Chap 64

Yoona nuối tiếc nhìn người vừa mang thông báo rời đi đến bàn nước uống thịnh soạn vốn vui vẻ với nhiều tiếng cười và bất ngờ làm cho cả bàn trở nên lạnh lẽo, đượm buồn, đồng thời cũng là mang đến bầu không khí vô cùng nhạt nhẽo cho những con người ngồi xung quanh.
Chịu không nổi nữa, sự ngột ngạt, kết quả người trẻ tuổi nhất trong bàn lại là người lên tiếng phá tan đi chúng.
"Hyoyeon, thật sự là không muốn ở lại sao?"
Hyoyeon cười nhạt, lắc đầu...
"Đã quá lâu rồi.Ba năm ở nơi này đã là quá đủ với tôi, cảm ơn mọi người trong thời gian qua đã đối tốt với tôi, mặc dù chính tôi là nhân vật phản diện trong chuyện tình của Tiffany và Taeyeon."
"Chị không phải là nhân vật phản diện..." Yuri mím môi lại, nắm lấy vai Hyoyeon lây nhẹ."Chị chỉ muốn tốt cho Hwang Gia, chị là người tốt, năm đó cũng chính chị là người may vá lại tình cảm cho Tiffany và Taeyeon kia mà!"
"Phải đó, có đúng không, chị họ?"
Yoona cố gắng đẩy di chuyển người của người im lặng nhất sau thông báo của Hyoyeon, nhưng rồi người ta cũng không nói gì, lẳng lặng gật một cái gật đầu...lạnh lùng.
Hyoyeon như buồn hơn, mặt tối lại, nụ cười chính thức trở nên vô vị.
"Cứ cho là vậy, tôi cũng đã cố gắng ngăn cản mọi quyết định ép gả của Hwang lão gia trong ba năm.Nên ông đã có dấu hiệu từ bỏ dần.Nhưng, khi tôi đi rồi, lỡ không may ông ấy lại muốn ép gả Tiffany cho ai khác.Mọi người hãy nhớ lấy, tuyệt đối không để nó xảy ra, Tiffany đang cố gắng nổ lực hết mức cùng Taeyeon bên kia."
"T...tụi này đương nhiên biết.Nhưng chị phải ở lại thêm lâu hơn nữa, gắn bó với nhau lâu vậy rồi, đột ngột rời đi đối với em là sự thiếu mất vô cùng đáng sợ!"
Yoona ngân ngấn mắt, giọng nghẹn ngào nói.
Yuri nhíu mày, lập tức lắc đầu."Jessica, Tiffany mà biết quyết định này cũng sẽ phản ứng như chúng em thôi.Mong chị suy nghĩ lại!"
"Tôi ở lại thêm.Cũng có đạt được gì đâu, kể cả...có được một người cũng không thể, chi bằng tôi quay về Mỹ, bắt đầu công việc của mình.Tự tạo cuộc sống bên đó."
"Chị..."
Yuricthở dài, sau trận thuyết phục thất bại thì cô nghĩ mình không nên tiếp tục làm chuyện vô ích.
"Được rồi.Dù gì thì chị cũng đã tính cho chuyến bay trước, vậy bao giờ khởi hành?"
"...Ba ngày."
"Ba ngày?Sao nhanh vậy?" Yoona ngỡ ngàng.
"Phi cơ riêng."
"..."
"Phải rồi." Yuri cười buồn."Chị có muốn...một bữa tiệc chia tay?"
"...có.Nhưng nhỏ thôi."
"Địa điểm tổ chức là ở đâu?"
"Seo Gia thì sao?" Yoona đưa tay lên phát biểu, hai mắt sáng rực lên."Cha mẹ của em đã đi một chuyến sang nhà bạn cho nên...."
"Được."
"Vậy chúng ta có nên báo tin cho Tiffany và Jessica?"
"Taeyeon nữa."
"Tùy mọi người thôi."
"Được."
Seohyun nghiêng nhẹ đầu, bỏ hai cái tay đang khoanh vào nhau ra, cẩn thận bắt lấy cốc cà phê nóng đang nguội dần của mình và đưa lên môi nhấp trước khi nó trở nên lạc hơn nữa.Cô vẫn là người điềm tĩnh nhất trong cả 4 người ở đây sau khi nghe tin Hyoyeon sẽ rời đi.
.
.
.
"Mọi chuyện thế nào rồi?"
"Vẫn ổn, Hwang Tổng có gì dặn dò ạ?"
"Không có gì quan trọng lắm.Chỉ muốn xem tình hình làm việc của nhóm thôi."
Trưởng phòng công tác văn thư gật nhẹ đầu, vui vẻ rời khỏi bàn làm việc rồi chào đón Bùi Tổng trẻ tuổi thật chu đáo.Nàng ngồi vào ghế của anh ta, rồi anh ta đến cạnh bên, tỉ mỉ điều khiển bàn phím trước mắt để trình bày sản phẩm làm việc vừa qua của nhóm mình.
Cả hai bàn về nhiều chuyện, và chúng phần lớn về công việc.
"Taeyeon, cô nói thử, anh Trưởng phòng có phải đã tán đổ được Hwang Tổng?"
Nghe qua Taeyeon ngửi thấy mùi hư cấu, phì cười một cái, trả lời đồng nghiệp cạnh bên."Không.Sao chị lại nghĩ vậy?"
"Hwang Tổng ngày nào cũng đi ngang qua chỗ chúng ta.Đó không phải vô tình đâu, tôi cá là cô ấy đã để mắt đến anh Trưởng Phòng rồi.Có vẻ như có người hả dạ, sau khi tan về nhất định phải bắt anh ta đãi một chầu thịt nướng!"
Chắc họ sẽ sốc lắm nếu biết được bí mật là Hwang Tổng ấy thường xuyên đi ngang qua chỗ này là để tìm Taeyeon chứ không phải anh Trưởng Phòng kia, nhưng mà thôi, tốt nhất nó không nên nói, chuyện vừa rồi từ miệng thiên hạ mà ra, nó sẽ không để ảnh hưởng đến mối quan hệ của nó và nàng đâu.
Nên trở lại tập trung làm việc.
"Ôi, tin nóng đây.Xem kìa, người ta có ý mời đi ăn tối rồi!" Đồng nghiệp khác ngồi gần vị trí anh Trưởng Phòng lấy cớ đi rót cà phê mà tiến đến chỗ nó hí hứng báo tin.
"Sao?" Nó nhướng mày.
Mấy người khác hiếu kỳ ngã đầu sang nhiều chuyện theo, khúc khích cười."Oa, anh Trưởng Phòng lần này chơi lớn rồi.Kết quả thế nào?Kết quả thế nào?"
"Không có nghe rõ nữa.Nhưng sau đó Trưởng Phòng đại ca cười tươi!"
Mọi người ồ lên một tiếng nhỏ.
Taeyeon thì cười trừ, nó nhún vai một cái, rồi đưa tay với lấy chiếc kẹo cây màu đỏ trên bàn, xé vỏ ngoài ra và cho vào miệng ngậm.Chuyện này sẽ tính với Tiffany sau.
Tiffany nói chuyện với anh Trưởng Phòng khoảng năm phút nữa, sau đó rời khỏi chỗ và tiến ra phía cửa, trong lúc đi ngó lấy Taeyeon một cái lấy tinh thần rồi tiếp tục đi tiếp cho đến khi biến mất hẳn khỏi phòng.
Nàng vừa ra khỏi thôi, chưa đầy nửa phút cả phòng đã rộn ràng bu về phía anh Trưởng Phòng hỏi chuyện về cả hai người ấy làm cho anh ta nhất thời không có không khí để thở.Nó cũng vậy, khó chịu đến nổi thở cũng khó khăn, cho nên cách hay nhất bây giờ là tẩu thoát.
"Chết mất rồi!"
"Ch...chuyện gì đó?" Mọi người bỗng dưng đang rộn ràng nghe Taeyeon hét một tiếng thì lập tức im lặng đổ dồn mọi sự chú ý về phía con bé.
"Em quên đưa tài liệu quan trọng này cho Hwang Tổng.Xin phép cho em chạy theo cô ấy ạ!" Taeyeon vẻ mặt bối rối, hối hả xin xỏ.
"À đương nhiên, nhưng mà...cũng sắp đến giờ ăn trưa rồi.Thôi thì em cứ đi đi, sau khi ăn trưa rồi thì quay lại luôn."

"Dạ, cảm ơn nhiều!"
Nó thở một cái rồi nhíu mày, cầm một tờ giấy lạ lẫm và không có ý nghĩa đi ra ngoài.Không thể nào thời điểm lại trùng khớp đến vậy.Chỉ có một khả năng là Tiffany đã bày trò dụ nó ra ngoài.Thật gấp gáp, nó dính bẫy một cách khá ngây ngô.
Đi thẳng đến chiếc thang máy, nó định bước vào thì có một bàn tay nắm vai nó lại, giữ chặt và lôi ra khỏi.
"Em muốn tìm tôi?"
"Phải.Tìm chị." Nó hất tay chị ra, nhăn nhó lườm.
Ngó mắt cẩn thận qua lại, khi thấy không có ai xung quanh thì Tiffany liền xoay lưng ra hiệu cho Taeyeon đi theo sau mình.Nó cũng đi theo nàng như ý nàng muốn, và nàng dẫn nó đến lối thang máy dành riêng cho mỗi nàng trong công ti.
"Tiffany. Có phải chị được Trưởng Phòng của em mời đi ăn tối?"
Nàng ngẩn cao mặt lên, kiêu ngạo không thèm nhìn lấy nó, cũng không trả lời.
"Bây giờ không phải là lúc chị kiêu hãnh đâu.Em hỏi thật đấy!"
"Phải."
"Chị có nhận lời không?"
"Có thì sao?" Nàng xoay gót, đối diện mặt - mặt với nó, đôi mắt trở nên sâu thẩm.
"Chị...!"
"Mà không có thì sao?"
Taeyeon nhíu mày."Cuối cùng...là có hay là không?"
"Đoán đi.Mà, tìm tôi có chuyện gì?"
Ting.
Cái thang máy mở ra và nàng bước ra đầu tiên, dãy hành lang vắng người đến lạnh lẽo, không hiểu sao nàng có thể làm việc một mình, nó hối hả bước ra, theo sau nàng như một cái đuôi.
"Chẳng phải chị cố tình muốn em tìm chị sao? Giả vờ đóng kịch với em có gì vui lắm à?!Em nói, Trưởng Phòng nhóm của em là có ý với chị, không lẽ chị không nhận ra sao mà lại đồng ý đi ăn tối với người ta?!"
"Em yên tâm.Tôi sẽ không làm gì có lỗi với em đâu!"
Hự!
Tiffany bỗng dưng bị quật mạnh vào tường, lưng tựa vào bức tường lạnh như đá liền phản ứng nhanh run lên một cái, nàng nhăn nhó lườm kẻ giữ chặt mình lại, gắt gỏng.
"Em làm trò gì vậy?Đau đấy!"
"Chị nói thử, làm gì có lỗi với em?"
"Thì...căn bản em cũng hiểu.Đâu cần nói ra, tôi đâu phải loại người đó mà em phản ứng như vậy!"
Taeyeon chính thức bị chọc cho mất tính dịu dàng vốn có, một Taeyeon khác có ánh mắt nguy hiểm và những cử chỉ mạnh mẽ lại xuất hiện ngay trước mắt Tiffany, làm cho trái tim nàng ấy tự động bị nung chảy, cả người mềm nhũn đi, nhất định phải ngước đôi mắt lấp lánh để nhìn lấy.
"Chị đang ám chỉ cái gì???"
Bất ngờ cổ tay trái bị bàn tay đối phương siết chặt, Tiffany giật mình một cái, bật lời nài nỉ như mèo con kêu.
"Taeyeon, đau....làm ơn nhẹ tay với tôi hơn...ư, đó chỉ là nói đùa thôi, tôi không đồng ý!"
"Vậy tại sao anh Trưởng Phòng lại cười tươi???"
"Á!!Đau đau!Thật ra...là tôi chỉ khen cậu ta làm việc chăm chỉ để tránh khi cậu ta nhìn tôi đầy đau thương thôi!"
Taeyeon nhìn thái độ của chị, trông qua không giống đang nói dối lắm, nó tạm tin điều đó rồi lạnh lùng bỏ cổ tay chị ra, nghiến răng hâm dọa, giọng hằn xuống.
"Chị mà còn trêu em nữa thì đúng thật là em phải nói ra, những trò đùa thế này sẽ không vui đâu!"
"...đ...đau chết đi được.Đỏ lên rồi nè."
Nàng bậm môi, ra vẻ đáng thương, tự xoa cái cổ tay trái đã đỏ bỏng vì lực siết chặt vừa rồi của kẻ ghen tuông.
"Em xin lỗi.Chị thấy chưa? Em đã nói là không vui mà!"
Tiffany thấp thoáng lại nở nụ cười ma mãnh trên môi, cắn môi dưới một cái rồi giữ Taeyeon lại.
"Em ghen, hãy nhớ cảm giác này, và đừng để tôi phải chịu giống như vậy nữa nhé!"
"Đương nhiên.Chị sao lại trêu em?"
"Tôi chỉ muốn nhìn thấy em ghen tuông."
"Vui lắm sao?"
"Còn không phải rất thú vị sao? Trước giờ chỉ có hai trường hợp làm em từ một con chuột thành một con sói... thứ nhất, khi em ở trên giường, qua lại với tôi, đặc biệt là những lần đó lần nào em cũng say.Thứ hai, là khi em sôi nổi muốn ghen tuông!"
"Ý chị...chị thích em hung dữ như vậy à?"
"Không.Em như thế nào cũng đáng yêu.À...nhưng tôi thích em hung dữ hơn."
"Tại sao?"
"Đơn giản nhất...thẳng thừng ra, tôi là Masochism, em phải là Sadism của tôi."
"Chuyện gì?" Nó nhíu mày."Chị đang nói tới cái gì? H...hình như không phải chuyện tốt lành!"
"Sau này chúng ta sẽ thử qua, em sẽ biết.Còn bây giờ ..."
Tiffany lợi dụng đây là chỗ riêng tư của mình, cả bóng vệ sĩ cũng không có mặt, lập tức tận dụng lấy.Nhích đến ôm lấy Taeyeon rồi hôn môi em nồng nhiệt giữa hành lang sáng đèn.
Taeyeon lúc đầu là có chút bất ngờ, nhưng cũng không phản kháng sau đó, ngược lại còn nghiêng đầu qua lại liên tục để nụ hôn đi nhịp điệu hơn, đặc biệt còn quấn tay quanh eo Tiffany để giữ chị gần gũi với mình hơn, đốt cháy đi không khí khô lạnh xung quanh cả hai.
Nàng yêu thích cắn môi em một cái, để em sau đó trả đũa cắn lại một cái mạnh hơn.Nụ hôn ấy dần trở nên ướt át và nó không còn bình thường như mọi ngày nữa.Nàng chờ đợi khá lâu cho lần hôn lâu và sâu như hôm nay, có phải Taeyeon đang hưng phấn vì cái gì đó không? Nàng có nên tận dụng cơ hội này?
Đưa tay lên cổ áo, Tiffany chủ động cởi vài chiếc cúc áo sơ mi ra để thử nghiệm, nửa giây sau lại thấy em hôn sâu và kịch liệt hơn.Kết quả rõ ràng đến vậy rồi thì nàng cũng đã đoán được là mình không thể chờ lâu hơn nữa.
Đặt tay lên má em, dứt khoác mang em tạm rời khỏi cái hôn sâu, hổn hển thở, trái tim như nằm trong biển lửa, một nhịp đập là một nhiệt nóng gia tăng, nàng vẫn không quên đây là nơi nào và nên chọn chỗ khác thích hợp hơn.
"Phòng làm việc..của tôi...!"

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top