Tác giả : Sở Ngạo TuyếtNgày bắt đầu : 16-8-2017Ngày kết thúc : 19-5-2018Số chương : 140 chương + n phiên ngoạiTình trạng : Đã hoàn thànhNhìn trang bìa có lẽ mn đều biết hết rồi, có gì gặp lại ở văn án ha !…
Tác phẩm: Xuyên thành vườn trường trong sách tra ATác giả: Lạc Tiểu PháiThể loại truyện: Nguyên sang - bách hợp - cận đại hiện đại - tình yêuThị giác tác phẩm: Chủ côngPhong cách tác phẩm: Chính kịchTiến độ truyện: Kết thúcTag: Dốc lòng nhân sinh Ngọt văn Xuyên thư Sảng vănTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Mạc Du Tâm, Tô Ngữ Băng ┃ vai phụ: 《 chia tay sau cùng tiền nhiệm yêu đương 》 ┃ cái khác: 《 xuyên thư sau ta bị bắt sắm vai tra A》Phi v chương chương đều điểm đánh số: Tổng số bình luận:10201 Số lần bị cất chứa cho đến nay:29936 Số lần nhận dinh dưỡng dịch:38040 Văn chương tích phân: 555,183,488…
Tên truyện: Nịch TửuTác giả: Nãi Khẩu TạpEdit: JunghoonCBsTình trạng bản gốc: Hoàn, 86 chương + 6 NTThể loại: Đam mỹ, hiện đại, sinh tử văn, ABO, HE, cưới trước yêu sau, niên thượng.Liên Quyết x Thẩm Đình Vị, 1x1Văn ánThẩm Đình Vị, một omega không biết uống rượu, sau khi phân hóa tuyến thể tản ra mùi rượu Mạn Việt Quất.Nhưng lần này, mùi rượu có vẻ là vô cùng mạnh.Thế là, cậu say.Sau khi tỉnh lại, dường như mọi thứ đã trở nên lạ lẫm và "bất bình thường". Cậu chịu đựng tình huống đặc biệt đầu tiên của Omega, khó khăn kéo cơ thể vào tiệm thuốc, gương mặt trắng bệch, nói: "Làm ơn cho tôi một bình xịt ức chế Omega." Đối phương sửng sốt thật lâu: "Cái gì?"Không mua được thuốc ức chế, bất lực chỉ đành phải tìm chỗ ở trước. Thẩm Đình Vị: "Xin chào, đặt một phòng."Lễ tân khách sạn: "Đưa chứng minh nhân dân ra một chút."Thẩm Đình Vị đưa CMND tới, ánh mắt của đối phương phức tạp, nhanh chóng nhét CMND vào trong tay cậu, giọng điệu không tốt: "Gần đây kiểm tra nghiêm ngặt, không có chứng minh nhân dân không thể ở, anh đến nơi khác xem sao." Lúc Thẩm Đình Vị quay người, lại nghe được người sau lưng khẽ nói: "Giới tính là Omega? Vậy tôi còn là Casio đấy! Hiện tại làm chứng minh giả sao mà lại không để ý như thế......"-Omega xinh đẹp xuyên tới một xã hội bình thường, lại say bởi pheromone mà mình phóng ra nên say ngã ở đầu đường.-------‼️Chỉ đăng tại Wattpad và WordPress‼️Truyện này em edit vào lúc không ai làm, em edit vì đam mê, nếu không thích có thể bỏ qua :>…
Nếu bạn đang muốn một tí hường phấn với Genshin, chúc mừng vì bạn đã chọn ô may mắn. (Lưu ý có R16-18, căn nhắc trước khi đọc)Đây là bản dịch của tôi và tất cả đều chưa có sự cho phép của tác giả gốc nên mong đừng ai mang đi đâu nha. Fic chỉ được đăng trên wattpad.…
Tags: Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, H văn, Trọng sinh, Niên hạ, Song // tính, Cung đấu, Cường cường, Cung đình hầu tước, Con của ông trời, Vả mặt, 1v1Độ dài: 65 chương chính truyện - 35 chương ngoại truỵện______________________Tóm tắt nội dung:Quân vương lập quốc khi sống lại bỗng trở thành sủng phi của hôn quân mất nước.Trần Chấp, vị kiêu hùng thời loạn, bình định bốn phương, dẹp yên ngoại bang, sáng lập nghiệp lớn muôn đời, công lao sánh ngang Tần Hoàng, Hán Vũ.Thiên hạ thái bình, tám phương ổn định, tựa như một giấc chiêm bao.Thế mà khi mở mắt ra, lại thấy con cháu đang ấn đầu hắn bắt liếm chỗ đó của y.Trần Liễm Vụ, từ khi Thái Tổ khai sáng cơ nghiệp, trải qua năm đời cũng truyền đến y, cuối cùng trở thành hôn quân mất nước. Đế nghiệp trăm năm tiêu tan, còn nhụ.c nhã hơn cả Hạ Kiệt, Thương Trụ.Thật sự bất tài vô dụng đến cùng cực!"Trời ban cho ta hai kiếp sống, ắt hẳn chưa quên Trần Bang ta." Trần Chấp nằm trên giường, như Bàn Long vừa mới thức tỉnh.Gánh vác cơ đồ, xoay chuyển càn khôn, cứu vớt giang sơn của hắn...Muốn vậy thì trước tiên hãy học làm Bao Tự của U Vương, Đát Kỷ của Trụ Vương đi đã.Vì đứa cháu trai của hắn mặc dù ngang ngược hồ đồ bất tuân đạo lý, nhưng lại rất nghe lời hắn nha.…
Hán Việt: Pháo hôi mỹ nhân bị điên phê cưỡng chế số mệnh (khoái xuyên )Tác giả: Tam Nhi Bất KiệtTình trạng: Còn tiếpTình trạng bản edit : đang editEditor : ShilinaThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , Tương lai , OE , Tình cảm , H văn , Song tính , NP , Chủ thụ , Cường thủ hào đoạt , 1v1Mất acc cũ lập acc mới viết lại , lần này mất là thôi nhé…