Đăng tus xoáy? -.- T.R.Ẻ T.R.Â.U!
Bài viết này mình chỉ sao chép của một người bạn.Nó chỉ mang tính góp ý thuôi😚😚😚…
Bài viết này mình chỉ sao chép của một người bạn.Nó chỉ mang tính góp ý thuôi😚😚😚…
Tháng 9 thật sự rất đẹp, không quá nóng nhưng cũng chẳng lạnh. Tháng 9 chỉ có những cơn gió dềnh dàng, lướt nhẹ qua những tán lá sắp đến độ lìa cành. Có một cậu trai với tâm hồn mỏng như lá thu dành ra 1/3 cuộc đời tìm kiếm sự hạnh phúc, sự yêu thương cho mình...Tôi gặp cậu vào một chiều mưa tháng 9 năm cậu 16 tuổi, cả hai đã cùng nhau suốt thời vô lo vô nghĩ, cùng khó khăn khi bắt đầu trưởng thành và liệu rằng cơn mưa đó có tạnh không? Sẽ có cầu vồng chứ? ++++++++++++++++++++++++++++++++++++"Cậu không về hả?""À..ừ..tại mưa quá mà trường cách trạm xe hơi xa, mình mà dầm mưa bây giờ là về giặt giày còn lâu mới khô nên mình muốn đợi ngớt mưa mới về..""àaa". Dương ngước nhẹ lên bầu trời xám xịt xả cơn mưa rả ríc không có dấu hiệu sắp ngưng. "Đi cùng mình nhé, mình có ô đây rồi." Minh ngẩn ra nhìn chiếc ô rồi lại nhìn cậu bạn cùng lớp mới chưa từng nói với nhau câu nào. Nở một nụ cười thật tươi đầy cảm kích. "Cảm ơn cậu nhé !^^". "Ah..à.ừ không có gì đâu.." Dương thầm trầm trồ trong lòng. "Cậu ấy cười xinh thật đấy.."…
-Ư...ư....ư. Hai cánh tay nó khua khoắng loạn xạ-Mày có im ngay ko ? - ư..Ư. Ư Ư-Tao bảo mày im ngay cơ mà. Mày mà nói cho bố mày biết thì đừng có trách tao . -Ư. A. aa..a.aHuỵch huỵch huỵch , tiếng bước chân chạy rầm rập pha lẫn tiếng cót két của chiếc cầu thang gỗ cùng với giọng nói bất ngờ xen lẫn sự giận dữ ,hối hả từ trên gác xép vang vọng xuống : " BỎ TAY RA KHỎI CỔ NÓ NGAY , CÔ ĐANG LÀM CÁI TRÒ GÌ ĐẤY ??"…
Nhận thiết kế bìa truyện😁😁Đây là một Shop nhỏ do Ji gây dựng lên bạn nào muốn có những tấm bìa tuy không quá hoàn hảo nhưng đó lại là những tấm bìa độc nhất như một phiên bản giới hạn vậy đó😆😆😁😁 Vậy nên mọi người ghé qua thấy đẹp thì vote và đặt bìa nhé!!!!🤗👌🏻Mong mọi người ủng họ Shop của Ji manhi manhi nha~~~~~^_^Ai kết kpop với lại chém gió ngại gì không kết bạn và làm quen nhỉ!? Luôn chào đón .#Ji…
tim tớ như ngừng đập khi cậu nói lời xin lỗi...…
Rốt cuộc hắn ta là ai ????••••• Chết tiệt phải làm sao đây…
I'll show you a sweet dream next night!* Đây là truyện được viết và sở hữu bởi LOUisSAD trên wattpad. Mọi hình thức copy đều cần ghi rõ tên và quote nguồn dẫn về wattpad. Những bạn nào muốn copy đi các trang khác không cần xin phép mình. Chỉ cần làm theo đúng những gì mình yêu cầu là ok. Thanks các bạn đã theo dõi những câu chuyện của mình.…
Giường bệnh lạnh lẽo. Chiếc nhẫn ngay ngắn trên gối. Tất cả đều im ắng, người đã đi rồi.Hai giờ sáng, Nguyên không thể chợp mắt, từng cơn đau đầu quặn thắt. Có những giấc mơ thật ảo không phân biệt nỗi. Dường như là tiếng lòng, cũng xa lạ lắm. Bên chiếc sofa chỉ còn ba mệt mỏi chợp mắt. Họ là gia đình, là người thân, là máu huyết nóng ran chảy nơi cô. Anh là tất cả tình yêu của cô. Và chính cô, đã mang đến tất cả tai họa, tất cả nỗi đau. Cô nhớ ánh mắt cô ta nhìn trừng trừng, giọng nói cay nghiệt, hận không thể giết chết cô ngay lập tức. Từ 8 năm trước, tất cả là ở cô.-----Điện thoại khẩn không bao giờ và trong tình hình của Nguyên lại càng không bao giờ Quốc muốn nó đến. Trong anh trống rỗng: Nguyên bỏ đi.Lần đầu tiên khóe mắt người quân nhân ươn ướt, những dòng chữ cô để lại như từng nét từng nét cứa vào tim anh. "Để em ra đi, để em giải thoát!" - vỏn vẹn đôi lời Nguyên dành cho anh.------Phiên tòa của Quân lạnh như từng cơn mưa giông ngoài trời. Kết thúc lặng im và án treo. "Cảm ơn anh vì đã yêu em!" - Đầu Quân trống rỗng. Những kí ức, kỉ niệm ùa về, nó rất đẹp, mãi mãi rất đẹp vì Nguyên ở đấy, đã từng ở đấy.------Singapore ngày đầu hạ, gió nhẹ, nắng nhẹ. Căn phòng màu xanh thư thả và thanh khiết.Sài Gòn nắng gắt, nắng gao, nóng hừng hực như lòng ai chưa bao giờ ngừng tìm kiếm ai.Sài Gòn nóng. Đến phát điên. Người Sài Gòn nhanh, chen chúc từng phần ngàn giây để tìm cái mát. Ai nhanh kẻ đó thắng, giành đến cùng cái tự cho là của mình. Và Sài Gòn cũng nhẹ khi những tâm hồn…
Học Sinh Đồ Đó ..Ừ.…
Một hạnh phúc nhỏ nhoi cho người tôi thương, mặc dù sau này tôi không thể gặp anh nữa rồi...…
Kiểm tra xem bản thân có thể theo đuổi một ai đó lâu như thế nào...…
Chỉ đơn giản là những câu chuyện nhỏ sau khi lên làm Boss của Bầu Trời. Chủ yếu mua vui là chính.~^~*Lưu ý:OOC.Nhân vật trong truyện không thuộc về tác giả.Vài chi tiết không giống trong manga/anime.Truyện viết để thỏa trí tưởng tượng, không nên nhìn nhận nghiêm túc.Đa phần là All27.Sẽ rất phi logic.~^~- HIE!!!...- Chuyện gì vậy Juudaime?!- Haha, có gì mà hét lên vậy Tsuna?- Động vật nhỏ, gì đấy?- Lambo-sama muốn biết Tsuna-nii gặp chuyện gì?- Kufufufu, thỏ con sao ồn ào thế?~- Bossu không sao chứ ạ?- Anh hết mình muốn biết vì sao em hết mình la?- Dame-Tsuna, có gì?- Cá ngừ có chuyện gì nói cho cụ biết đi?- Oya, sao Tsu-chan la to thế?- Bịch rác nhỏ, phiền đấy. Việc gì?- Ushishi~ Công chúa có chuyện sao?~- Tsuna-dono ngài có việc gì ạ?- Tsuna-kun cậu có sao không?......- V... Vườn hoa của tôi...- C.Á.C_ N.G.Ư.Ờ.I_ M.A.U_ G.I.Ả.I_ T.H.Í.C.H!!!- Juudaime/ Tsuna/ Động vật nhỏ/ Tsuna-nii/ Thỏ con/ Bossu/ Em trai/ Dame-Tsuna/ Cá ngừ/ Tsu-chan/ Bịch rác nhỏ/ Công chúa/ Tsuna-dono/ Tsuna-kun bình tĩnh đã nào!!!…
Truyện này lúc đầu Main sẽ không bá lắm nhưng về sau vẫn có đối thủ ép main lên M.U.I và không có mấy dạng ảo lòi như SSJ 5 hay SSJ Infinite đâu khỏi lo…
"爱情就像一首歌,无论多好,总有结束的时候.""Tình yêu giống như một bản nhạc, dù có hay đến đâu cũng đến lúc phải kết thúc."Tiktok của ri : @_.rec4ll.u._…
"Đã bao giờ bạn cảm thấy thật nhỏ bé trong thế giới rộng lớn này chưa?"…
Nam 9: anh ấy là tổng tài, ở trong 1 căn nhà sang trọng. giàu nhất ở thành phố, tiền thì không thiếu, không ai mà không biết anhtính cách: cọc cằng, dễ nóng giận. khó ai có thể chịu nổi tính cách của anhNữ 9: là 1 cô sinh viên nghèo, trẻ mồ côi từ nhỏ, được nhận nuôi bởi 1 gia đình yêu thương cô, khi lớn lên, cô cảm thấy mình là gánh nạng của gia đình nên cô xin phép gia đình cho mình sống tự lập, gia đình có hơi buồn nhưng đã chấp nhận cho cô lên thành phố để tự trang trãi trong thời gian tiếp theo…