Geonwoo chỉ đơn giản là tặng quà sinh nhật cho một người bạn thôi. Cho... bạn bè bình thường. Chỉ là bạn bình thường thôi mà. ☆ Tác phẩm gốc thuộc về @moonport☆ Bản dịch của @双鱼.zip - đã có sự cho phép của tác giả. ☆ Warning: Oneshot, real-life, lấy cảm hứng từ sự kiện 06/02/2026.…
Hai tên gay xôi hỏng bỏng không hoàn toàn thất bại trong việc ngỏ lời hẹn hò vào ngày Valentine. Nhưng may mắn thay, họ được trao cơ hội thứ hai để sửa chữa mọi chuyện. ☆ Tác phẩm gốc thuộc về @Scytinord ☆ Bản dịch của @双鱼.zip - đã có sự cho phép của tác giả. ☆ Warning: Oneshot, real-life, line-up HLE26.…
không bê đi đâu trong tầm mắt các anh và người quen các anh, không bê đi đâu khỏi wattpad, nếu có xin hãy block chính quyền và che tên.•[chào mừng người chơi seo jinhyeok, kim geonwoo và choi wooje đã đến với trò chơi 'gia đình nhập vai'.]•twoshot, cảnh báo bối cảnh giả tưởng, ooc, lowercase, nội dung không thực tế, vui lòng không đem đi đâu.…
Lee Minhyung là một Alpha chơi bời nổi tiếng trong trường. Kỳ mẫn cảm của Minhyung đến sớm hơn dự định khiến hắn phải trốn trong buồng tắm, vô tình lại gặp học sinh mới chuyển trường Kim Geonwoo.⛔️: R18, EABO…
Em đánh rơi một bên khuyên tai trên giường anh.Nhưng lại chẳng dám bảo với anh rằng mình đã đánh mất nó.Vì em sợ, và giữa chúng ta hiện tại cũng chẳng còn gì để nói nữa.…
Kim GonU hiểu rõ nhịp đập trái tim của mọi bệnh nhân, trừ nhịp tim của chính mình mỗi khi ở gần Minhyung. Mười năm thầm lặng, một căn hộ chung, và vô vàn những sự dung túng không thành lời. Liệu sự bướng bỉnh của cậu và sự trầm ổn của hắn có thể giao nhau ở một điểm gọi là tình yêu, hay mãi mãi chỉ dừng lại ở hai chữ "tri kỷ"?…
Minhyung chưa từng nghĩ mình sẽ thích một người chỉ sau một lần gặp.Chỉ là một tiệm xỏ khuyên nhỏ nằm nép mình trong con phố không mấy nổi bật, chỉ là một người thợ với đôi tay vững vàng và ánh mắt lạnh nhạt đến mức khó gần. Vậy mà ngay khoảnh khắc GonU cúi xuống, chạm nhẹ vào vành tai cậu, giọng trầm thấp hỏi một câu rất bình thường - "Sợ đau không?" - tim Minhyung lại lỡ nhịp.Một lần xỏ khuyên.Hai lần quay lại.Rồi ba lần, bốn lần... với những lý do ngày càng gượng ép.Minhyung biết rõ mình đang làm gì cố tình bước vào thế giới của một người không hề để ý đến mình.Còn GonU, từ đầu đến cuối, vẫn chỉ xem cậu là một vị khách hay quay lại hơn bình thường một chút. Một người nói nhiều, hay cười, đôi khi phiền phức nhưng lại để lại cảm giác quen thuộc một cách kỳ lạ.Cho đến khi những cái chạm không còn đơn thuần là công việc, những lần gặp không còn là trùng hợp,và khoảng cách giữa "thợ" và "khách" dần trở nên mơ hồ.Có những rung động bắt đầu từ một vết khuyên nhỏ xíu trên da,nhưng lại ăn sâu đến mức không thể tháo ra được nữa.…