ONE PIECE
BỐI CẢNH BẮT ĐẦU KHI LUFFY VÀ NAMI CÙNG MỌI NGƯỜI GẶP SANJI CÒN ĐÂU ĐỌC RỒI BIẾT…
BỐI CẢNH BẮT ĐẦU KHI LUFFY VÀ NAMI CÙNG MỌI NGƯỜI GẶP SANJI CÒN ĐÂU ĐỌC RỒI BIẾT…
tự đánh giá là không hay khá nhạt…
Bối CảnhCâu chuyện diễn ra tại một thành phố hiện đại và sầm uất, nơi công nghệ phát triển mạnh mẽ và nhịp sống hối hả. Các nhân vật chính hoạt động trong lĩnh vực công nghệ phần mềm và dịch vụ ăn uống/nghệ thuật, với bối cảnh chính là trụ sở một tập đoàn công nghệ lớn và một tiệm cà phê sách ấm cúng nằm giữa lòng đô thị.…
Tiểu Chu và tiểu Dâu…
Đây là những gì tôi làm vào 2h45 sáng! Enjoy~…
1 cặp yuri dễ thương bất chợt gặp nhau giữa 1 cơn mưa rào, tình cảm ấy được gắn liền vs 1 cơn mưa đẹp....Họ khát khao được yêu thương, tình cảm của họ rất sâu nặng mặc dù mọi người xung quanh rất kì thị bọn "đồng tính";....Sẽ có chuyện gì xảy ra vs họ...??? Cặp yuri này có yêu nhau đến phút cuối...? Tình cảm của họ như thế nào..?! mời các bạn đọc và đón xem câu chuyện của mình nhá :)))…
Dành Cho những bn thick TFBOYS *lầy*bựa*^copy từ nhiều nguồn^…
Tôi là 1 đội trưởng của tổng bộ hoà bình 1 hôm 2 người bạn tôi mất tích và...…
Hạ Vi dạo này hay mơ. Không phải kiểu mộng mị ám ảnh, cũng chẳng phải giấc mơ có hồi kết.Có hôm cô mơ mình đi thi, lại quên mất số báo danh.Có hôm mơ đang ngồi trong lớp học, đột nhiên cô giáo gọi tên trả bài, nhưng chẳng nhớ nổi môn gì.Lúc khác lại là một buổi lễ khai giảng, sân trường đông nghịt người, giọng hát quốc ca vang lên như vọng từ nơi xa xăm...Khi tỉnh dậy, cô chẳng thấy gì đặc biệt.Chỉ nghĩ có lẽ do mình hay đọc mấy bài blog hoài niệm tuổi học trò, hay có khi do lướt Facebook thấy ai đó đăng ảnh đồng phục cũ.Ngày nghĩ gì, đêm mơ nấy. Chuyện quá đỗi bình thường.Nhưng những giấc mơ ấy lại đều có điểm chung kỳ lạ - cô luôn là một phiên bản khác của chính mình. Nhẹ nhõm hơn. Vô tư hơn. Không còn là cô gái 28 tuổi đang vật lộn giữa deadlines, khách hàng khó tính và mối tình đã khép lại mà chưa kịp nói lời chia tay đàng hoàng.Có một lần, trong mơ, cô thấy mình đứng trước gương - là mình, nhưng đôi mắt lại sáng lạ lùng, như đang sống trong một thế giới chưa từng bị nhào nặn bởi áp lực trưởng thành.Cô không nghĩ nhiều.Cho đến sáng hôm đó.Chiếc đồng hồ sinh học của cô không bao giờ sai, vậy mà hôm nay, nó quên kêu.Khi bật dậy, ánh sáng trong phòng lạ lắm. Mềm, và ấm, như một buổi sáng của mười năm trước.Cô bước đến bên gương. Không có gì đổi khác, ngoài bộ đồng phục treo trên móc cửa.Và tiếng chuông cổng trường vang lên từ đâu đó xa xa.…
Đây là câu chuyện về bốn con người, bốn cuộc sống vô cùng khác nhau, bốn suy nghĩ, tình cảm và những tâm tư, dằn vặt riêng trong cái tuổi người ta thấy đẹp và mặn mà nhất: Tuổi "18". "Cậu đừng ngồi đó mà tỏ vẻ bất cần đời, thực ra là cái đời này không cần cậu"....."Nó xa nhà và cũng lạ lẫm với mọi thứ, có gì cháu chăm nó hộ bác nhé!"..."Ba...con tự lo được mà"." Kể cũng lạ chẳng lẽ mắt tao nhìn gà hóa cuốc, rõ ràng có bóng người lướt qua dãy vệ sinh lầu C mà"..." Mày IM ĐI"........…
Một câu chuyện bình thường kể về những con người bi kịch với cuộc sống đầy biến động.…