Chap 22 : Những cái xác không đầu (tiếp)

 Mọi người tập trung ở khoảng sân rộng đầu thôn – nơi thờ cúng cũng như tổ chức mọi hoạt động chung. Họ bắt đầu tổ chức nghi lễ, sự việc hôm nay không có mặt gia đình nhà họ Mã. Chỉ có người hầu của nhà họ là đến phụ giúp. 

Tụi nó cũng có mặt, đứng một góc xem bọn họ mang mặt nạ quỷ rồi cầm cây liễu múa may quay cuồng. Không tham gia vẫn tốt hơn, phải giữ hình tượng nữa mà. Zico cầm máy quay phim, mỉm cười thích thú. Saleen, Zini với Vân Ly thì lẩn quẩn xung quanh đó. Jasmin và Aldred ngồi nói chuyện cùng nhau.
*Nhà họ Mã:
Mã phu nhân loạng choạng tỉnh dậy trong căn phòng ngủ tối om, bà ta vẫn còn rất yếu. Gương mặt khổ sở, bà gượng hết sức đứng dậy khỏi giường:
- Người... đâu!!!
Giọng nói yếu ớt vang lên trong không gian tĩnh lặng, không có ai đáp trả. Bà khó nhọc vịnh vào cạnh bàn, lần mò tìm cửa ra vào.
- Người.. đâu! Thi Thi (tên cô người hầu)!!! Thi Thi...
"Kẹt"
Cuối cùng cánh cửa phòng cũng mở ra, gương mặt tái méc của bà trở nên mừng rỡ:
- Mau rót nước cho ta...
Không thấy ai bước vào, Mã phu nhân khó khăn thốt lên:
- Là ai? Mau... vào đây.. giúp ta...
Thứ gì đó xuất hiện trong bóng tối, đủ khiến bà ta như muốn chết đứng:
- ÁÁÁÁ.....
Lễ đuổi tà vẫn đang diễn ra rất suôn sẻ, nhưng rồi người hầu nhà họ Mã vừa chạy vào vừa la hét thất thanh:
- TRƯỞNG THÔN!!! TRƯỞNG THÔN!!!
Chu Thông bước ra từ phòng nghỉ của khu sinh hoạt, nét mặt khẩn trương:
- Có chuyện gì?
- Phu Nhân... Phu Nhân...
Mọi người tức tốc đến Mã Gia, đúng là đã có chuyện chẳng lành. Cũng may là chỗ tổ chức nghi lễ với nhà họ Mã khá gần nên thoáng cái đã tới. Nó và hắn là người đầu tiên chạy đến phòng Mã Phu Nhân, tuy nhiên mọi chuyện có lẽ đã quá muộn.
- Thực sự.... có báo ứng sao? – gương mặt hắn đanh lại.
Mã Phu Nhân chết trong tình trạng không đầu, quỳ trên sàn nhà. Máu loang ra lênh láng trên quần áo lẫn nền gạch. Hiện trường cửa mở toang, ai cũng có khả năng là hung thủ.
- Giống như vụ của Mã Tiểu Thanh, bị mất máu quá nhiều mà chết. Thi thể bà ta còn ấm, chắc là chỉ mới chết cách đây khoảng 1 tiếng đồng hồ. – Vân Ly đứng lên trình bày với nó và hắn, sau đó cô lui ra phía cửa.
- ÁÁáÁ....
Tiếng la hội đồng của những người đến sau, trong đó có cả Tiểu Lệ. Cô ta đưa tay bịt chặt miệng, nước mắt lăn dài không ngừng kêu la:
- Mẹ ơi! Mẹ của tôi... hức...
Hắn ra sức ngăn cản cô ta xông vào hiện trường, ra hiệu cho Aldred mang cô ra phòng khách.
Aldred tiến đến, giữ chặt hai tay cô. Họ nhìn nhau bằng ánh mắt không hề bình thường. Anh cảm thấy rất căng thẳng. Tuy nhiên, sâu trong đôi mắt ứa nước của Tiểu Lệ như đang hiện diện nụ cười.
Saleen gục đầu vào vai Zico vì hoảng sợ, Zini cũng muốn ké nhưng đã bị cậu nhóc đẩy ra xa.
- Đi chỗ khác chơi đi bà nội! – quay sang ôm đầu Saleen - Ngoan! Không có gì đâu, tớ ở đây!
Zini lầm bầm chửi rủa, quay sang ôm Vân Ly:
- Một lát thôi! Làm ơn làm phước...
- Lùn mà còn nhát gan!
- Sao tay cô lạnh ngắt dzậy? – Zini ngước mặt lên hỏi, gương mặt Vân Ly trắng bệch với đôi môi run lẩy bẩy. – Cô cũng đang sợ thấy bà mà còn bày đặt nói người ta.
- Hay chúng ta đi đâu khỏi chỗ này được không? Dù không sợ xác chết nhưng tôi sợ không khí này.
- Ý kiến hay! – ba đứa nhóc đồng thanh, cả bọn mất dạng.
Nó bắt đầu rối trí với vụ án mạng thứ 3. Mọi chuyện cần được sắp xếp logic lại. Đưa tay vò nhẹ mái tóc đỏ, nó khẽ nghiến răng.
Hắn đút tay vào túi quần, ngó xung quanh căn phòng không thấy phần đầu đâu cả. Lại giống vụ án của Mã Tiểu Thanh, mang đầu nạn nhân đem đi khỏi hiện trường.
Cái xác được mang đi, mọi người quay gót trở ra đại sảnh. Nó và hắn vẫn ở lại trong phòng.
- Tôi nghĩ mình sắp nghĩ ra chuyện gì đó! – đôi mắt hắn nhắm lại, hít một hơi thật sâu.
- Tôi cũng vậy.
Cơn gió đêm không ngừng đùa nghịch mái tóc của ai đó. Thân ảnh áo đen ngồi trên nóc nhà đối diện, nơi có thể nhìn thấy nó và hắn. Người đó không được cận cảnh khuôn mặt, ta chỉ có thể thấy làn môi hồng căng bóng quyến rũ chết người:
"Y như lời cô ta nói, tụi nhóc không hề tầm thường!"    

 Nó ngồi tựa lưng vào cửa, mắt nhắm hờ. Hắn đứng ngó trần nhà, cả hai im phăng phắc. Tình trạng này đã được duy trì hơn 10 phút.

- Là hung khí!!! – Cả hai đồng thanh.
Nó mở mắt, hắn thôi dựa tường. Ngay từ vụ án đầu cả hai đã không thèm ngó ngàng gì đến hung khí. Quá bất cẩn!!!
Nó và hắn bước nhanh ra khỏi phòng.
- Cô nghĩ hung khí có thể là gì???
- Thứ gắn liền với những người đàn ông của thôn Sương Mù!
Nó và hắn đứng nói gì đó với người hầu trong nhà. Quả thực như họ đã nghĩ, cây búa duy nhất mà người hầu để trong vườn đã biến mất.
"Xoảng"
Cô người hầu Thi Thi làm rơi vỡ bình trà, nó và hắn lập tức chú ý đến cô ta. Thi Thi nhặt mấy mảnh vỡ mà tay chân run lẩy bẩy, gương mặt thất thần sợ sệt.
Nó tiến đến gần, Thi Thi đứng lên vừa gặp mặt nó đã giật thót cả mình.
- Á...
- Cô có vẻ nhạy cảm nhỉ? – nó nhếch môi cười lạnh.
- Tôi... tôi...
Hắn đứng dựa vào cửa nhà bếp, nhìn Thi Thi:
- Hãy nói cho chúng tôi biết những gì cô đã thấy.
Thi Thi thở mạnh ra một cái, chậm rãi kể lại. Ban nãy cô sợ phu nhân tỉnh giấc bất chợt nên tranh thủ làm xong việc trong bếp rồi ra ngoài. Nào ngờ khi đi ngang hành lang, cô đã nhìn thấy Ma Nữ Không Đầu.
- Ma Nữ Không Đầu? – nó và hắn đồng thanh.
- Đúng vậy! – gương mặt Thi Thi không còn chút huyết sắc – Một cái bóng áo trắng dính đầy máu, không có đầu đã vụt ngang hành lang... Ngay trước mắt của tôi! Biết có chuyện chẳng lành, tôi đã chạy đến phòng phu nhân và... hức... - cô bưng mặt khóc.
Nó và hắn nhìn nhau, cặp mắt họ đanh lại.
Nếu bóng áo trắng đó đi tay không thì hung khí và đầu của Mã phu nhân ở đâu?
Đại sảnh bị bao trùm bởi không khí nặng nề. Vụ án mạng thứ 3 trong vòng 4 ngày, phải chăng họ đang gánh chịu lời nguyền từ Ma Nữ Không Đầu thật?
Tiểu Lệ khóc nấc, tay chân run rẩy cầm tách trà định thần. Tụi nhóc dựa vào nhau, gật lên gật xuống trên chiếc ghế gỗ. Chỉ có Chu trưởng thôn, Từ Sơn, Mã Hùng, Aldred và mấy người hầu là còn tỉnh táo.
Nó và hắn bước ra ngoài, mặt đứa nào cũng căng thẳng.
- Mọi chuyện thế nào rồi? – Chu Thông đứng bật dậy khỏi ghế với gương mặt sốt ruột.
- Không điều tra được gì. – hắn lắc đầu.
- Trời đã khuya rồi, các vị hãy về nhà nghỉ ngơi! – Mã Hùng lên tiếng.
- Chúng tôi không dám làm phiền, xin tạm biệt!!!
Jasmin đánh thức tụi nhỏ, cả bọn cáo từ ra về. Con đường nhỏ vắng vẻ, âm u tối mịt. Suốt quãng đường không ai nói ai câu nào, không khí đã nặng nay còn nặng hơn.
Nó dừng bước, điều đó khiến tất cả mọi người đều ngoái lại nhìn:
- Chị Amber, có chuyện gì sao?
- Chị sực nhớ còn có chuyện quan trọng cần làm! Mọi người cứ về trước không cần đợi!
Nó quay người chạy đi thật nhanh trước mười mấy con mắt kinh ngạc. Hắn cũng tiện miệng:
- Anh bỏ quên đồ ở Mã Gia rồi! Phải đi lấy mới được!
Hắn chạy cùng hướng với nó, mọi người cố gọi với theo những hắn vẫn chạy và chạy.
"Tư thế quỳ của Mã Phu Nhân quả thực rất lạ, bà ta đã gặp phải những chuyện gì trước khi chết chứ? Vả lại, lần này không tìm thấy hung khí lẫn phần đầu của nạn nhân. Rốt cuộc là như thế nào đây???"
Nó rối trí, bước chân ngày một nhanh hơn. Thoáng cái nó và hắn đã đứng trước cửa nhà họ Mã.
- Sao đi theo tôi?
- Cả hai chúng ta đều tò mò mà! – hắn cười để lộ chiếc răng khểnh cute.
Nó nhún nhẹ một phát, đạp vào bức tường bay vào trong an toàn. Hắn cũng đâu vừa gì, cũng lùi ra sau lấy trớn và.... mở cửa đi dô cho nó gọn.
Cả hai lén lút, thập thò đi ra hoa viên của Mã Gia. Đúng! Nó nhận ra mình đã bỏ sót cái giếng nằm ở hoa viên gần cửa sau nhà họ Mã.
Theo lời của Thi Thi, cô ta đã bắt gặp cái bóng áo trắng không đầu trên hành lang. Tay người đó không hề mang theo hung khí và phần đầu, nghĩa là hai thứ vừa nêu đã được phi tang trước đó rồi. Muốn đi ngang hành lang thì phải đi ngang hoa viên, mà hoa viên thì chỉ có cái giếng này.
Bãi cỏ xung quanh có dấu hiệu bị giẫm bẹp, dấu giày in trên nền đất vẫn chưa phai. Hắn phát hiện có một mảnh giấy tiền vàng bạc nằm bên cạnh giếng, trên đó có in cả dấu giày bằng máu. Thu hoạch nhiêu đây đúng là không tồi.
Nó nhìn xuống giếng, đã thấy được thứ gì đó. Đôi mắt trầm tư:
- Hung thủ cũng không thuộc loại khôn ngoan gì đâu!!!
Phía sau bức tường xuất hiện một bóng đen, đôi mắt người đó đầy sát khí, trên tay là máy nhắn tin loại tối tân.
"Không còn nghi ngờ gì nữa.... Siêu sát thủ vẫn còn sống!"

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top

Tags: #ccv