Matcha Latte - Chuyện tình anh và emTrần Đăng Dương x Lê Quang Hùngtextfic, văn xuôiTrưởng phòng ngốc nghếch x Anh chủ quán hay dỗi"Họ là bù trừ cho nhau""Cục nợ đó chứ bù trừ gì nổi""Trưởng phòng không cưa được crush là chúng ta thành trà xanh đó""Trưởng phòng thất tình rồi"…
Một thế giới, nơi những câu chuyện đều xoay quanh Quang Hùng MasterD và các mối quan hệ của anh ta.Mỗi chương mới là một oneshot, không hề liên quan và dính líu gì với nhau.Nhân vật không thuộc quyền sở hữu của bất kì ai. Tuy nhân vật là thật nhưng những câu chuyện ở đây chỉ mang tính chất giải trí, không có thật. Vì vậy, xin đừng quá nghiêm túc khi đọc.Tốt nhất, xin hãy tưởng tượng đây chỉ là một fanfic và nhân vật chính vô tình trùng tên với bias của chúng ta.Xin vui lòng không share lung tung ra khỏi app cam.Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.…
Bà xã anh number one....number one!!!Câu Hùng với cậu Duy khéo dạy chồng quá"Thôi, tao thèm cơm thịt kho với canh chua vợ tao nấu" "Tao thèm món cá bống kho tiêu ăn với cơm trắng vợ nấu"Note: truyện viết theo trí tưởng tượng của tác giả, mọi tình tiết trong truyện không có thật…
OOC, HE, ngọt Năm anh 20...em mới sinh ra đời"Anh còn trẻ mà bé...""Mình cách nhau hơn 1 con giáp đó chú""Đừng gọi là chú nữa màaaaa""Vậy cháu gọi là ông nhé?"…
Mang Tính Chất Tự Viết Tự ĐọcLần đầu nên có hơi run Sốp 23+ chưa có bồ nên còn sáng lắm và tất nhiên là sẽ khum có các tình tiết kia kia đâuAi khum thích có thể rời đi nhé…
Tôi đã quay lại với một bộ truyện tiếp theo cũng hay không kém Nhớ ra tên tôi chưa :))) nhào vô lẹ!!!!!Thể loại: Hiện đại, HE, tình cảm, ngọt sủng, song khiết 🕊️, chủ thụ, hợp đồng tình yêu, nhẹ nhàng, tình yêu đô thị, duyên trời tác hợp, cưới trước yêu sau, 1v1 , góc nhìn nam chủ.VĂN ÁNQuang Hùng tốt tính, tự tin, lạc quan, yêu đời, chỉ là không có tham vọng trong sự nghiệp, là một cậu lười;Đăng Dương hết lòng vì sự nghiệp, cuộc sống là sự nghiệp, sự nghiệp là cuộc sống;Quang Hùng kết hôn với Đăng Dương là vì tướng tá Đăng Dương đẹp, hào phóng, ăn nói dễ nghe, có thể cho cậu sống một cuộc sống nhàn nhã sau khi kết hôn, còn không quản cậu, cực kỳ tự do;Đăng Dương kết hôn với Quang Hùng là vì Quang Hùng tốt tính, là một cậu lười tự do tự tại, dù cho anh về nhà lúc mấy giờ thì nhà cửa vẫn sẽ luôn ấm áp sạch sẽ và có thức ăn ngon;Ban đầu hai người thống nhất sẽ cưới thử một năm, hợp thì bên nhau, không hợp thì mỗi người một nơi;Một năm trôi qua, Quang Hùng hơi sầu, vì sao bây giờ Đăng Dương về nhà thường xuyên quá vậy, còn muốn ôm cậu, hôn cậu, cái thân lười này cảm thấy mệt mỏi lắm á;Đăng Dương cũng sầu, vì sao Quang Hùng không hỏi thẻ lương của anh, vì sao không kiểm soát anh, không hỏi mùi nước hoa trên người anh từ đâu mà có? Trong đám bạn đã kết hôn, vì sao chỉ có mình anh là chưa quỳ ván giặt đồ?Quang Hùng do dự nhìn Đăng Dương, tự hỏi mình có nên uyển chuyển nhắc nhở đừng có vồ vập như vậy được không, dạo này cậu không được ngủ đủ mười tiếng đó.Đăng Dương phủ đ…
Bạn đã bao giờ nghe định luật "thật thơm" chưa???Nói thông tục, dễ hiểu hơn chính là cảm giác bị vả mặt ấy!Khi quá chắc chắn một điều gì đó, cuối cùng lại đi ngược lại cái bản thân nghĩ, hoặc làm trái ngược với điều bản thân từng quả quyết,...đó gọi là vả mặt.Vậy, vả mặt là cảm giác gì?Tổng tài đen mặt quay đầu: Tôi không biết______• Lần đầu tiên nhìn thấy đồ nhà quê •Trần Đăng Dương tin rằng chắc rằng mình sẽ không kết hôn với cậu ta• Sau khi kết hôn về chung một nhà •Trần Đăng Dương tin chắc rằng mình sẽ không lên giường với cậu ta• Nằm trên giường ôm vợ •Trần Đăng Dương sờ gương mặt bị đánh sưng, nói: Thơm ghê!…
Cảnh báo: OOC, gương vỡ tan tành, HE, ngược tâm ngược thân, cao H, H văn, cân nhắc trước khi đọc.Tên truyện: ĐỏTác giả: YueVăn Án."T...tôi ở lại...Duy...khụ khụ...d..dừng...""Quang Anh!! Cậu điên à.""Đau...đau lắm An ơi...tôi không chịu được"[...]"Các người bị điên à, không thấy con tin sắp chết hay sao mà còn lôi người ta về đồn. Gọi xe cứu thương, chăm sóc cậu ấy cho tốt"[...]"Tôi có một điều rất thú vị muốn tiết lộ cho anh biết." Hắn tiếp tục nói, còn nở một nụ cười méo mó: "Trước khi thử con chip này trên người anh, thì tôi đã từng thử một con chip khác...Cũng ở trên người anh."[...]"Chạy điiiiiii, tôi đã nói chạy đi, cậu bị ngốc à! Ức..."Đặng Thành An nước mắt giàn dụa, cậu quệt đi vết máu còn đang chảy trên má mình, quay lại cố gắng đưa Hùng đi cùng."Mẹ bọn nhãi ranh, còn không mau quay lại.""Chạyyyy!"[...]"Tiếp tục đi, đến khi nào tôi nói dừng lại, mỏi tay thì gọi người khác, đánh đến khi nào anh ta thực sự sợ thì thôi."[...]Anh ngồi quỳ dưới đất, cơ thể không chỗ nào không có vết thương, áo sơ mi trắng thấm đẫm màu đỏ của máu. Mái tóc ướt đẫm mồ hôi loà xoà rơi xuống che đi đôi mắt đỏ hoe đang ngậm nước."Ngẩng đầu lên."[...]*Chát"Mẹ kiếp, anh dám đánh tôi."*ChátHắn trả lại cho anh một cái tát, so với lực đạo anh đánh hắn thì cái tát này có vẻ đau hơn gấp mấy lần."Hức...ha...đừng...gì cũng được....đừng bắt tôi làm chuyện này..."[...]"An...An xong chưa...có...có thể nghe anh...giải thích không..." Đôi tay gầy guộc run rẩy của anh đưa lên níu lấy cổ tay áo của…
" Đa số chúng ta đều nghĩ rằng tình yêu sẽ bù đắp hết tất cả những tiếc nuối trong cuộc đời, nhưng ta đâu nào biết được điều tạo ra tiếc nuối nhất đó chính là tình yêu "…