None
Nothing left to lose...…
Nothing left to lose...…
Tập truyện ngắn viết bởi Defend Pearl.…
"Hôm nay là ngày tận thế rồi mấy chế ơi!" - một thằng bạn học lớp 11A6 vừa đi vừa hét. Một tin sốt dẻo làm cho cả trời đất phải rung chuyển. Chuyện gì thế nhỉ?…
Tôi đã sống được chính xác là mười hai năm, hai tháng và tám ngày (tính đến cái lúc tôi chuẩn bị viết cái thứ bạn chuẩn bị đọc đây). Đôi lúc tôi vẫn tự hỏi rằng tôi sống để làm gì cơ chứ? Đơn giản là chỉ để trải nghiệm mọi "cung bậc" và "mùi vị" của cuộc sống, xong rồi chết. Nhưng mà thôi, sao phải quan tâm tới những thứ xa vời mà người đời vẫn đang thắc mắc! Mệt não. Trời đã ban cho chúng ta cơ hội để sống, để cảm nhận thì sao ta không thử? Cơ mà sao mình viết cái này để làm gì nhỉ? Thôi lỡ gõ từng này chữ rồi thì cứ sáng tác vậy! Cố lên!…
Tác giả: Huỳnh Ngân Hương; Cùng hệ liệt: Quán Trà Kỳ Lạ Nơi Góc Phố; Nội dung: "Hoàng hậu, người đi rồi vậy cung Phượng Xuân sau này phải làm sao?"Tiếng khóc thút thít của cung nữ vang lên trong cung điện trống vắng. Người phụ nữ mặc địch y đứng trước khung cửa khóa chậm rãi cúi đầu, hơi thở mỏng tưởng chừng như ngắt lúc nào chẳng hay."Ngươi nói xem, ta còn có thể gặp được cha và anh cả một lần nữa không nhỉ?" - Nàng chớp mi, ánh mắt dõi ra ngoài cung Phượng Xuân mà càng thêm vô vọng. Ánh sáng cuối đông thật yếu ớt, yếu tới mức chẳng đủ rọi vào trong gian phòng tăm tối này của nàng."Hoàng hậu, người là hy vọng cuối cùng của họ Bùi, người đi rồi làm sao trả thù được cho họ Bùi!" - Thanh Trúc quỳ sụp xuống sàn đất bụi bặm.Thục Tư khẽ bật cười tự giễu, nước mắt chầm chậm lăn xuống gò má hồng. Cả cuộc đời này, người nàng áy náy nhất chính là cha và anh cả. Đến những ngày cuối đời, tiếc nuối lớn nhất cũng là hai người họ. Họ Bùi có Bùi Thục Tư có lẽ chính là nỗi ô nhục lớn nhất. Xuống âm ti làm sao dám nhìn thẳng mắt họ đây?Bàn tay gầy guộc của nàng từ từ trượt khỏi khung cửa gỗ cũ kỹ, hàng mi dài cũng chậm rãi khép lại. Nàng xoay người, trút bỏ từng lớp địch y nặng nề, bờ môi khô tới tróc da lặng lẽ ngân nga câu hát: "Thuần Dương Thuận Từ hậu... Mụ ác hại Nguyên phi... Lệ Dương người ở lại, vắng một bóng người thương... Lệ ấm nhòa má ngọc, nào biết người nơi đâu..."Giọng cất lên càng lúc khàn rồi cuối cùng nghẹn lại nơi cổ họng.…
bubw fugwr,djoeqnr…
good music, good lyrisc, good emotion.…
Mùa thu năm ấy ...Sự rung động đầu tiên của đời người...Định mệnh đã cho ta gặp lại nhau !…
a individual yaoi roleplay book created by a yaoi obesessed girl ♡Yaoi Roleplay ↪ Cherry…
Một vài tâm sự của chúng taaa…
:v hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa cho câu chuyện này.Và điều đặc biệt, tên truyện không phải là tất cả. Đừng suy nghĩ về nó quá nhiều.…
mấy ý tưởng nhỏ bé của mình. mình viết còn non tay. mong các bạn hoan hỉ.…
Nếu bạn thích câu chuyện như thế nào hãy bảo mình một câu chuyện hường phấn hay buồn tùy thuộc vào bạn…
Haruka quyết định sẽ thay đổi và làm lại từ đầu, vức bỏ đi hình tượng ngây thơ hồn nhiên của năm xưa. Cô giờ đã thay đổi và quyết sẽ thay đổi vận mệnh của chính bản thân mình!…
đọc đi rồi biếttruyện được viết vào tháng cô hồn năm 2022…
Au: Chemi.Des: Kéc.Series truyện ngắn gồm 7 mẩu chuyện kể về những thanh thiếu niên mang đầy khát vọng, đam mê và nhiệt huyết nhưng lại sở hữu những mảnh đời khác nhau. Liệu câu chuyện của họ thế nào? Follow tui thì tui cho biết :)))…