XV

Điền Chính Quốc đi đến buổi tiệc ồn ào.

Thích Quốc Quốc Miêu gì chứ, mới bao lâu đâu mà đã kéo đẩy với nhỏ khác.

Rõ ràng là có bạn gái rồi, vậy mà vẫn cứ "giúp đỡ" với mình, cọ tới nỗi đùi mình phát đau.

Điền Chính Quốc thầm mắng Kim Thái Hanh vài câu, giây tiếp theo đã bị một cô gái chơi Thật hay Thách nhào vào lồng ngực.

Điền Chính Quốc chưa bao giờ tham gia mấy hoạt động kiểu này giờ lại xuất hiện ở buổi tiệc, nghiễm nhiên trở thành tiêu điểm trong mắt các cô gái.

Vẻ ngoài xuất chúng của cậu có sức hút khó tả đối với các cô gái ở độ tuổi này, ai cũng chọn cậu làm đối tượng chơi Thật hay Thách.

Điền Chính Quốc: ...

Đột nhiên có người lao vào trong ngực.

"Được không em?"

Quả nhiên giọng của đàn chị khoa thanh nhạc rất êm tai, kêu em ơi đến là ngọt, không giống Kim Thái Hanh, lúc nào cũng chất chứa nghiêm túc và nhẫn nhịn.

Nhưng mà, được cái gì?

Điền Chính Quốc không biết nội dung của lần Thật hay Thách này là gì, nhưng cậu tuyệt đối sẽ không làm con gái người ta mất mặt.

Điền Chính Quốc gật gật đầu: "Được."

Giây tiếp theo, đàn chị cúi xuống hôn loạn xạ lên xương quai xanh và cổ của cậu.

Này... gì vậy!?

Con ngươi Điền Chính Quốc chợt co lại, vội vàng đẩy cô ra.

Cần cổ hơi đau, một dấu hôn tươi đẹp bắt mắt xuất hiện trên làn da trắng nõn.

"Đáng yêu ghê, đàn em à, một quả dâu tây thôi mà, em sợ cái gì?"

Cô cười tươi vui vẻ, các bạn học vây quanh cũng cười đùa theo, chỉ có mỗi Điền Chính Quốc thầm nuốt nước miếng, đè nén cảm giác bất an đột nhiên nảy lên trong lòng.

Điền Chính Quốc đi toilet rửa mặt.

...

Môi con gái rất mềm, cơ thể cũng mềm, còn có mùi ngọt nhẹ, ôm rất thoải mái.

Ít nhất là thoải mái hơn khi bị Kim Thái Hanh ôm nhiều.

Điền Chính Quốc ngẩng đầu nhìn bản thân trong gương, dấu hôn trên cổ xuất hiện hết sức đột ngột, cơ bản là không thể giấu được, mà nó cũng không hết trong chốc lát được.

Cậu bất giác nuốt nước miếng, thế mà phản ứng đầu tiên của cậu khi nhìn thấy dấu hôn này là: Nếu như bị Kim Thái Hanh nhìn thấy, mình có bị làm chết hay không?

Giống như xuất phát từ bản năng cầu sinh, có một giọng nói vang lên từ đáy lòng Điền Chính Quốc, tuyệt đối không được để Kim Thái Hanh nhìn thấy thứ này.

Điền Chính Quốc ra khỏi phòng, tay còn cầm theo chứng minh thư.

Cậu định ở tiệm net dưới lầu hết đêm nay.

Sáng mai, cho dù dấu hôn không lặn hết thì cũng mờ đi nhiều.

Hơn nữa mấy chỗ như quán net, nói là bị muỗi cắn thì cũng rất hợp lý, nếu không còn có thể kiểm tra lịch sử chi tiêu của cậu.

Tuyệt đối không phải vì cậu sợ Kim Thái Hanh gây chuyện với mình đâu.

Điền Chính Quốc xì trong lòng một tiếng. Buồn cười, Kim Thái Hanh có bạn gái rồi, có tư cách gì đi quản dấu hôn trên cổ mình?

Điền Chính Quốc nghĩ mọi chuyện sẽ diễn ra tốt đẹp, lại không ngờ mình sẽ nhìn thấy Kim Thái Hanh ở cửa.

Chàng trai cao lớn nhìn thấy cậu đi ra, gương mặt tức giận hơi dịu xuống, nở một nụ cười bất đắc dĩ kèm theo chút dung túng.

"Xem như em ngoan, còn biết đi trước. Đừng tức giận, cho tôi một cơ hội giải thích."

Nhưng ngay giây tiếp theo, nụ cười lập tức cứng đờ, ánh mắt lạnh lẽo chứa cảm giác áp bức của dã thú đảo qua dấu hôn trên cần cổ Điền Chính Quốc cùng với chứng minh thư trên tay cậu.

Giọng nói của chàng trai hung ác nham hiểm vô cùng: "Điền Chính Quốc, thì ra em về trước là vì muốn đi thuê phòng, hửm?"

Điền Chính Quốc không đến khách sạn thuê phòng, cũng không ở tiệm net suốt đêm, cậu bị Kim Thái Hanh ấn mạnh vào trong xe, giây tiếp theo cửa xe đã khóa chặt.

Hiển nhiên Kim Thái Hanh đang cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình, bàn tay nắm vô lăng nổi đầy gân xanh.

"Thắt dây an toàn vào."

"Hay em muốn làm luôn trong xe?"

Làm cái gì trong xe cơ?

Cả quãng đường không ai nói gì.

Điền Chính Quốc vò vò dây an toàn, ngẩn ngơ nghĩ, Kim Thái Hanh giận cái gì?

Một người đã có bạn gái như hắn có tư cách gì để tức giận, không nói đến chuyện cậu chỉ bị hôn một cái, dù cho cậu thật sự định đi thuê phòng với người khác thì hắn cũng có tư cách gì để xía vào đâu?

"Đi xuống."

Dòng suy nghĩ của Điền Chính Quốc bị Kim Thái Hanh ngắt ngang, chàng trai đã mở cửa xe ra, nhìn cậu với gương mặt đầy nhẫn nhịn.

Điền Chính Quốc xuống xe, bất giác nuốt nước miếng, cuối cùng vẫn nói ra những lời mình đã ấp ủ từ lâu:

"Em không lên, em đã dọn đồ đi hết rồi. Khoa bọn em đã nghỉ, em định ngày mai về nhà."

"Cảm ơn đàn anh đã chăm sóc em thời gian qua."

Nho nhã lịch sự, lạnh nhạt xa cách.

Mấy câu nói đó như cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà, ánh mắt Kim Thái Hanh trở nên lạnh lẽo, mạnh mẽ kéo Điền Chính Quốc vào ngực, không màng đến sự giãy giụa của cậu mà ôm người vào thang máy.

"Ông đây kêu em đi lên!"

"Bây giờ còn giả vờ không quen tôi? Lúc em khóc lóc xin tôi chạm vào, lúc bắn đầy người ông đây sao không nói thế đi?"

Điền Chính Quốc bị ấn mạnh lên giường, so với cảm giác choáng váng, giờ cậu càng muốn thoát khỏi đây hơn.

Kim Thái Hanh bùng nổ rồi, không thể trêu vào.

Nhưng ngay giây tiếp theo, chàng trai cao lớn đè trên người cậu rũ mắt cười lạnh:

"Lớn rồi phải không, muốn thuê phòng với con gái?"

"Em biết làm không, muốn tôi dạy cho không?"

Tay hắn nặng nề nghiền ép dấu hôn trên cổ Điền Chính Quốc, sức lực mạnh mẽ như muốn xoá nó đi ngay, cọ xát làm làn da vừa hồng vừa nóng.

Mà một tay khác đã kéo quần áo Điền Chính Quốc xuống, xoa bóp đầu vú mấy cái thật mạnh, hai viên đậu hồng nhạt bị đối xử mạnh bạo vô cùng, chỉ chốc lát sau đã đỏ thẫm đứng thẳng.

Ngực Điền Chính Quốc vừa đau vừa tê, cảm giác chua xót lan ra toàn thân làm cả người cậu run rẩy.

Kim Thái Hanh mất khống chế quá đáng sợ, giờ Điền Chính Quốc không còn quan tâm đến việc hỏi hắn tại sao đã có bạn gái rồi còn đi quản mình, chỉ muốn làm hắn bình tĩnh lại, cậu run giọng giải thích:

"Không thuê phòng, đàn anh... em chỉ muốn đến tiệm net thôi."

"A —!" Giây tiếp theo, núm vú bị nhéo một cái, Điền Chính Quốc hét chói tai nghe vô cùng đáng thương, đầu nhũ trên khuôn ngực trắng nõn run rẩy, chuyển sang một màu rực rỡ.

"Mang dấu hôn và chứng minh thư vào tiệm net đúng không?"

Mỗi một chữ Kim Thái Hanh nói đều chứa sự tức giận.

"Tôi chiều em quá rồi? Dám đi chơi với đám con gái đó rồi lại nói dối tôi?"

Sức mạnh áp đảo, lần đầu tiên Điền Chính Quốc nhận ra thể lực của Kim Thái Hanh mạnh hơn mình nhiều đến vậy.

Kim Thái Hanh đè ở trên người, trừ xin tha ra thì cậu không thể làm gì cả.

Quần áo cậu bị cởi ra hết, chưa có sự cho phép mà phần đùi trong non mềm đã bị một cây gậy cứng rắn nóng bỏng chen vào, hơn nữa lần này thô bạo hơn những lần trước rất nhiều.

Quy đầu dữ tợn như muốn ra oai, hung hăng cọ xát kẽ mông vài cái, cả người Điền Chính Quốc nhũn ra, hậu huyệt tê dại.

Hàng lông mi run không ngừng, Điền Chính Quốc nhận ra Kim Thái Hanh muốn làm gì, anh ta muốn chịch mình, muốn đâm cái thứ thô gần bằng cổ tay đó vào cơ thể mình.

Điền Chính Quốc rất sợ, chỉ đành mềm giọng nói xin tha: "Đàn anh, anh buông em ra được không..."

"Em sai rồi, thật sự sai rồi, em không đi nữa, là do chị ấy chủ động hôn em, em thật sự không dám."

Chàng trai đang hôn người cậu loạn xạ ngẩng đầu cười lạnh: "Cô ta sấn lại, em để cho cô ta hôn."

"Tôi đè lên, đương nhiên em phải cho tôi đâm."

Kim Thái Hanh hôn khắp nơi, cả người Điền Chính Quốc đều là dấu hôn rải rác. Hắn không hề che giấu sự chiếm hữu của mình, da thịt trắng nõn bị hắn hôn đến loang lổ, đầu vú bị liếm rồi mút làm sưng tấy óng ánh nước, nhìn dâm loạn vô cùng.

Điền Chính Quốc vừa nức nở vừa xin tha, lông mi ướt dầm dề, Kim Thái Hanh lại không lung lay chút nào, thậm chí bởi vì cậu giãy giụa quá nhiều mà mông bị ăn mấy bàn tay, đánh mạnh đến nỗi hai cánh mông rung rinh.

Thiếu niên bị đè thật sự không nhịn được nữa, bèn đá vào eo Kim Thái Hanh, sau đó giãy giụa muốn chạy.

"Lần thứ hai, Điền Chính Quốc, eo đàn ông là nơi không thể chạm vào."

Giây tiếp theo, cổ chân cậu bị bắt lấy, kéo trở về, hai chân bị ép tách ra, nhục huyệt hồng nhạt run rẩy hoàn toàn bại lộ.

Điền Chính Quốc trơ mắt nhìn Kim Thái Hanh tới gần, ánh mắt hắn chứa đựng sự hưng phấn và tức giận đang bị đè nén, tựa như dã thú đã nhẫn nại hồi lâu rốt cuộc cũng được tận hưởng con mồi của mình.

"Điền Chính Quốc, em đẩy tôi ra? Tôi lấy lòng em lâu như vậy mà giờ em lại giả vờ là không biết gì?"

"Nếu em đẩy một lần nữa, tôi sẽ không bao giờ đến gần em."

Giọng nói trầm thấp của Kim Thái Hanh như dao nhọn, mổ xẻ sự thật đầy máu mà Điền Chính Quốc luôn không muốn đối mặt ra cho cậu xem.

Kim Thái Hanh đang lấy lòng cậu, cũng không phải là cậu hoàn toàn không biết gì.

Điền Chính Quốc cắn chặt môi mình làm nó trở nên đỏ tươi, lại bị ngón tay thô ráp chà xát: "Không cho cắn."

Cậu rũ mắt không dám nhìn Kim Thái Hanh, vì thế cũng không phát hiện vẻ mặt Kim Thái Hanh không hề hung hăng như lời hắn đã nói.

Kim Thái Hanh nói rất dứt khoát, nếu đẩy nữa thì hắn sẽ không tiếp tục, nhưng không ai rõ ràng hơn chính hắn, hắn muốn hấp dẫn ánh mắt của Điền Chính Quốc, muốn hoàn toàn có được cậu.

Kim Thái Hanh chưa bao giờ nghĩ rằng, việc có được sự chú ý của một người nào đó lại khó khăn đến vậy.

"Em muốn đẩy tôi ra sao?"

Kim Thái Hanh nhìn xuống Điền Chính Quốc từ trên cao, gương mặt hờ hững chờ cậu trả lời.

Điền Chính Quốc siết mạnh khăn trải giường, gân xanh nổi lên, nhưng cuối cùng cậu vẫn buông lỏng tay, run rẩy ôm cổ Kim Thái Hanh.

"Nếu vậy, lấy bôi trơn đến đây."

"Bôi, bôi trơn gì..."

"Ở tủ đầu giường."

Điền Chính Quốc run rẩy bỏ tay xuống, chủ động đưa dầu bôi trơn cho Kim Thái Hanh, thậm chí không còn sức để suy nghĩ lý do tại sao Kim Thái Hanh lại chuẩn bị thứ này sớm như vậy.

Kim Thái Hanh bôi trơn đầy đủ, thậm chí chỉ với một ngón tay mà đã chịch Điền Chính Quốc bắn một lần.

Nhưng khi Điền Chính Quốc bị xâm phạm thật sự, chỉ mới đút quy đầu vào thôi mà hậu huyệt đã căng đau vô cùng, cảm giác như muốn rách luôn rồi.

"Đàn anh, không cần, rút ra đi được không, em thật sự không ăn nổi..."

"Em có thể, lúc quyến rũ tôi em nói thế nào?"

Kim Thái Hanh vuốt ve khóe mắt đỏ bừng của cậu, lau đi giọt lệ vừa rơi xuống.

"Chính em nói, thích gà 18, thích vừa thô vừa lớn. Bây giờ thỏa mãn em."

Chính cậu nói?

Điền Chính Quốc rùng mình một cái, cậu đã nói cái... rất nhiều.

Dương vật hồng nhạt và dương vật dữ tợn đầy gân xanh, nhìn thế nào cũng thấy không hợp, hơn nữa thứ đồ này thậm chí còn thô đến nỗi một bàn tay Điền Chính Quốc không cầm được hết.

Lúc này cậu lại bị ép nâng chân lên, nuốt nó vào từng chút một.

"Ngoan nào, ăn vào đi." Giọng nói của Kim Thái Hanh chứa đầy hưng phấn.

Điền Chính Quốc nức nở lắc đầu, định nói mấy lời xin tha lại bị nắm chặt eo, chàng trai trên người đẩy hông thật mạnh, bất ngờ đâm lút cán!

"A...!" Điền Chính Quốc mở to mắt, thân thể căng chặt, qua hồi lâu mới khẽ phát ra tiếng nức nở và rên rỉ muộn màng.

Miệng nhỏ đau đớn nhưng cũng tê dại vô cùng, quy đầu đâm chọc làm tuyến tiền liệt co rút, gân xanh trên dương vật cọ xát mỗi tất thịt non.

Cả người Điền Chính Quốc đều rã rời, giống như hóa thành một bãi nước đường ngọt lịm, run nhè nhẹ dưới thân Kim Thái Hanh.

Bàn tay to lớn mạnh mẽ bắt lấy cặp chân dài, gác chúng lên eo mình.

Kim Thái Hanh hưng phấn đến đỏ mắt.

"Kẹp chặt eo tôi, nếu dám để nó rơi xuống, ngày mai em đừng mong xuống giường."

Âm thanh thân thể va chạm vang lên nặng nề mà dồn dập, từng tiếng 'bạch bạch' sắc tình không dứt bên tai.

Hai mắt Điền Chính Quốc đờ đẫn, tràng đạo bị vật nóng bỏng cứng rắn xỏ xuyên liên tục, dương vật quá thô tráng kéo căng miệng nhỏ, đâm chọc làm thịt non bên trong chín rục vô cùng.

Quy đầu tàn nhẫn không hề thương tiếc gì, tấn công dũng mãnh làm tuyến tiền liệt sưng to, chạm vào là run rẩy.

Điền Chính Quốc không nhịn được phát ra những tiến rên rỉ ngọt lịm đáng thương, điểm mẫn cảm bị đâm chọc liên tục, cậu thoải mái đến nỗi không thể nuốt nước miếng, nước miếng từ khóe miệng chảy dọc xuống dưới.

Đôi chân dài quấn chặt lấy eo Kim Thái Hanh, bị đâm đến cứng đờ, ngay cả ngón chân cũng đáng thương cuộn tròn lại, ấy thế mà vẫn không dám để nó rơi xuống.

Một trận đâm rút như bão tố cuồng phong, nhục huyệt bị làm nhục đến chín rục, huyệt khẩu bị căng ra không còn một nếp nhăn nào, vẫn còn ngậm dương vật nhưng cũng có thể thấy nó đã bị chịch đến sưng đỏ.

Mỗi một lần dương vật đâm vào, thịt ruột sẽ nhiệt tình quấn tới, mút mát lấy lòng, cái miệng nóng hầm hập lại còn ướt dầm dề, làm người ta sướng đến rên ra tiếng.

Nhưng nó ngoan ngoãn như thế, đơn giản là vì muốn ép tinh dịch ra nhanh hơn thôi. Vì không muốn thỏa mãn nó, dương vật đâm càng hung ác hơn, rất nhiều lần đâm mạnh đến nỗi làm Điền Chính Quốc than khóc thút thít, suýt nữa ngất đi.

Điền Chính Quốc ú ớ kêu rên, duỗi cái lưỡi hồng ra thở dốc, nước miếng giàn giụa, như đã hoàn toàn bị chịch hỏng rồi.

Kim Thái Hanh lại kéo tay cậu sờ nơi giao hợp của hai người.

"Bé cưng giỏi quá, ăn hết rồi."

Gương mặt Điền Chính Quốc toàn là nước mắt, nghẹn ngào lắc đầu: "Anh nói... cắm vào... chỉ có 18..."

"Hửm?" Kim Thái Hanh bật cười: "Em tin?"

Hắn liếm vành tai mẫn cảm của Điền Chính Quốc, thậm chí còn vói lưỡi vào trêu đùa.

"Ông đây hận không thể nhét luôn hai cái trứng vào, 18 cái gì?"

"A...!" Điền Chính Quốc lại bị chịch bắn lần nữa, cả người co giật, thịt ruột run rẩy siết chặt lại, sung sướng làm Kim Thái Hanh híp mắt lại.

Chàng trai rên rỉ đứt quãng, chốc chốc còn có tiếng nức nở mê người, Kim Thái Hanh mê muội hôn lên đôi môi đỏ kia, không cho cậu tiếp tục quyến rũ mình nữa.

"Dâm thật, em dâm như thế này mà còn muốn lên giường với con gái?"

Lời nói nhục nhã đổi lấy mấy vệt cào của Điền Chính Quốc ở trên lưng, Kim Thái Hanh cười khẩy một tiếng, nắm tay cậu lại.

"Không cho cào, bé cưng, em muốn ba ngày không xuống giường được sao? Hay là năm ngày?"

---------

Ngày hôm sau tất nhiên là Kim Thái Hanh dậy sớm hơn.

Người trong ngực vẫn đang ngủ say, khóe mắt còn hơi hồng hồng trông rất đáng thương, mỗi dấu hôn trên cơ thể đều tỏ rõ, Điền Chính Quốc đã thuộc về mình.

Kim Thái Hanh cười, lòng chứa đầy tình yêu và sự thỏa mãn, không nhịn được cúi xuống hôn lên tóc Điền Chính Quốc.

"Nhóc con."

Hôn một cái không đủ, lại hôn lên trán một cái, má một cái...

"Tôi ra ngoài mua bữa sáng, em ngoan nhé."

Tất nhiên người ngủ say sẽ không cho hắn câu trả lời nào.

Kim Thái Hanh xách bữa sáng trở về, vừa vào cửa, chuyện thứ nhất chính là nhìn góc phòng trống rỗng, Điền Chính Quốc đã dọn đồ đi từ hôm qua.

Nhóc con không nói tiếng nào mà đã dọn hết đồ của mình rồi, thật là ngứa mắt.

Nhưng không sao, lấy về là được, nếu không được nữa thì lại mua đồ mới cho em ấy.

Cho đến khi hắn đi vào phòng ngủ kêu Điền Chính Quốc dậy ăn sáng, nhìn thấy giường đệm rỗng tuếch.

Dục vọng đã được thỏa mãn cũng không thể áp chế cơn giận của Kim Thái Hanh ngay lúc này.

Ra ngoài mua bữa sáng về lại phát hiện vợ mình chạy mất, dù là thằng đàn ông nào cũng không chịu nổi.

Điền Chính Quốc, tối hôm qua quá nhẹ nhàng rồi đúng không, hôm nay vẫn còn sức xuống giường, vẫn có thể chọc giận tôi?

Kim Thái Hanh lấy điện thoại ra, định gọi người về, lại nhìn thấy một tin nhắn.

"Em về nhà, đàn anh vẫn nên đưa bữa sáng cho bạn gái của anh ăn đi."

"Còn nữa, tối hôm qua, kỹ thuật quá bình thường. Hi vọng dù là nam hay nữ, sau này em sẽ gặp được người tốt hơn anh."

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top