Chap 17

Khi được đưa lên bàn phẫu thuật, Lý Thái Dung nhìn bóng đèn trên trần, nói với Phương Đằng:

"Bác sĩ Phương, nếu tôi xảy ra chuyện không hay, mong anh cho phép anh trai tôi thường xuyên đến chăm sóc cho Tại Hiền, có được không?"

Phương Đằng vừa tiêm thuốc gây mê cho Lý Thái Dung vừa nói: "Không được, tôi không cho phép. Cậu phải người chăm sóc cho anh ta, cậu nhất định không có việc gì đâu, tôi hứa."

Sau khi nghe hết câu này, Lý Thái Dung bắt đầu nhắm mắt lại, rơi vào trạng thái hôn mê sâu.

Bên ngoài, Trịnh Tại Hiền căng thẳng đến độ tay chân run rẩy, hắn cứ đi tới đi lui, đi qua đi lại. Bác sĩ Văn Thái Nhất cũng có mặt, nhiều lần an ủi Trịnh Tại Hiền, nhưng nói gì thì nói, bản thân cũng lo lắng không kém gì hắn, làm sao mà an ủi được.

Trịnh Tại Hiền ngồi trên ghế, hai tay đan lại, cúi đầu chống trán. Hắn liên tục thở dài, đôi khi không kìm được mà rơi nước mắt, rồi lại buồn bã đứng dậy đi tới đi lui.

Văn Thái Nhất ra ngoài mua cơm trưa và sữa tươi vào, hắn cũng không ăn không uống. Chị dọn dẹp cùng quản gia đến bệnh viện hỏi hắn vài câu, hắn không nói được gì, linh hồn như không còn ở đây nữa, mà là đang ở trong phòng phẫu thuật. Văn Thái Nhất thấy hắn như thế, liền đáp thay.

Chị dọn dẹp mang hai lồng cơm đến, bên trong toàn là món ngon, còn có hai bình giữ nhiệt chứa hồng sâm được nấu rất kỹ.

Trịnh Tại Hiền cơm không ăn, nước không uống, hắn cứ ngồi thẫn thờ như vậy. Chị dọn dẹp và quản gia nói hết lời hắn cũng không lung lay, đành phải ra về. Trước khi về còn phó thác cho Văn Thái Nhắt, dặn anh chiếu cố Trịnh Tại Hiền giúp.

Mấy tiếng đồng hồ sau, Văn Thái Nhất mới thành công trong việc ép hắn uống được nửa bình hồng sâm. Lúc này trong người hắn dường như được thư thái một chút, mới tiếp tục đứng dậy đi tới đi lui, nhưng sắc mặt không còn ủ rũ như trước nữa.

Trịnh Tại Hiền một mình hồi tưởng lại những khoảnh khắc trước đây sống cùng Lý Thái Dung, trong lòng chỉ nổi lên sự ân hận cay đắng, lầm lỗi của hắn lớn như biển cả, không cách nào tha thứ được.

Anh ở bên cạnh hắn lâu như vậy, chấp nhận mọi lời sỉ nhục cùng hành hạ của hắn, vẫn như cũ không than van lấy một lời.

Người như anh, từ nhỏ đến lớn đều được cưng chiều, tính cách cũng không tốt, nhưng chỉ vì hắn mà thay đổi, buông bỏ tất cả.

Anh để mặc cho hắn xem như Lý Thái Nghiên mà dày vò trong hoan ái.

Để mặc hắn xem là thế thân mà ôm ấp gần gũi trong men say.

Nếu đổi lại vị trí đó là hắn, liệu hắn có chấp nhận được không? Dĩ nhiên là không, đây là một nỗi đau cực kỳ lớn, một sự sỉ nhục không thể để yên.

Thế nhưng anh vẫn im lặng, vẫn bên cạnh hắn, vẫn chấp nhận tất cả. Dường như hắn đã quên mất rằng, anh cũng là con người, cũng biết đau, biết mệt mỏi.

Anh luôn bảo rằng anh ích kỷ, nhưng so với sự ích kỷ của hắn, thì sự ích kỷ của anh chẳng đáng là gì.

Anh mắc bệnh ung thư từ lâu, nhưng hắn chẳng hề hay biết, cũng chẳng quan tâm, vẫn cứ như trước mà nhục mạ, mà đánh đập, mà hành hạ.

Anh vừa chịu đựng sự giày vò của bệnh tật, vừa chịu đựng những khó chịu bực bội mà hắn trút lên người anh.

Lẽ ra hắn phải quan tâm anh nhiều hơn, đưa anh đến bệnh viện mà làm xét nghiệm, sau đó chữa bệnh cho anh, chăm sóc anh thật tốt.

Thế nhưng hắn đã làm gì?

Đã bỏ qua tất cả, còn trái ôm phải ấp Lý Thái Nghiên, nói lời mật ngọt với y, để cho anh chịu nhiều ủy khuất.

Hắn không dám tưởng tượng vài tiếng đồng hồ sau, nếu như...nếu như Lý Thái Dung không còn nữa, hắn phải làm gì? Hắn phải đối diện như thế nào? Cho dù có nhiều thời gian để chuẩn bị tâm lý, hắn cũng không muốn làm. Hắn không muốn chấp nhận sự thật đau đớn đó, hắn chỉ muốn nhìn thấy điều mà hắn mong ước thôi.

Liệu rằng hắn có còn cơ hội để bù đắp cho anh không?

Từ khi anh yêu hắn đến giờ, ngót nghét cũng đã bốn năm. Trong bốn năm này, hắn chẳng hề làm gì cho anh vui vẻ cả. Mà từ lúc anh bước chân vào nhà hắn, hắn cũng chưa từng đối xử tốt với anh một ngày nào. Anh không còn vui vẻ nữa, những thú tiêu khiển ngày trước cũng vứt sang một bên. Anh không còn cười nữa, những lần mỉm cười với hắn cũng chỉ là sự gượng gạo giả dối. Anh không còn chăm chút cho bản thân nữa, những bộ quần áo anh mặc đều đã cũ rồi, có cái còn thủng lỗ chỗ.

Hắn chưa kịp bù đắp gì cả, hắn không muốn mất đi anh.

Cả đời anh yêu chỉ có mình hắn, ngay cả đến lúc sắp ra đi vẫn nghĩ cho hắn, nghĩ chu toàn tất cả cho hắn rồi mới mãn nguyện mà đi. Còn hắn, chỉ biết đối xử tệ với anh, đến lúc chẳng còn thời gian nữa mới cố hết sức đối tốt với anh, nhưng bao nhiêu đó thì chẳng là gì cả, không đủ.

Mấy ngày vừa qua, hắn ở bên cạnh chăm sóc cho anh, chưa từng chợp mắt lấy một chút. Hắn sợ, sợ rằng nhắm mắt lại rồi, người bên cạnh sẽ biến mất như một làn khói hư ảo, có nắm chặt lấy cũng không níu được gì.

Mỗi đêm hắn đều bất an, chỉ cần anh hơi cựa mình rên lên một tiếng, liền vội vã ôm chặt lấy anh, vuốt ve để anh đỡ đau.

Chỉ cần anh nôn ra hoặc nhăn nhó mặt mày, tim hắn đau như sắp chết, cả thân thể cũng nhức nhối không cùng. Nếu có thể, hắn muốn tự mình gánh lấy tất cả, không để cho anh phải chịu đựng nhiều khổ đau đến thế.

"Tất cả đã muộn rồi phải không?"

Văn Thái Nhất vô cùng bất ngờ khi nghe Trịnh Tại Hiền mở miệng nói chuyện, cũng không biết hắn nói câu này với ai, với mình hay với chính hắn, nhưng vẫn đi tới vỗ vai hắn mà nói:

"Không đâu, vẫn chưa muộn. Mấy ngày qua, em ấy cũng đã rất hạnh phúc. Sau này hãy cố gắng chăm sóc em ấy tốt hơn nữa. Tôi tin mọi chuyện đều sẽ ổn cả thôi."

Trịnh Tại Hiền không nói gì, chỉ gục đầu vào tường, bàn tay siết chặt.

Lỡ như...lỡ như không ổn thì sao?

Lỡ như...không còn có thể nữa thì sao?

"Ông chủ, cậu quả là người đàn ông hạnh phúc." Đột nhiên Văn Thái Nhất lên tiếng, khiến Trịnh Tại Hiền quay lại nhìn.

"Tôi xin lỗi khi thừa nhận rằng, tôi cũng yêu Thái Dung. Nhưng tôi yêu em ấy thì có ích gì chứ, em ấy chỉ yêu mỗi cậu mà thôi. Mỗi lần tôi nhìn em ấy bị cậu đánh, đều cảm thấy trong ngực như có nỗi uất nghẹn nào đó sắp trào ra, tôi chỉ muốn đưa em ấy bỏ chạy khỏi nơi này, đến một nơi khác sống. Tôi sẽ chăm sóc, sẽ yêu thương, sẽ không để em ấy chịu khổ. Nhưng tôi chưa một lần thổ lộ tình cảm của mình, bởi tôi biết, cho dù có nói ra, vẫn là thất bại. Đột nhiên bây giờ tôi lại cảm thấy ghét chính mình, nếu như mọi thứ không như mong đợi, tôi sẽ ấm ức đến chết mất."

Trịnh Tại Hiền nhìn Văn Thái Nhất âm thầm rơi lệ, trong lòng trào dâng nỗi xót xa. Rõ ràng là mình may mắn đến như vậy, lại không biết trân trọng. Văn Thái Nhất yêu Lý Thái Dung, điều này dù không nói ra hắn vẫn cảm nhận được. Lý Thái Dung đều xứng đáng để người khác yêu thương, chỉ mỗi mình hắn cho rằng anh là kẻ thấp hèn đê tiện. Ngay cả sự hối hận này, cũng sợ rằng không còn kịp nữa.

Hắn rất sợ, rất sợ hãi.

Nếu mọi chuyện không ổn, có lẽ hắn...cũng sẽ đi theo anh.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top