Chap 5: Quay về thôi, Jungkook.
"Em không có!"
Tôi bật dậy ngay lập tức khi nghe Taehyung nói xong câu đấy. Tôi muốn nói thêm vài lời nhưng cơn tức giận chèn ứ cổ họng, bàn tay nắm chặt buông ra chẳng biết bao lần.
Taehyung nhìn tôi một lượt từ trên xuống dưới, anh ấy bước đến ngồi xuống chiếc ghế trong góc phòng, ngoắc tay ra hiệu tôi lại gần. Tôi đi đến bên ngồi cạnh chân Taehyung, đầu tôi dựa vừa đùi anh ấy, Taehyung mân mê tóc tôi.
"Nếu tôi bắn em ngay tại đây thì sao?"
Ngón tay Taehyung làm thành hình cây súng, chĩa thẳng đầu tôi. Tôi không trả lời, Taehyung cười vài tiếng rồi lại tiếp tục động tác nghịch tóc khi nãy, như chủ nhân đang ban phát tình yêu thương cho thú cưng.
Chết thì chết thôi, dưới tay ai cũng vậy. Taehyung cũng chỉ là một trong số những người muốn giết tôi. Chỉ khác là anh ấy đặc biệt hơn một chút. Tôi nhàm chán suy nghĩ. Đầu tôi bắt đầu có dấu hiệu đau. Tôi nhíu mày.
Bỗng dưng tôi quên mất lý do ban đầu tôi yêu Taehyung, trí nhớ tôi dạo này không được tốt lắm. Chuyện thật thật giả giả xen lẫn vào nhau.
Có lẽ vì anh ấy đẹp trai? Giàu có? Cưng chiều hay làm tình giỏi? Tôi không nhớ rõ thứ tình yêu này bắt nguồn từ đâu. Ngước lên nhìn Taehyung, tôi mờ mịt. Liệu tôi có yêu người đàn ông này nhiều đến thế?
Không có câu trả lời.
"Doạ một chút bé ngoan sợ rồi à? Tôi thương em như vậy, không giết em đâu."
Taehyung nâng tôi ngồi lên đùi anh ấy, tôi choàng tay ôm cổ người đàn ông mà bản thân yêu nhất đời này. Chắc là tôi yêu anh ấy thật, đến GPS còn để anh ấy cài vào tay.
Taehyung xoa cổ tay phải của tôi, hôn lên vết sẹo không thể phai mờ. Phía dưới lớp da đó có máy theo dõi, chỉ cần tôi đi đâu, Taehyung đều biết.
"Vết sẹo này lâu vậy rồi mà không mờ được nhỉ? Để như này có xấu em không?"
"Không đâu, bình thường em toàn mặc áo tay dài."
Một vết sẹo thì xấu xí gì chứ, trên người tôi có chỗ nào mà không chằng chịt vết thương từ bé đến lớn. Tôi nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào động mạch cổ của Taehyung, chỉ cần đâm vào nơi này, người tôi yêu nhất sẽ chết. Tôi cũng sẽ được giải thoát, theo một cách nào đó.
"Ngày mai đến gặp tôi nhé? Sẵn tiện dẫn em đi chơi, được không?"
Tôi đồng ý. Đầu tôi đau đến mức sắp nổ tung, Taehyung hôn tôi vài cái rồi rời đi. Tôi nằm vật ra ghế, cơn đau dường như không buông tha cho tôi giây nào.
Thuốc.
Tôi phải uống thuốc.
Lần mò theo quán tính đến tủ thuốc đầu giường, tôi tìm thấy hũ thuốc quen thuộc. Nốc vội vài viên, tôi bỏ vào miệng như thói quen. Sau đó tôi lấy dao lam luôn được thủ sẵn bên mình, lột đồng hồ đang che cổ tay trái ra, lưỡi dao kề sát da thịt, máu tuôn. Tôi rốt cuộc cũng sống lại.
Tôi nằm trên giường, mặc kệ miệng vết thương còn đang rỉ máu, tăng nhiệt độ thấp xuống, tôi đắp chăn chìm vào giấc ngủ.
Nửa đêm, tôi gặp ác mộng.
Giật mình tỉnh giấc, trong mơ tôi lại thấy người đó. Liếc nhìn đồng hồ, ba giờ sáng. Thời gian gần đây tôi luôn thấy một giấc mơ lặp đi lặp lại. Một người thường xuyên xuất hiện trong giấc mơ của tôi, lặng lẽ đi theo tôi không rời nửa bước.
"Quay về thôi, Jungkook."
Mỗi khi người đó sắp tan biến, câu cuối cùng sẽ là như vậy.
Quay về? Về đâu cơ chứ? Tôi còn có chốn để về hay sao?
Tôi nằm trằn trọc đến sáng. Ngủ không đủ giấc khiến tôi chẳng có tí năng lượng cho ngày mới.
Hôm nay có hẹn với Taehyung nhưng tôi chẳng muốn đến đó chút nào. Những cuộc nói chuyện trí óc vô nghĩa, những nụ hôn không mang tình cảm, những hành động ve vãn nhàm chán. Dường như tôi đang chán ngấy cuộc sống hiện tại và cả tình yêu này. Lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy thất bại đến tột cùng.
Xong việc ở Kim gia, đi loanh quanh trong vườn, tôi nhìn thấy một hồ nước sâu. Nhìn chính mình được soi trên mặt hồ, tôi chợt nhận ra rằng tôi chẳng nhớ gì về quá khứ lúc trước ngoài việc tôi là vệ sĩ ở Kim gia và là người yêu của Taehyung, đến cả Minsuk - người tôi ghen tuông mù quáng cũng chỉ thông qua vài ba câu nói của Taehyung, đến mặt mũi cũng chẳng biết ra sao. Thế đấy, chỉ cần vài câu là chấm hết tự sự cuộc đời tôi.
Tôi nghiêng đầu, hình bóng dưới hồ cũng nghiêng đầu theo. Nếu tôi chết, người ở dưới hồ này cũng sẽ chết chứ?
Tôi nhảy xuống.
Tôi nín thở, thả trôi bản thân, tôi dường như đang muốn giết chính mình. Một chút nữa thôi, những cơn đau đầu, những nỗi ám ảnh và cả thứ tình yêu vô nghĩa đều sẽ chấm dứt.
"Về thôi Jungkook."
Lại là tiếng của người đó. Tôi mở to mắt, cố dùng chút sức lực còn lại ngoi lên mặt nước. Tôi nghe rõ, tiếng gọi ấy ở trên bờ. Tôi nhìn quanh quất, ở đây chẳng có ai ngoài tôi đang cố tự tử theo cách ngu ngốc này.
Vác một thân ướt nhẹp quay về phòng, tôi chuẩn bị một Jeon Jungkook hoàn hảo khác để đến bên Kim Taehyung. Tôi chần chừ chẳng muốn đi, dường như đến đó là hang sói chứ không phải nơi ở của người mà mình yêu nữa rồi.
Dù không muốn nhưng tôi vẫn chậm rãi từng bước đi đến phòng Taehyung, mở cửa phòng nhìn vào trong. Không có ai. Cũng tốt, ít ra tôi không phải ra dáng ngu ngơ giả tạo.
Đi sang bàn làm việc của Taehyung, nhìn thấy vài tờ giấy trắng, tôi muốn vẽ lại chân dung người trong giấc mơ.
"Vẽ ai đấy?"
Tôi tập trung đến mức Taehyung đến khi nào cũng không biết, anh ấy đứng ở đằng sau nhìn chằm chằm vào bức tranh. Tôi nhanh chóng che tay lại, bản năng bảo tôi nên làm thế.
"Không ai cả. Em nghịch thôi."
Taehyung hất tay tôi ra để lấy bức tranh, nhìn vào đấy rồi bắt đầu xé thành từng mảnh. Cơ thể tôi như bị đinh đóng chặt vào ghế, trơ mắt nhìn từng hành động của anh ấy.
"Ai cho em vẽ? Em thấy ở đâu?"
Tôi lớ ngớ chả biết trả lời như thế nào thì Taehyung đã lôi tôi ra giữa phòng, rút thắt lưng ra đánh liên tiếp vào người tôi. Tôi nằm bệt xuống sàn, chẳng có sức chống trả, hơi thở dần nặng hơn. Cuối cùng khi tôi nghĩ bản thân sắp chết thì Taehyung ngừng tay. Anh ấy ôm tôi vào lòng, thủ thỉ rằng yêu tôi nhiều bao nhiêu.
Vô nghĩa.
Tôi nhếch miệng, tình yêu của tôi theo từng cú đánh của Taehyung, từng chút tan biến rồi.
Tôi ngất xỉu, mất máu quá nhiều cộng thêm ngủ không đủ giấc khiến cơ thể không trụ được.
Tôi tỉnh giấc khi giấc mơ ấy lại đến. Nhìn sang bên cạnh, Taehyung đang nằm kế tôi. Chân mày anh ấy đang nhíu chặt, dường như trong mơ không được vui cho lắm.
Tôi nhận ra vài động tĩnh từ Taehyung, đó là dấu hiệu anh ấy sắp tỉnh dậy, tôi nhắm mắt giả vờ như còn đang ngủ. Cảm giác được Taehyung từng chút lại gần, tôi lạnh cả sống lưng. Tôi như con mồi đang treo dưới miệng thú dữ, sơ suất một chút là mất mạng.
"Jungkook yêu anh nhé, Jungkook nhất định phải yêu anh nhé."
Taehyung lầm bầm liên tục vào tai tôi. Lần đầu tiên nghe chính miệng Taehyung kêu tên tôi bằng giọng điệu như thế này khiến mọi phòng bị gần đây của tôi đều bị dỡ bỏ.
Tôi là người yêu của Taehyung cơ mà.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top