà hai nước,nhưng cuộc đời không cho phép nàng lại bi hắn xem như bù nhìn,cô đơn,lạnh nhạt vô cùng ở chốn đông cung này...Liệu hai ta có thể xây một ngôi nhà hạnh phúc mãi mãi về sau được không?Trần Thanh Hoa ?...…
Chú ý thể loại viễn tưởng đam mỹ nhân thú, ai bị dị ứng vui lòng chạy ra khỏi đây ngay, chứ đừng ném đá hay gì hếtP/s lần đầu viết chuyện nên hơi tệ các bạn nhớ cho ý kiến sau khi đọc nha. Ai mún có H vui lòng cmt để mình thêm vào...…
Có những chuyện, đến bây giờ tao vẫn không hiểurốt cuộc là bắt đầu từ lúc nào. Có thể là buổi sáng tao đi trễ, đứng trước cổng trường đóng kín,cũng có thể là lúc tao ngu ngốc trèo qua bức tường đó...và gặp một người mà đáng lẽ tao không nên gặp.Tao không nhớ rõ. Chỉ nhớ là từ lúc đó, mọi thứ bắt đầu lệch đi một chút.Tao vẫn là tao. Vẫn cười, vẫn nói nhiều, vẫn ồn ào như mọi ngày....Không ai nhận ra mấy thứ đó chỉ là thói quen.Nó cũng vẫn vậy. Nói chuyện với người khác thì bình thường,cười được, chơi được, chẳng có gì đặc biệt. Chỉ là với tao nó luôn giữ một khoảng cách vừa đủ. Không xa, nhưng cũng chẳng gần.Tao từng nghĩ tụi tao sẽ chẳng liên quan gì đến nhau.Cho đến cái ngày tờ giấy kiểm tra bị gạch đỏ,một con điểm 1 nằm chỏng chơ trên bàn,và tao phải trốn vào một góc cầu thang chỉ để khóc mà không ai thấy. Tao đã nghĩ...lúc đó mình thực sự một mình. Nhưng không phải. Chỉ là tao không biết thôi.Có những thứ được thay đổi mà không ai nói.Có những chuyện xảy ra mà không ai thừa nhận.Và có những người rõ ràng chưa từng nói thích, nhưng lại làm những chuyện khiến người khác không thể không rung động. Tao không biết từ khi nào mình bắt đầu để ý nó.Cũng không biết từ khi nào...một câu nói khó nghe lại trở thành thứ tao nhớ lâu nhất.Chỉ biết là đến khi tao nhận ra thì đã không còn đường lui nữa.Và tao cũng không ngờ rằng người đã kéo tao ra khỏi những ngày tệ nhất, cũng chính là người khiến tao trải qua những cảm giác tệ hơn gấp nhiều lần.Nếu được chọn lại. tao vẫn…
Bông hoa đẹp nhất là bông hoa phải mua vui cho mọi người. Bông hoa đẹp nhất là bông hoa không có một cuộc sống dễ dàng. Bạn thật may mắn khi không phải là bông hoa ấy...…
Để tôi kể bạn nghe về thời thanh xuân rực rỡ có tôi và có cậu - người bạn từng thân nhất của tôi1 phần tôi không cách nào quên, ngây ngô, khờ dạiNgắn thôi, 2 năm điên cuồng ấy 《14 • 9 • 18》…
Mùa hạ năm ấy, cái mùa hạ của tuổi 16 lúc mà tôi và cậu có nhau. Tình yêu của chúng ta ấy hả nó thật vội vã giống như một cơn gió lướt qua. Vội vã bên nhau r lại vội vã đánh mất nhau. Và có lẽ cậu cũng chẳng còn nhớ tôi nữa rồi! Còn tôi vẫn vậy, vẫn chờ cậu. Thanh xuân của chúng ta!Chúng ta đã từng có nhau? Tôi là một cô gái thích mưa còn cậu lại là một chàng trai tinh nghịch của ánh nắng sớm mai. Liệu tôi và cậu có thể một lần nữa là của nhau? Gửi cậu chàng trai mùa hạ năm ấy tôi từng rất yêu! Câu chuyện này gửi tặng cho thanh xuân 16 của chúng ta, cho riêng #yong chàng trai với nụ cười ấm áp của nắng hạ với đôi mắt biết cười khiến tớ say đắm. Hy vọng tớ sẽ hoàn thành nó trước sinh nhật 18 tuổi, như 1 cuốn nhật kí vĩnh lưu thanh xuân tươi đẹp. #thanhxuâncủachúngta#yeongyong…
Pairing: Cho Seungyoun/ Kim WooSeokAu: wlwseungyounBản gốc: https://archiveofourown.org/works/20849615[trans]Căn phòng màu đỏ.Đỏ của nguy hiểm, hoặc có lẽ, phản ánh cái cách mà nhịp tim Wooseok bắt đầu gia tốc.Hoặc đỏ cho tình yêu, một thứ gì đó mà Wooseok không cho phép bản thân cậu liên tưởng tới những cảm xúc trong cậu khi người còn lại đan tay hai người vào nhau.…
Gấp lại cuốn sách dày cộm trên tay. tôi quay đầu lại nhìn vào cánh cửa trong suốt để thấy những khung cảnh đằng sau với từng tia nắng yếu ớt chiếu qua cánh cửa mà khẽ cười . " chào mừng ngày mới nào . Thony "…