Chương 2
Phát hiện thứ màu đỏ loang lổ trên chiếc hộp kim loại này hoá ra lại là máu, có lẽ do ảnh hưởng tâm lý, tôi bỗng như ngửi thấy hương vị gỉ sét tanh tưởi đặc trưng lởn vởn trong khoang miệng. Nhưng qua vài giây tôi đã bình tĩnh lại, cũng chỉ là máu mà thôi. Tôi trời sinh cứng đầu, đối diện với thứ đồ này không cảm thấy sợ sệt mà chỉ có phần ghê tởm. Lớp máu đông bám trên thành hộp vừa dày vừa cũ, có chỗ đã oxi hoá chuyển sang đóng vảy nâu sậm. Tôi chỉ không hiểu tại sao lại có người rưới máu lên cái hộp này, mục đích của họ là gì?
Tên quân phiệt họ Kim vẫn trưng trên mặt một nụ cười giả lả. Nói thật, tôi rất chán ghét điệu cười đó của hắn. Nó khiến tôi có cảm giác bản thân đã bị hắn nhìn thấu, bị nắm thóp không có đường tháo chạy. Tôi cố nuốt xuống bàng hoàng, chống đầu gối đứng thẳng dậy, không muốn lòng vòng cùng hắn, "Muốn gì thì nói đi."
Họ Kim lại cười, "Tôi biết cậu ba làm việc sảng khoái, vậy tôi cũng không dài dòng nữa. Thứ đồ trên bàn cậu cũng thấy rồi đấy. Thứ tôi muốn lại càng đơn giản hơn, chỉ cần vài giọt máu của cậu."
Nghĩ đến việc máu chính mình sắp bị tưới lên cái hộp kia, tôi lập tức liên tưởng đến mấy nghi thức hiến tế thời cổ đại, sau đó không kìm được rùng mình. Họ Kim nói xong liền bước vài bước về phía tôi, giọng điệu ẩn chứa nỗi hưng phấn khó tả, "Rất nhanh thôi... nhất định sẽ không làm cậu mất mạng."
Hắn nói vậy càng khiến tôi muốn lùi bước hơn. Nhưng hiện giờ tôi đang ở trong địa bàn của hắn, dù quay đầu bỏ chạy chắc chắn cũng sẽ bị tóm lại, đến lúc đó chỉ e thảm càng thêm thảm. Tôi hít vào một hơi sâu, được, muốn máu của ông chứ gì, ông cho mày cả lít.
"Được, phiền anh tìm cho tôi một con dao bén, tôi tự mình làm."
Họ Kim dừng chân trước mặt tôi, lần nữa híp mắt cười, đồng tử của hắn như loé lên tia sáng, "Cớ gì phải phức tạp vậy?"
Nói rồi không để tôi kịp phản ứng, hắn nhanh như cắt túm lấy cổ tay tôi kéo mạnh làm cả cơ thể tôi đổ rạp lên bàn. Phần hông va đập với cạnh bàn vốn có vết thương chưa lành, bấy giờ tôi đau đến nỗi hít thở không thông, hai hàm răng cắn chặt vào nhau rít vội ngụm khí lạnh. Dây thần kinh trên thái dương tôi giật liên hồi, cơ thể như mất khả năng phản kháng. Đợi đến khi tôi kịp phản ứng, lòng bàn tay đã truyền đến cảm giác đau đớn. Tôi liếc mắt nhìn sang, định hình tình huống xong liền mở miệng chửi thề, mẹ nó chứ tên này dám dùng lưỡi dao trên ổ khoá để cắt tay tôi!
Hắn ta áp lòng bàn tay tôi vào lưỡi dao, di đi di lại lấy máu. Lưỡi dao này chắc chắn đã lâu không được mài, độ sắc bén kém xa dao bình thường, cứa vào da thịt gây ra nỗi đau còn hơn hành hình. Tôi trở mình giãy giụa nhưng không sao khiến hắn buông tay. Tên quân phiệt này trông thì hiền hoà nhưng thân thủ và độ tàn nhẫn thật khó có thể tin được. Tôi hết cách, chỉ đành trừng mắt nhìn máu từ tay mình tuôn ra như nước, nhão nhoét, nhuộm đỏ cả mặt khoá.
Không rõ qua bao lâu, tôi đã mất máu đến hoa cả mắt, hắn rốt cuộc mới chịu buông tha ném tôi sang một bên tựa như vứt một thứ vô dụng. Tôi tức tối thầm mắng tên ăn cháo đá bát, sau đó vội vàng đè bàn tay lành lặn còn lại lên miệng vết thương hòng ngăn máu chảy.
Họ Kim lúc này không còn tâm thái để ý đến tôi. Tôi nghĩ việc của mình đã hết, bèn mở miệng định đòi hắn thả tôi đi, nhưng vừa quay đầu sang tôi đã lập tức lạnh gáy. Cái đống hoa văn chi chít nhằng nhịt bị tôi chê là đồng nát sau khi ngậm đầy máu tươi không ngờ lại lộ ra ẩn cơ. Nguyên bản trên thân hộp kim loại này khắc rất nhiều rãnh sâu, chỉ khi được đổ đầy máu mới hiện ra đường nét chính xác. Tôi đang nhìn chòng chọc giống như bị thôi miên, chợt nghe họ Kim bật cười đầy khoái chí.
Hắn ta quay phắt lại nhìn tôi, ánh mắt hắn lúc này so với cách đây vài phút như thuộc về hai người khác nhau. Tôi đương nhiên biết nụ cười của hắn dành cho mình không thật sự thiện chí, nhưng ít nhiều ban đầu hắn còn cố gắng giả vờ. Lúc này đây, điệu cười của họ Kim kệch cỡm hệt như đóng kịch, hắn ôm bụng cười khan, cười đến mức cổ họng tôi râm ran, muốn thay hắn thổ ra một búng máu, điệu bộ giả tạo lố lăng đó khiến tôi vô thức sởn gai ốc khắp mình mẩy.
Lát sau, hắn cuối cùng cũng dừng lại, thở ra một hơi, nói: "Rốt cuộc cũng tìm được rồi."
Đã mấy ngày tôi chỉ được vài cái bánh bao chay vào bụng, vừa rồi còn trải qua một màn hiến máu không tình nguyện, lúc này tay chân run lẩy bẩy, cố gắng lắm mới có thể trụ vững. Tôi muốn rời khỏi đây càng nhanh càng tốt, "Kim quân uỷ, điều anh muốn tôi đã làm cho anh, bây giờ anh có thể thả tôi đi chưa?"
Sau màn hiến máu, tên này dường như rất hứng thú với tôi. Hắn nhướn mày hỏi: "Lẽ nào cậu không muốn biết bên trong chiếc hộp này chứa thứ gì sao?"
"Tò mò sẽ hại chết mèo." Tôi không đứng nổi nữa, cả cơ thể đều nương vào bức tường phía sau chống đỡ, "Tôi không hứng thú với mấy thứ quỷ quái các người đang làm, chỉ muốn được toàn mạng."
Họ Kim cười càng đậm, ngón tay mân mê trên chiếc hộp sắt, "Cậu ba có biết hoa văn được khắc trên thân chiếc hộp này gọi là Cửu Vĩ Xà, dị xà trong truyền thuyết thượng cổ. Nó... thân hình to lớn, khắp mình có vảy giáp bao phủ, tương truyền nó có chín cái đuôi, trên mỗi đuôi đều có một lỗ nhỏ có thể bắn độc, kẻ bị bắn trúng không chết cũng tàn phế."
Tôi vừa nghe hắn miêu tả vừa quan sát hoa văn trên hộp sắt, dù hơi khó nhìn nhưng cũng lờ mờ trùng khớp. Lòng bàn tay lại nhói lên một cái, tôi hơi bực bội nhíu mày: "Anh mẹ nó rốt cuộc muốn nói gì? Tôi cho dù là phường thất học, vẫn biết dị thú thượng cổ trong Sơn Hải Kinh đầy nhan nhản ra đó. Anh túm đại một trang ba hoa chích choè với tôi thì được cái gì? Làm như trong cái hộp bảo bối của anh chứa một con Cửu Vĩ Xà không bằng."
Tôi mệt đến mù mờ, bản chất chợ búa lập tức bộc phát, không tiếp tục nhẫn nhịn hắn nữa. Cho dù ngày hôm nay bị bắn chết ở đây thì ít nhất cũng phải được chửi một trận thống khoái. Ai dè họ Kim tận đến lúc này vẫn có thể mỉm cười, nhỏ giọng nói với tôi: "Trong hộp đương nhiên không có Cửu Vĩ Xà, nhưng tôi đảm bảo còn có thứ thú vị hơn."
Tôi hừ một tiếng, chờ anh ta nói tiếp.
Họ Kim giao ánh mắt với tôi, trong không gian kín, giọng của hắn chợt trở nên ma mị: "Lẽ nào cậu không muốn biết... thân phận thực sự của mình sao?"
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top