𝐆𝐲𝐮𝐉𝐢𝐧 Nhóc con phiền phức
Tại một nhà hàng nọ, có một nhóc con cứ hay bám lấy tôi.…
Tại một nhà hàng nọ, có một nhóc con cứ hay bám lấy tôi.…
"Anh bảo anh không thích tôi ngay từ đầu rồi cơ mà?""Nhưng mà anh đâu có nói anh không yêu em?"…
Jamie Wren - một Omega tuổi 17, bất cần và vô định - là nỗi thất vọng lớn nhất của gia đình. Kỳ phát tình đầu khiến cậu thêm mất kiểm soát, còn những trò nghịch ngợm liều lĩnh chỉ làm cho ai cũng muốn buông tay.Damian Kingsley - một Alpha được Hội đồng chỉ định làm giám hộ - là người đàn ông của luật lệ: nghiêm khắc, điềm tĩnh, không nhân nhượng. Ngay từ ngày đầu gặp nhau, Jamie đã ghét cay ghét đắng đôi mắt lạnh như băng của người đàn ông ấy.Cậu tìm mọi cách chống đối. Anh áp luật. Cậu phạm lỗi. Anh đưa ra hình phạt. Cứ như vậy, hai người va chạm không ngừng. Nhưng dần dần, giữa những lời quở trách và sự im lặng trầm ổn, Jamie bắt đầu cảm thấy điều mà cậu chưa từng có: an toàn.…
Kim Gyuvin ăn trúng cái gì rồi?…
Có những con người được lớn lên giữa ánh đèn thành phố, nhưng trong lòng lại chỉ toàn giông gió.Nam Hải, 18 tuổi, sở hữu một "hồ sơ cá nhân" mà nếu đem nộp vào đâu, có lẽ người ta sẽ mỉm cười chua chát rồi lắc đầu:- Bị đuổi khỏi trường nghề vì đánh nhau.- Gây gổ với bảo vệ siêu thị vì chuyện vặt.- Và từng thử... trộm tiền mẹ để mua vé concert của thần tượng.Lẽ ra, cuộc đời cậu sẽ tiếp tục trượt dài và kết thúc trong một trung tâm giáo dưỡng lạnh lẽo. Nhưng mẹ cậu - với thứ hy vọng vừa bền bỉ vừa ngốc nghếch mà chỉ những người mẹ Á Đông mới có - lại chọn một lối rẽ khác: gửi con trai về quê ngoại, một làng chài nghèo kiết xác ven biển, nhờ cậy một người đàn ông xa lạ "dạy lại cho tử tế". Không phải người nhà, chẳng có quan hệ máu mủ, nhưng từng nhận lời với mẹ Hải rằng: "Cháu sẽ không nuôi nó, nhưng nếu nó chịu ở lại, cháu sẽ dạy."Ngư Vỹ, 30 tuổi, là thuyền trưởng trẻ nhất làng. Anh không có gì nổi bật ngoài:- Kéo lưới giỏi.- Phạt người đúng lúc.- Và sống một mình mà chẳng thấy buồn.Anh không la mắng. Không răn đe. Không dạy đạo lý.Chỉ nói một câu, dứt khoát như tiếng sóng đập vào ghềnh đá: "Ở đây không ai cần cậu. Nếu muốn ở, thì làm đúng luật."Luật không dài, chỉ có ba điều:→ Thức dậy lúc 4 giờ sáng.→ Không phá làng phá xóm.→ Và nếu vi phạm ba lần, sẽ được nhận roi mây đầy đủ - không miễn giảm, không nương tay.Không đe dọa. Không thương hại.Ở làng này, người ta không uốn cong gió, chỉ dạy cách chèo thuyền thẳng trong bão.…
Ở Nhạc viện quốc gia, nơi những thanh âm được mài dũa để trở thành nghệ thuật, có một lớp học không dành cho những người ưa nhẹ nhàng.Lâm Gia Bảo (20 tuổi), sinh viên năm hai khoa Biểu diễn violin - có năng khiếu, có sự nổi loạn, nhưng thiếu đi một điều: kỷ luật. Cậu tin rằng âm nhạc phải khơi từ cảm xúc, chứ không chịu bị bó buộc bởi những bản tập khuôn mẫu hay giờ giấc rập khuôn.Trịnh Hạo Phong (29 tuổi), giảng viên trẻ tuổi nhất khoa - lạnh lùng, nghiêm khắc, không tin vào "cảm hứng ngẫu nhiên." Với anh, chỉ có kỷ luật mới dẫn đường cho thành công.Họ gặp nhau như hai cung đối lập trong một bản giao hưởng. Một người dùng ánh mắt thay lời nói. Một người dùng cơn giận để lấp khoảng trống trong tim. Và giữa những buổi học đầy im lặng, những lần phạt bằng thước gỗ hay dây nịt, một mối quan hệ kỳ lạ dần hình thành - bắt đầu bằng sự không ưa, kéo dài bằng những va chạm, và thấm sâu bằng thứ cảm xúc không gọi được thành tên.Nhưng không bản nhạc nào kéo dài mãi ở cùng nhịp. Sẽ có lúc lạc phách. Sẽ có khúc dừng. Sẽ có chia ly.Liệu hai con người ấy - sau tất cả nghiêm khắc và tổn thương - có thể tìm lại nhau ở một cung trầm lặng lẽ mà bền bỉ?…
Đỗ Linh, 23 tuổi, là một bác sĩ nội trú thông minh, chăm chỉ và đầy nhiệt huyết. Nhưng ẩn sau chiếc áo blouse trắng và ánh mắt kiên định ấy là một trái tim khiếm khuyết - bệnh tim bẩm sinh, cùng một thói quen nguy hiểm: luôn gồng mình vượt quá giới hạn, vì sợ bị coi là yếu đuối. Cô không cho phép bản thân nghỉ ngơi. Không cho phép mình phạm lỗi. Và càng không cho phép ai nhìn thấy sự mong manh mà cô luôn cố giấu đi.Bác sĩ Lê Minh Duy, 35 tuổi, trưởng khoa tim mạch, là người đầu tiên không làm ngơ trước điều đó. Anh không dịu dàng. Cũng không nhẹ tay khi Linh tự ý hành động, giấu bệnh, hay vượt ranh giới an toàn. Trong mỗi lần phạt nghiêm khắc - từ viết kiểm điểm, la rầy, cấm tham gia ca mổ, đình chỉ nội trú tạm thời, cho đến spanking riêng tư khi cần thiết - anh chưa bao giờ tỏ ra ác ý.Và Linh dần nhận ra:Có những lời quan tâm không cần phải nhẹ nhàng, miễn là chân thành và đúng lúc."Nhịp Lỡ của Trái Tim" không phải là một câu chuyện tình ngập tràn mật ngọt.Đây là hành trình của hai con người trưởng thành - một người mang trong tim khuyết điểm sinh học, một người chọn yêu bằng kỷ luật, sự tỉnh táo và trách nhiệm.Vì yêu không phải là bao che điểm yếu cho nhau,mà là giúp nhau đủ mạnh mẽ để đối diện với nó - một cách tử tế và trưởng thành.…
"Anh của mày thích tao á?""Ừ, thề với mày luôn."…
"Tùy anh, chuyện này là chuyện của anh. Không liên quan đến em!"…
Giây phút gặp nhau, ánh mắt ta đã nói điều gì? Gửi lời cảm ơn tới Thái Vũ vì giai điệu của anh. Em là một người hâm mộ thầm lặng của anh, em yêu giọng hát ngọt thẳm và những nốt nhạc đầy run rẩy kì lạ ấy.Đây chỉ là một trong rất nhiều cảm xúc em có khi nghe nhạc của anh.Gửi tặng anh Vũ,Gửi tặng anh, tình đầu (15) của em,Gửi tặng cho những phút giây mình gặp nhau.-Diệp Diệp.Truyện chỉ đăng trên account Wattpad @LittleLeaf1909. Vui lòng hỏi ý kiến trước khi sử dụng tác phẩm.…
"Ừ thì anh ngốc thật, nhưng cũng không ngốc đến nỗi không biết nói yêu em."…
Một tiểu tử nghèo bình thường sống ở sơn thôn, ngẫu nhiên dưới…, tiến vào môn phái giang hồ nhỏ, trở thành một gã ký danh đệ tử. Thân phận hắn như vậy? Lại có tư chất bình thường, có thể tiến vào hàng ngũ của người tu tiên? và hắn cự kiêu ma đầu, thuộc nhóm tiên tông tiên sư, đoàn vu sơn hải trong ngoài ?…
Hẹn hò với một trạch nam thực thụ là như thế nào?…
Em xin lỗi vì đã được sinh ra.…
"Đôi khi kết thúc một mối quan hệ là cách để.....hoàn thiện bản thân hơn."…
Tác giả: Thù VỉVăn án:Văn Bách Linh đưa Thang Yểu đến dưới ký túc xá, đột nhiên nghiêng đầu hỏi cô đã có bạn trai chưa.Đêm qua, trời đổ một cơn mưa xuân, đường phố lầy lội.Thang Yểu không chú ý nên giẫm phải vũng bùn mềm.Anh chỉ thuận miệng hỏi một câu, cô đã cảm giác như mình bước vào đầm lầy, mắc kẹt trong đó, không cách nào thoát ra.Tóm tắt một câu: Tựa như bước vào đầm lầy, bình thản lún sâu.Nhân vật chính: Văn Bách Linh | Thang Yểu(Nam chính giàu có dịu dàng x Nữ chính tử tế, nỗ lực vươn lên)…
Chuyện cô gái nhỏ tâm sự với mẹ cha từ khi sinh ra cho đến lúc lấy chồng.Những an yên là gì hả mẹMẹ rằng là những đám mâyAn yên sao kì như vậyLàm sao con lấy xuống đây?Mẹ lại bảo có đôi khi con ạAn yên là giọt mưa lành.Mẹ còn bổ sung thêm nhéCon à con chính là mâyCon à con là mưa nhỏCon là an yên của mẹ đây.…
Sau khi chia tay Suho, Yujin cứ nghĩ rằng mình sẽ quên được người yêu cũ bằng cách đồng ý lời tỏ tình từ Gyuvin nhưng không....…
"hoa hồng trắng vừa thể hiện lòng trung thành trong tình yêu vừa thể hiện sự tôn kính với người đã khuất"…
3 năm không ngắn cũng không quá dài để lưu giữ lại những kỉ niệm của tôi và cậu, gọi là kỉ niệm nhưng tôi đâu thật sự thân thiết với cậu?........Năm cấp hai có lẽ là năm học ý nghĩa nhất đối với tôi?…