1110 | nhật kí của cnnl
đơn phương…
đơn phương…
Author : nnleeath or ath× Ngược× '' Có nguời nói rằng tình yêu muốn hạnh phúc và trọn vẹn phải đến từ hai phía. Còn tôi nói, tình yêu trọn vẹn phải đến từ một phía. Vì sao ư? Vì tôi sắp chết rồi... ''KHÔNG MANG CON TỚ ĐI KHI CHƯA XIN PHÉP…
chuyện hai người thông qua góc nhìn của nhiều người…
author: 瓜田最靓仔fic dịch đã có sự đồng ý của tác giả vui lòng không mang đi nơi khác…
hãy cứ yêu và yêu nhau thật lâu ❤️…
one last time…
Bệnh viện Đại học Y và năm nữ giáo sư có cái tôi to bằng giảng đường lớn.…
chuyện là mê Lyhan vs exsh quáLyhan bot muôn năm!!!…
Furuya - thủ khoa trường cảnh sát - Rei nhận được một bưu kiện bí ẩn.Trong hộp chuyển phát nhanh là một chiếc rương da có vẽ họa tiết hoa tường vi, bên trong nằm một con búp bê kích thước gần bằng người thật.Cô búp bê thiếu nữ mở đôi mắt đá quý xanh biếc: "Ta tên là Sakurada Maki, rất vui được gặp ngươi, tôi tớ của ta."Tôi tớ?Thủ khoa cảnh sát cúi đầu nhìn con búp bê nhỏ xíu còn chưa cao tới đầu gối mình, chậm rãi đánh ra một dấu chấm hỏi.---Truyện edit phi thương mại, chưa xin phép tác giả gốc và converter, vui lòng không đem đi chỗ khác, không chuyển ver dưới mọi hình thức.…
Author: nnleeath or athĐỪNG MANG CON TỚ ĐI KHI CHƯA XIN PHÉP NHÉ× Ngược × Nội dung không có gì để nói, 1 phút ngẫu hứng, đọc đi rồi biết…
" Hà Nội nóng lắm em ơi "Hà Nội vào hè, nắng cháy da cháy thịt" Sao tình ta lại không bùng nổ như mặt trời mùa hè nhỉ? "" Để ai nhìn vào cũng muốn đập à?"…
Từ nhỏ, tôi luôn bám theo Leo, cậu bạn hàng xóm học chung lớp với tôi. Leo thông minh, điềm tĩnh, luôn đứng đầu lớp và là niềm tự hào của thầy cô. Còn tôi chỉ là một cô gái vụng về, ngốc nghếch và luôn cố gắng làm trò để khiến cậu ấy cười.Thật ra, từ bé Leo đã nhiều lần tỏ ra khó chịu với tôi. Cậu nói tôi phiền phức, xàm xí, nhưng tôi chẳng để tâm. Tôi vẫn cứ vui vẻ chạy theo cậu, vẫn nghĩ rằng Leo chỉ đang đùa thôi. Nhưng khi lên lớp 12, Leo không còn chỉ đơn thuần là cáu kỉnh nữa, cậu thật sự ghét sự có mặt của tôi.Một ngày nọ, cậu nhìn thẳng vào mắt tôi và lạnh lùng nói:"Cậu đừng bám theo tôi nữa."Tôi vẫn cười, nhưng trong lòng tôi trống rỗng. Đau đớn hơn là khi tôi phát hiện Leo có tình cảm với July, một cô gái hiền lành, học giỏi, dịu dàng như ánh nắng buổi sớm. Tôi từ từ rời xa Leo, chọn cho mình một con đường khác, dù lòng vẫn còn đầy tiếc nuối.…
khi cái nắng gia lai dần tắtcó đôi bạn trẻ lặng lẽ vỗ về nhau bên ngoài đường pitch…
Tự dùng bản thân cảm nhận thôi chứ tui cũng không có gì để nói;-;…
"Marhoon" có những ký ức rực rỡ đến mức thời gian cũng không thể xóa nhòa. Thế nhưng, mỗi lần chạm tay vào chúng, một mảnh ký ức khác lại lặng lẽ tan biến. Cuối cùng, điều còn sót lại không phải là quá khứ trọn vẹn, mà chỉ là những khoảng trống mang hình dáng của nỗi nhớ.…
Mọi thứ đã phải diễn ra như vậyĐể em thấy em phải yêu mìnhĐã đến lúc em phải nhận raEm đã luôn tự lừa dối con timVì nếu anh muốn anh đã tìm cáchNhưng anh chẳng hề gìEm ghét cái cách em luôn bào chữaCho mọi lần anh vô tâmEm ghét cái cách, em nói em vẫn ok khi em tủi hờnGhét dư luận tàn nhẫnGhét nghĩ đến anh nhiều quá mứcGhét việc phải giữ im lặngTỏ ra mình không vướng bận…
Nhưng anh cringe quá em không chịu được…
bật lửa, váy, son, lả lơi.…