sao mà quên được?
hong có gì ngoài thằng kẹo và em lúm…
hong có gì ngoài thằng kẹo và em lúm…
"Duyên Kiếp Trời Ban" xoay quanh câu chuyện tình yêu đầy thử thách và định mệnh giữa hai con người thuộc hai thế giới hoàn toàn khác biệt: Thiên Thư, một cô gái hiện đại với tâm hồn mong manh và tình yêu mãnh liệt dành cho văn học, và Thiên Lãm, một vị hoàng tử cao ngạo, lạnh lùng của triều đại xa xưa. Một tai nạn bất ngờ đã đưa Thiên Thư xuyên không về quá khứ, nơi cô phải đối mặt với những âm mưu cung đấu, những định kiến xã hội và quan trọng hơn cả là tìm đường trở về với thế giới của mình, đồng thời đối diện với trái tim rung động trước vị hoàng tử xa lạ này.…
qua đường, nhưng là đường quốc lộ. kể về anh cảnh sát park jaehyuk ngày nào cũng dắt thầy giáo son siwoo và đám trẻ qua đường, dắt nhiều đến nỗi qua luôn giường người ta.•cảnh báo bối cảnh giả tưởng, ooc, lowercase, nội dung không thực tế, vui lòng không đem đi đâu.…
"Anh vẫn lụy anh ấy hả " " Không chỉ là anh thấy thương cho cuộc đời của anh ấy " Chuyện là toi lụy cái tbtn quá…
cưới trước yêu sau…
Truyện ngược(shop là nạn nhân của HTHY)🫠…
Trời mẹ, ghét thì nói một câu…
jeong jihoon tin rằng sẽ có ngày nó thức giấc với người nó yêu trong vòng tay, nhưng không có nghĩa người đó là kim hyukkyu, càng không nghĩ rằng nó sẽ cương chỉ vì nhìn kim hyukkyu - người anh thân thiết cùng phòng - đang trần như nhộng vùi mặt vào lòng ngực nó.nói cách khác, jeong jihoon sau một đêm say liền xuyên tới bảy năm sau, khi nó và kim hyukkyu về chung một nhà.📍chưa có sự đồng ý từ tác giả https://www.wattpad.com/story/260155394?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=vutrungungtroi…
Thuyết minh về chiếc bút bi…
đừng chết hôm nay.…
khk hiểu lầm siu to khổng lồ…
Truyện có yếu tố xuyên không…
˚⊹_˚⊹_˚⊹Dưới tán bàng xanh mướt, bóng lá rơi lả tả trên mặt sông lăn tăn gợn sóng. Duy ngồi đó, như ngày xưa, nhưng không còn là cậu bé hồn nhiên nữa. Trái tim nay đã hiểu, rằng mình đang đợi. Đợi một bóng hình đã từng quen gọi bằng hai chữ dịu dàng: *anh Quang Anh.*Đợi tiếng trách móc pha lẫn nũng nịu mỗi lần sai. Đợi cái siết tay nhẹ hẫng mà bền chặt. Đợi cả dáng người từng cúi đầu tỉ mỉ thức suốt đêm, chỉ để tết cho cậu một chiếc kẹp tóc nhỏ xíu.Thế nhưng, càng đợi, ký ức càng trở nên mong manh. Giọng nói ấy đã mờ đi, khuôn mặt ấy cũng chỉ còn là khối sương khói, lẩn khuất như một giấc mơ mùa hạ. Một giấc mơ thoáng qua trong giấc ngủ trưa oi nồng, để lại dư âm ngọt ngào xen lẫn nhói buốt.Duy chẳng biết bây giờ anh ở đâu, đang làm gì, có còn nhớ đến một kẻ ngày xưa luôn chạy theo sau bóng lưng ấy không. Chỉ biết rằng nỗi đau vắng anh vẫn nằm đó, âm ỉ như ngọn lửa bị vùi sâu dưới tro, chẳng tắt bao giờ.Duy thở dài. Gió đưa nhành bàng khẽ lay, chạm vào mái tóc. Cậu khẽ gài lên đầu chiếc kẹp tóc cũ kỹ, món quà bé nhỏ mà anh từng trao. Rồi khẽ ngân nga một khúc hát, giọng hòa vào làn gió mỏng, lan xuống mặt sông lăn tăn.Trong câu hát ấy, có một lời thì thầm như vết cắt:"Hạ này... không có anh."˚⊹_˚⊹_˚⊹…
Pines và Hodiee, tình yêu dị thường…
"Đơn Phương" ? không... bây giờ là "Song Phương"…
ờm nói chung là ngọt nha😋…
Cảm nghĩ bản thân về sách…
hihi, fic này xàm lozz lắm á, nhưng mình còn hãm lozz hơn nữa.…
Ước mơ của một cô gái là fangirl…