Cô Cô, thỉnh thủ hạ lưu tìnhTác giả: Phá Quân TinhThể loại: bách hợp,xuyên không, tiên hiệp, incest, hài, 1x1,HEEdit: Hina(1-> 64), (64->95) drizadonTiến độ raw: Hoàn, 95 chươngNhân vật: Bách Lý Thần x Bách Lý Thương Mặc----------------------…
Mỗi lần hai người ân ái, cô sẽ nhắm hai mắt lại, không muốn nhìn thấy anh ta. Nhưng anh lại thích chiếm đoạt cô, tra tấn cô, dùng giọng nói khàn khàn hỏi cô, " Yêu anh không?"Cô không trả lời, anh liền đổi cách khác tra tấn cô, khiến cô rên rỉ, khiến cô van xin tha thứ nói, " yêu, yêu anh......." Lần lượt chạy trốn, lần lượt bị anh bắt về, cuối cùng anh cũng tức giận, hai tay xốc qua người cô, thân thể cao lớn đè lên cô trên giường, đôi mắt màu đen nặng nềnhìn cô, lạnh lẽo nói với cô, " Mạc Tiểu Hữu, em còn dám chạy nữa có tin anh đánh gẫy chân em không, em không được rời khỏi anh!"Cô nhíu mày vì đau, đôi mắt cô mờ mịt nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh, " Phải như thế nào anh mới chịu buông tha tôi, buông tha tôi...." cô không kìm được hét lên. Trong mắt anh hiện lên nỗi đau sâu lắng,trái tim nhói lên, khuôn mặt lạnh lùng trở nên đáng sợ, " Anh nói cho em biết, Mạctiểu hữu, muốn rời khỏi anh, trừ phi em chết, hoặc là anh mất mạng...."Cô không có cách giết anh, bởi vậy cô tự giết chính mình.…
Bộ này bắt nguồn từ Đêm ngày sủng nịnh (H+) của mình. Nam chính là trùm hắc đạo - Tần Khiêm, nữ chính - Vân Khê là nữ cường nhân có cá tính mạnh. Nam chính siêu thích nữ chính, nữ chính siêu ghét nam chính. Ban đầu sẽ không có H đâu. Nhưng khi có H mình sẽ viết lời đối thoại nặng một chút. Những bộ khác khi viết H không dám nặng quá vì sợ phá hỏng cốt truyện, nhân vật do mình tạo ra, nhưng bộ này nam nữ chính đều phù hợp để viết nặng hơn...------------------ Tác giả: Tình Văn (Chỉ viết trên Wattpad) Thể loại: Ngọt, sủng, sắc, hắc bang, HE. Người nào không coi được H thì làm ơn ra chỗ khác, ăn nói hàm hồ với tui là không yên đâu đấy =))…
Author : NiePairings : ~ Công : Namjoon, Seokjin, Yoongi, Hoseok, Jimin, Taehyung ~ Thụ : Jeon JungkookDisclaimer : họ thuộc về nhaoo~Warning ?? : Boys×boy - dị ứng thì clickback , từ ngữ nhạy cảm, H nhạt nhòa ~..…
Tác giả: Mặc Hương Đồng KhướuNguồn: almostbl.wordpress.comTrạng thái: hoànEditor: Sút, Bee, Chi Tồ, JoeyThể loại: đam mỹ, xuyên thư, hệ thống, 1×1, hài hước, HE.Vì đây là một bộ truyện khá hài hước, sử dụng nhiều ngôn ngữ mạng/ thuật ngữ game, nên sẽ cố dịch nghĩa gần với tiếng Việt nhất chứ không để nguyên gốc. Để nguyên gốc rồi đọc chú thích thì sẽ chẳng còn hài hước nữa. Nếu mọi người cảm thấy không thích có thể hoan nghênh đi đọc QT chứ đừng ném đá tội nghiệp:(Có lỗi gì mong cmt mình sẽ sửa.Mình up để tiện đọc, nếu editor không đồng ý mình sẽ gỡ ngay, thanks.…
Tác Giả: Túy Hậu Ngư Ca.Số Chương: 66 chương + 4 phiên ngoại.Nguồn: tangthuvien.Converted: Củ Lạc.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Editor: Tiểu Hi.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Beta: Đang Tiến HànhThể Loại: Đô thị tình duyên, Hài hước, Lãng Mạn, Ngọt Ngào, Cảm Động, 1vs1, HE. Ngày Đăng: 2-2-2019 (Truyện lần đầu tiên Hi edit bằng GG và chưa được beta lại nên còn rất convert, mong mọi người thông cảm cho. Hi sẽ beta lại sớm nhất khi có thể)_______________Văn Án Hướng về vui vẻ: Ôn Đinh giải thích tên của Thẩm Hoài Cảnh thế này: Ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngày tốt phong cảnh đẹp. Từ trước đến nay, Thẩm Hoài Cảnh trầm mặc ít nói, lạnh lùng như băng, cho đến khi bên cạnh có thêm một cô gái yêu thích mỹ sắc. Lần đầu tiên: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, có ai nói rằng đôi mắt của anh rất hút hồn hay không? Mặt Thẩm Hoài Cảnh không có biểu tình. Lần thứ hai: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, lẽ nào không có ai nói với anh, thật ra anh lớn lên trông rất đẹp trai sao?" Ánh mắt của Thẩm Hoài Cảnh sâu thẳm, thần sắc không rõ. ....... Lần thứ N+1: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, thật sự không có ai nói rằng, sự nhún nhường của anh làm cho người ta gục ngã sao?" Thẩm Hoài Cảnh ngước mắt nhìn cô, trong tròng mắt đen hình như có ngọn lửa cháy lan ra đồng cỏ. Thẩm Hoài Cảnh: "Lẽ nào không ai nói với em rằng, lời nói do chính mình nói ra thì phải gánh chịu hậu quả sao? Ôn Đinh: ... Bây giờ đã biết rồi. Cái gì ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngồi mãi sao có thể không loạn?…