WARNING: KeonHyeon_feat.Marhoonooc, lowercase,.."Trên hành trình trở thành người lớn đầy va vấp, họ học cách yêu lại từ đầu. Không phải yêu để khổ, mà yêu để thấy bóng tối trong mình cũng có thể nở hoa dưới ánh nắng của riêng một người."…
triomphal | 10:00 | mở quàgiờ thứ 10 huy hoàng cùng nhau trải qua vào ngày hai tư tháng mười hai. pairing: steven nguyễn x đỗ nhật hoàngthể loại: trôn có lài, chồng già vợ trẻ, cháy quần, R18summary: món quà giáng sinh đặc biệt của đỗ nhật hoàng dành cho chồng yêu nguyễn huy.❌đây hoàn toàn là một câu chuyện giả tưởng, tất cả đều là giả tưởng, vui lòng không áp đặt lên người thật lẫn ngoài đời. tác giả cũng giả tưởng luôn.✅bùa chống 9 quyền…
Lòng tôi hoảng loạn đến mức chẳng còn ý thức được mình đang làm gì, hay rằng bản thân đang cận kề cái chết. Nếu không có cậu, có lẽ tôi đã liều lĩnh để thân mình ngã xuống giữa vũng máu loang trên mảnh đất Thành cổ này và trong vòng tay cậu mất rồi...…
Câu chuyện này sẽ không liền mạch, mỗi chương là một oneshort khác nhau của cái bùng binh này, và sẽ có xôi thịt, vậy nên nếu chưa đủ 18 hay không ăn được mặt hàng này thì lướt hộ nhé.Đối với t thì Nhật Hoàng là top chúa, vậy nên kèo dưới sẽ là bé Khang hoặc chú Huy tùy theo mỗi chương hihi…
Trong ánh đèn rực rỡ của buổi tiệc, Namjoon tưởng như đã quên hết mọi thứ. Nhưng chỉ cần một ánh nhìn, một nụ cười thoáng qua của Seokjin - tất cả vết thương trong tim anh lại mở ra.Anh biết rõ: Seokjin không hề muốn tình yêu, chỉ muốn sự chú ý.Thế nhưng lần này, Namjoon không còn là kẻ chạy theo.Nếu Seokjin muốn kéo anh vào trò chơi ấy, anh sẽ bước vào... nhưng với vị trí người cầm dây.Một cuộc giằng co đầy mập mờ, nơi nụ hôn là vũ khí, cái chạm là bẫy ngọt ngào. Và giữa ánh nhìn kiêu hãnh của Seokjin, chỉ có Namjoon là kẻ đủ mạnh để buộc anh phải nằm lại dưới thân mình.…
Hòa bình chỉ được khi đánh đổi bằng xương máu cha ông, những người không tiếc thanh xuân của mình để gieo một phần hi vọng độc lập cho tổ quốc, đâu phải tự dưng ta được cầm bút, được dõng dạc hát bài quốc ca hào hùng của dân tộc, máu xương họ đổ xuống, đất trời lưu danhThế nhưng chẳng ai ngỡ rằng, nơi chiến trường, mưa đạn rơi như mưa, người sống kẻ chết chỉ là vấn đề thời gian, thì lại xuất hiện, cái tình cảm đơn phương, đau đớn đến tột cùng, không thể cất lời, nhưng im lặng lại là cái kết đau đớn, như ôm chặt một cái xương rồng, từng cái gai đâm từ từ vào cơ thểHai kẻ đó, lại ngu ngốc đâm đầu vào yêu một kẻ chẳng yêu mình, rồi lại bơ vơ lạc lõng giữa dòng người tấp nập, cô đơn đến mức kể cả bồ câu vô tình đáp xuống cũng thương hại, hai kẻ đó vô tình lạc nhau nhưng gặp lại, lại ngu ngốc đến mức tự phụ cho rằng người kia sẽ thích mình, thế rồi lại đánh mất nhau lần nữa.Cảnh báo: chỉ là do tác giả tưởng tượng, không theo tác phẩm gốc, không toxic…
Không dành cho fan only.Fic dựa trên một vài tình tiết có thật, còn lại là do tác giả tưởng tượng không liên quan người thật.Fic có mượn một câu trong bài hát" Gấp đôi yêu thương" của ca sĩ Tuấn Hưng.Vui lòng không mang đi khi không có sự đồng ý của tác giả....…
Chiến tranh không cho họ nhiều cơ hội để gần nhau theo cách con người bình thường hiểu, nhưng lại đẩy họ vào những khoảnh khắc sinh tử buộc phải dựa vào nhau…
Và trong một đêm không bom, khi gió quạt tắt, họ cùng nhau nhìn ngọn lửa thở, nghe tiếng mưa rơi chậm, biết rằng ngày mai có thể là một trận gió khác. Nhưng ngay lúc này, bàn tay họ vẫn tìm thấy nhau như người nghiện tìm kim thuốc-không để hủy hoại, mà để được tỉnh.…
Chuyện là có cậu diễn viên tên Đỗ Nhật Hoàng vừa từ tương lai quay trở về lúc mới quay Mưa đỏ, thầm tự nhủ tránh cái anh tên Steven Nguyễn ra xa nhất có thể. Ờm, đời chẳng như mơ....…