Chap 20
Lý Thái Dung vừa thức dậy thì đã bị Trịnh Tại Hiền bảo nhanh chóng thay quần áo để đi du lịch. Anh dụi mắt nói:
"Sao lại đi gấp vậy em? Có chuyện gì ư?"
"Không có gì hết, chỉ là em muốn tạo sự bất ngờ cho anh. Đến nơi anh sẽ còn bất ngờ hơn nữa." Trịnh Tại Hiền vừa kéo vali vừa nói.
Lý Thái Dung cũng không phản đối, đi làm vệ sinh cá nhân xong thì Trịnh Tại Hiền đã soạn quần áo cho anh sẵn, còn giúp anh mặc vào đầy đủ.
Nơi hai người tới là đảo S - một vùng đảo rất đẹp, biển xanh cát trắng, phong cảnh hữu tình. Thế nhưng Trịnh Tại Hiền không vội ngắm cảnh ngay, hắn thuê khách sạn rồi cùng Lý Thái Dung vào ngủ một giấc để điều chỉnh múi giờ, đến khi thức dậy đã 15h.
Cả hai đi xuống dùng bữa, sau đó cùng nhau đi dạo biển.
Sáng sớm hôm sau, hai người thức dậy thì đã thấy Lý Thái Nghiên và Phương Đằng ngồi dưới sảnh khách sạn. Họ bảo đã đến lúc 1h sáng, ngủ một giấc bây giờ đã hoàn toàn khỏe khoắn rồi.
Bốn người đi chơi đến trưa mới bắt đầu bàn việc ly hôn. Sau khi ly hôn thành công thì họ phải đợi vài tháng sau mới có thể kết hôn với người mới được, vậy nên không làm thủ tục gì nữa.
Họ lại ra biển chơi. Lúc này Trịnh Tại Hiền và Phương Đằng vào ngồi ở bên trong, nhìn Lý Thái Nghiên và Lý Thái Dung tắm biển.
"Cảm ơn anh." Trịnh Tại Hiền đột nhiên nói.
Phương Đằng đã biết Trịnh Tại Hiền nhỏ hơn mình 3 tuổi, cho nên không gọi anh như ban đầu nữa mà đổi lại cách xưng hô.
"Không cần khách sáo, tôi bây giờ ngược lại nên cảm ơn cậu, bởi lúc Thái Nghiên muốn đến thăm cậu, tôi đã rất lo sợ. Sợ cậu cướp mất em ấy khỏi tay tôi."
"Anh đã đến rất đúng lúc, đã kịp thời cứu Thái Dung. Nếu anh ấy có mệnh hệ gì, có lẽ tôi không sống nổi. Anh là ân nhân của tôi, cả đời không quên ơn." Trịnh Tại Hiền ghi khắc mãi chuyện này trong lòng.
Phương Đằng cười: "Cậu đấy, cứ nói mãi mấy lời này, tôi đã nhận lời cảm ơn của cậu rồi mà."
"Vẫn chưa đủ. Anh biết không, cho đến bây giờ, tôi cảm thấy điều may mắn nhất đối với tôi chính là việc Thái Dung khỏi bệnh. Tôi vẫn luôn biết ơn về điều đó. Lỡ mất anh ấy, là chính tôi đã để lỡ mất hạnh phúc của cả đời của mình."
Phương Đằng tỏ vẻ đồng cảm: "Cảm nghĩ của cậu thật giống tôi, tôi cũng biết ơn vì đã gặp được Thái Nghiên. Ngày trước, tôi đã từng bị gia đình ép kết hôn, nhưng bản thân tôi lại không vừa ý bất kỳ cô gái nào, có điều trong lòng tôi lại có một ý nghĩ mãnh liệt rằng, tôi nhất định phải chờ, bởi sẽ có người nào đó đến với tôi. Lúc gặp Thái Nghiên, tôi đã có cảm giác đó, cảm giác đây chính là người thuộc về mình."
Trịnh Tại Hiền nghe chuyện của Phương Đằng thì cảm thấy rất vui. Cả hai người họ đều tìm được người thuộc về mình.
--------
Bốn người tách nhau ra, hai người tự đi chơi một nơi. Chơi cả một buổi, đến tối mới chịu trở về. Nhưng về ăn cơm rồi lại đi chơi tiếp chứ không ở khách sạn nghỉ ngơi.
Lý Thái Dung được Trịnh Tại Hiền dẫn đi, sau đó hắn dừng lại trước một chiếc thuyền, nháy mắt ra hiệu cho anh bước lên.
Lý Thái Dung sau khi bước lên thuyền thì vô cùng bất ngờ, bởi trên đó trải đầy hoa hồng, ở giữa là hoa hồng màu xanh xếp hình trái tim.
"Thái Dung, mãi mãi ở bên em nhé?" Trịnh Tại Hiền mở hộp nhẫn đã chuẩn bị từ lâu, bên trong là hai chiếc nhẫn được chế tác rất tinh xảo.
Lý Thái Dung che miệng, rưng rưng nước mắt, mãi sau anh mới gật đầu. Hắn biết cậu đang xúc động, liền từ tốn lấy nhẫn ra đeo vào tay anh, anh cũng đeo nhẫn vào tay cho hắn.
"Kể từ bây giờ, anh không được xa em nữa đâu đấy!"
"Vâng, anh hứa." Lý Thái Dung nghẹn ngào nói.
Cả hai vừa về đến khách sạn, Trịnh Tại Hiền đã ôm lấy Lý Thái Dung mà hôn cuồng nhiệt.
Hắn cúi xuống cắn cắn gáy anh, thở dốc thầm thì: "Chúng ta làm nhé?"
Lý Thái Dung tuy rất muốn được nằm trong vòng tay của Trịnh Tại Hiền, thế nhưng đã hơn ba tháng qua hai người chưa từng làm tình với nhau, anh cũng sợ cơ thể chưa ổn định. Tại Hiền dường như hiểu tâm tư của anh nên nói:
"Em hỏi bác sĩ Phương rồi, anh yên tâm."
Trịnh Tại Hiền cởi quần anh ra, đặt bộ phận đã sớm nóng bỏng, cứng cáp vào giữa khe mông anh, tư thế như dã thú sẵn sàng giao hợp.
Thế nhưng hắn vẫn cố kìm chế lại, không tiến vào ngay mà dùng bôi trơn, đợi đến khi ba ngón tay thích ứng được rồi, hắn vẫn không vội mà vòng tay ra đằng trước, nhẹ nhàng xoa nắn mầm nhỏ mẫn cảm của anh.
Dục vọng nguyên thủy dần được khơi dậy từ sâu trong thân thể anh, Lý Thái Dung không nhịn được khẽ vặn vẹo eo, trong miệng phát ra tiếng nức nở như khóc như than.
Trịnh Tại Hiền cúi đầu xuống, hôn lên môi anh.
Môi lưỡi giao hòa làm thân thể anh khẽ run rẩy. Hắn nhẹ nhàng gặm cắn môi amh, khàn khàn gọi: "Thái Dung..."
"Ưm... Tại Hiền...ahh..."
"Tách chân ra, ngoan, để em vào."
Toàn thân anh đã nhũn ra, căn bản là chẳng còn sức.
Trịnh Tại Hiền liền cong năm ngón tay, nắm chặt lấy nơi tập trung mọi khoái cảm của anh.
"A... !" Lý Thái Dung rít lên, một cơn tê dại chạy dọc sống lưng, nhưng vẫn không thể đạt được giải thoát – anh chỉ có thể nghe theo lời Trịnh Tại Hiền, cố hết sức dang rộng chân ra.
"Ngoan lắm."
Trịnh Tại Hiền hôn lên mắt Lý Thái Dung coi như là phần thưởng, rồi thẳng lưng tiến vào – vùi bộ phận nam tính vào bờ mông trắng nõn kia, hoàn toàn chiếm lấy con mồi của mình.
Hai người làm tình lúc thì từ từ nhẹ nhàng, lúc thì dồn dập như nước biển đánh vào vách đá. Trịnh Tại Hiền tuy vẫn còn e ngại thân thể của anh chưa ổn định, nhưng hắn đã phải nhịn quá lâu rồi, cơ bản không thể chờ đợi thêm. Nay vô tình hỏi Phương Đằng về chuyện tế nhị này và được anh cho ý kiến rằng không sao cả, hắn liền nuốt Thái Dung vào bụng ngay.
Tuy rằng hắn rất muốn làm thêm vài lần, nhưng chỉ sau hai lần phát tiết, hắn đã thấy anh mệt đến nỗi thở đứt quãng, liền dừng lại, bế anh đi tắm.
Lý Thái Dung không thấy mệt lắm, chỉ là lâu rồi không làm cho nên không kịp thích ứng mà thôi. Có điều anh nhận thấy hắn vẫn còn hừng hừng sức sống, liền cảm động vì hắn đã nghĩ cho anh nhiều như vậy.
Mặc dù khá mệt mỏi, mắt đã díu lại rồi, nhưng anh vẫn chiều hắn, cố gắng dùng tay xoa nơi mẫn cảm kia của hắn. Thấy hắn thỏa mãn thở dốc từng hồi, anh liền lê thân thể đến gần, ngậm vào.
"Thái Dung...đừng..." Trịnh Tại Hiền rất bất ngờ.
Lý Thái Dung ngước đôi mắt to tròn lên nhìn hắn, mái tóc vừa được tắm táp qua dính bết vào gương mặt trắng nõn, đôi môi hồng nhuận đang ngậm lấy nơi đó, vô cùng câu dẫn.
Hắn nhịn không được mà ngửa cổ thở dốc, đến lúc sắp bắn ra, hắn lập tức kéo đầu anh sang một bên rồi bắn ra ngoài.
Lý Thái Dung nằm bẹp xuống giường, không thở nổi nữa. Trịnh Tại Hiền biết mình đã hơi quá đáng, liền ôm anh lại, vuốt ngực cho anh.
"Anh không sao." Lý Thái Dung mỉm cười.
"Em xin lỗi, em sẽ không như vậy nữa. Anh chịu được không? Em lấy thuốc cho anh uống nhé?"
Lý Thái Dung phì cười, lắc đầu. Anh có làm sao mà phải uống thuốc chứ? Chẳng qua thân thể đã nằm một chỗ suốt mấy tháng liền, sau khi khỏe lại thì hắn cũng bắt anh phải nghỉ ngơi. Vì không vận động nên tay chân anb có chút rã rời, hoàn toàn không sao cả.
Trịnh Tại Hiền hôn lên đỉnh đầu Lý Thái Dung, nắm chặt tay ann rồi chìm vào giấc ngủ.
------------
Sau khi trở về, Trịnh Tại Hiền và Lý Thái Dung nhận nuôi một bé trai đã đầy tháng, nhìn rất bụ bẫm dễ thương. Phương Đằng đã làm đủ thủ tục cho hai người đón bé về.
Sau khi có em bé, Lý Thái Dung rất vui. Ngày nào thức dậy cũng đi tìm con, hết ôm ấp cưng nựng lại cho uống sữa, mỗi lần bé khóc thì dỗ dành, mệt đến độ mồ hôi ướt đẫm lưng áo, thế mà không chịu nghỉ ngơi, vẫn cứ một mực chăm sóc.
Trịnh Tại Hiền thấy thì đau lòng lắm, tìm cách đưa Lý Thái Dung đi chơi. Nhưng mà đi được vài tiếng đã đòi về trông con, thế nên kế hoạch đi chơi thất bại.
Cuộc sống hai người cứ thế mà trôi qua, ngày nào cũng là ngày vui vẻ, hạnh phúc.
Trịnh Tại Hiền cảm thấy may mắn bởi vì đã kịp nắm tay Lý Thái Dung.
Còn Lý Thái Dung cảm thấy may mắn là cả đời này yêu Tại Hiền chưa bao giờ là sai lầm.
--------Chính Văn Hoàn--------------
Thật ra fic gốc còn 1 phiên ngoại giữa anh bác sĩ và Kim Vũ Thạc nữa, nhưng mà vì mình đã chuyển nhân vật bác sĩ thành anh Taeil nên mình quyết định bỏ phần này. Mọi người thông cảm nhé❤️
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top