Chương 10
Gã nhìn hắn bằng ánh mắt kinh ngạc.
Trong chớp mắt, mùi rượu rum mạnh mẽ cấp 3S lan tỏa khắp con hẻm nhỏ.
Tên tóc vàng toát mồ hôi lạnh, chênh lệch cấp độ quá lớn khiến gã không thể cử động được.
Đây là lần đầu tiên trong đời gã gặp Alpha cấp 3S.
Đánh nhau thì chắc chắn không thắng nổi rồi, giờ có thể trốn thoát mà không bị thương đã là may mắn lắm rồi.
Pheromone của người này có tính tấn công rất mạnh, len lỏi vào da thịt gã, khiến gã đau đớn như bị kim châm lửa đốt. Tên tóc vàng cảm thấy cơ thể mình như sắp nổ tung.
Nếu không phải nhìn thấy cơ thể mình vẫn còn nguyên vẹn, gã thậm chí còn nghi ngờ mình đã bắt đầu chảy máu từ bảy lỗ trên mặt.
Đến khi đối phương gần như muốn ngất đi, Kim TaeHyung mới thu hồi áp lực pheromone như thể ban ơn.
"Cút ngay, đừng ép tôi phải nói lần thứ hai."
Giọng Kim TaeHyung lạnh lẽo như băng cắt ngọc vỡ.
Tóc vàng loạng choạng bỏ chạy.
Kim TaeHyung nhìn những mảnh giá vẽ vung vãi dưới đất, dùng tay nhặt từng mảnh một, cho vào một túi nhựa, rồi vứt vào thùng rác tái chế.
Hắn làm việc có vẻ rất đàng hoàng, trừ lần đầu gặp mặt, hắn đã xúc phạm JungKook với câu nói rằng vận động viên đều không biết ngại.
Giờ nghĩ lại, thực ra cũng có lý do.
Lúc này, JungKook đã tự tiêm thuốc ức chế, sắc mặt cũng trở lại bình thường, ửng hồng.
Vẻ mặt Kim TaeHyung dịu lại: "Lần này cậu có cần đến bệnh viện không?"
JungKook cắn môi, cắn đến mức môi tái nhợt, rồi lắc đầu: "Bác sĩ nói nếu tái phát thì tiêm thuốc ức chế là được rồi, không cần đến bệnh viện nữa."
"Cậu là Omega cấp SS, sao lại bị một Alpha cấp A áp chế được?" Kim TaeHyung lấy từ trong túi ra một chai nước khoáng, đưa cho đối phương.
Môi JungKook vẫn còn tái nhợt: "Em vừa trải qua phân hóa lần hai, pheromone Omega trong cơ thể vẫn chưa ổn định, rất dễ bị ảnh hưởng bởi các Alpha khác."
Cậu nhận lấy chai nước khoáng, khẽ nói một tiếng cảm ơn, rồi vặn nắp chai nhấp một ngụm nhỏ.
Lần này đến lượt Kim TaeHyung thắc mắc: "Trước đây cậu không phải là Omega sao?"
"Em là Alpha cấp SS." JungKook đáp.
Kim TaeHyung quét mắt nhìn cậu từ trên xuống dưới: "Cậu là vận động viên, phân hóa lần hai chắc hẳn mang lại ảnh hưởng rất lớn phải không?"
Không hiểu sao, sau khi biết được câu chuyện giữa hắn và vận động viên, rồi lại nghe từ miệng bắn nói ra ba chữ "vận động viên", JungKook cảm thấy cực kỳ chói tai.
"Vâng." JungKook lại nhấp thêm một ngụm nước. "Các chức năng cơ thể sẽ thoái hóa, gần đây không thể tập luyện quá sức, đã phải nghỉ tập mấy ngày rồi."
Kim TaeHyung hơi nhìn xuống, có vẻ đang suy nghĩ gì đó.
"Em vẫn chưa cảm ơn anh, lại cứu em một lần nữa, sao anh lại ở đây vậy?" JungKook hỏi.
"Khi ở trên xe buýt, tôi đã nhìn thấy cậu rồi." Kim TaeHyung vác cái túi dưới đất lên vai, "Người vừa rồi cứ nhìn chằm chằm vào cậu, thấy cậu xuống xe thì cũng xuống theo."
"Anh sợ hắn quấy rối em nên đã theo sau à?"
"Một phần là vì lý do đó, với cả tôi cũng muốn đến hiệu sách mua giá vẽ mới." Ánh mắt hắn dừng lại ở thùng rác bên trái phía trước. "Sau khi mua xong giá vẽ, tôi phát hiện cậu cũng đã rời đi. Nhưng tôi không thấy người đàn ông vừa rồi đâu cả, đoán là có thể đã đi theo cậu, nên đã tìm quanh đây."
JungKook gãi đầu ngượng ngùng: "Em sẽ bồi thường giá vẽ cho anh."
Hắn đã "hy sinh" giá vẽ của mình để cứu cậu.
Nhưng bên cạnh có nhiều đá vụn như vậy sao không dùng, hắn sợ vô tình làm chết người sao?
"Không cần đâu, nó không đáng giá mấy đồng." Đôi môi mỏng của Kim TaeHyung hé mở, giọng nói đầy vẻ bất mãn, "Tôi sẽ viết thư phản ánh sau."
"Hả?"
"Xe buýt chuyên tuyến của trường có người ngoài trường trà trộn vào, đây là sự lơ là trong quản lý của nhà trường.
Người khác viết thư này có thể không hiệu quả, nhưng Kim TaeHyung viết chắc chắn sẽ được chú ý.
JungKook thầm thở dài, đây chính là ưu điểm của việc có địa vị cao, gia đình quyền thế, đi đâu cũng được trọng vọng.
"Đàn anh... chú của anh thật sự là phó bộ trưởng Bộ An ninh à? Anh không sợ tên tóc vàng đó tố cáo chú anh, nói người nhà lạm dụng quyền lực riêng để đe dọa hắn à?"
Kim TaeHyung trầm ngâm đáp: "Không phải."
JungKook giật mình, người này trông không giống kiểu người sẽ nói dối về chuyện như vậy.
Kim TaeHyung: "Là bộ trưởng."
JungKook: "..."
Chủ nghĩa quan liêu thối nát.
"Gã không có bằng chứng gì cả, có thể tố cáo cái gì chứ." TaeHyung tỏ vẻ khinh thường gã côn đồ vừa rồi, "Chẳng qua chỉ là một tên du côn hung tợn càn quấy, làm mưa làm gió ở khu vực này đã lâu, không biết có bao nhiêu Omega của trường chúng ta đã bị gã quấy rối rồi."
JungKook cùng suy nghĩ: "Đúng vậy."
"Con hẻm này nên lắp đèn đường và camera giám sát, như vậy sẽ tốt hơn." TaeHyung đảo mắt nhìn xung quanh.
Mí mắt JungKook giật giật, mặc dù đối phương không nói gì, nhưng cậu có linh cảm rằng không lâu nữa con hẻm này sẽ được lắp đèn đường và camera giám sát.
Kim TaeHyung quả nhiên là... một nhân vật sống dưới ánh đèn sân khấu, mọi thứ đều dẫn đến đỉnh cao. Dù là năng lực bản thân hay điều kiện gia đình, đều là hạng nhất.
Mỗi câu nói của hắn đều rất có trọng lượng.
JungKook ho khan, có chút ngượng ngùng: "Đàn anh, anh đã giúp em hai lần rồi. Để em mời anh một bữa ăn nhé?"
Đối phương đã theo cậu từ khi lên xe buýt cho đến giờ, chắc cũng chưa ăn tối.
Kim TaeHyung định từ chối, nhưng nhìn thấy khuôn mặt xám xịt của đối phương, cũng không yên tâm để cậu một mình đi đường ban đêm, nên thuận miệng đồng ý: "...Được."
Con hẻm này không có nhiều người, đi thêm hơn mười phút mới thấy những quán ăn đường phố bốc khói nghi ngút.
JungKook đã đói meo rồi.
Ánh mắt cậu hào hứng đảo qua các quán, cuối cùng kéo tay TaeHyung ngồi xuống trước một quán nướng.
"Ăn đồ nướng được không, đàn anh."
TaeHyung ngửi thấy mùi gia vị nồng nặc, không khỏi nhăn mày.
Vốn định từ chối, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt sáng long lanh kia, hắn vô thức nuốt lời định nói xuống.
"Được."
JungKook ngồi xuống chiếc ghế đẩu dính dầu mỡ, gọi với chủ quán: "Chị ơi, cho em mười xiên thịt bò, mười xiên thịt cừu, mười xiên ba chỉ, mười con hàu, thêm một đĩa cà tím và một đĩa nấm kim châm nữa."
Kim TaeHyung: "..."
"Đã biết, đợi một chút nhé."
Tiếng chủ quán vọng lại từ xa.
Kim TaeHyung mím chặt môi.
Hắn chưa từng ăn những món này, chỉ thấy cách gọi món của đối phương hơi... đáng sợ.
Hắn vốn bị gia đình quản lý rất chặt, chỉ được phép ăn no bảy phần, không bao giờ được ăn quá no.
"Trước đây em và anh em thường ăn đồ nướng như vậy," JungKook chắp hai tay đặt giữa đầu gối, "Cậu ấy cũng là Alpha, hai đứa em đều có sức ăn bình thường, nên... chắc là đủ đấy, nếu không đủ thì gọi thêm."
TaeHyung nói: "Tôi không ăn được nhiều đâu."
"Anh là Alpha, sao lại không ăn được nhiều chứ, anh đừng khách sáo, tiền mời ăn đồ nướng thì em có đủ mà." JungKook vỗ ngực, "Không cần phải tiết kiệm cho em đâu."
"Trước đây... cậu thường xuyên ăn những thứ này sao?"
"Ừm!" JungKook đáp một cách đương nhiên, "Nhưng cũng không thường xuyên lắm, chỉ khi có tiền mới ra ngoài ăn một lần thôi."
Từ lời nói của đối phương và thông tin hắn đã biết trước đó, Kim TaeHyung nhận ra rằng hoàn cảnh gia đình của cậu có lẽ còn tệ hơn những gì hắn tưởng tượng.
"Tiền tiêu vặt gia đình cho không nhiều à?" Hắn hiếm khi trò chuyện với người khác như vậy.
JungKook lắc đầu cười: "Em không có tiền tiêu vặt, hồi cấp ba em đi làm bán thời gian ở quầy lễ tân phòng tập thể dục ở huyện, một tháng kiếm được 160 nghìn won, hầu hết dùng để bổ sung tiền ăn ở trường."
"Người nhà không lo cho cậu sao?"
"Nhà em chỉ có chị gái, chị em là y tá, mới đi làm được vài năm, lương không cao, em không muốn gây thêm phiền phức cho chị ấy." Giọng JungKook rất nhẹ nhàng, "Sau khi nhận được giấy báo nhập học của Đại học Myongji, trường đã trao cho em 4 triệu won tiền thưởng, lại còn miễn toàn bộ học phí, bây giờ cuộc sống khá thoải mái rồi."
Kim TaeHyung gật đầu, thì ra cha mẹ đều mất cả rồi.
"Mẹ em mất sớm khi em 6 tuổi." JungKook nói, "Bố em không quan tâm đến hai chị em, em không biết bây giờ ông ấy ở đâu, em là do chị gái nuôi lớn."
TaeHyung không ngờ hoàn cảnh gia đình của người này lại bi đát đến vậy.
"Xin lỗi."
"Không có gì phải xin lỗi cả." JungKook dùng ngón tay xoay xoay cái mở nắp chai trên bàn, tự lấy hai chai bia từ trong tủ lạnh ra, ngồi xuống rồi tiếp tục nói, "Anh không thấy em rất giỏi sao?"
Cậu nghiêng đầu, nở một nụ cười chân thành giữa làn khói và ánh đèn vàng vọt.
Kim TaeHyung sững người.
"Em không có bố mẹ, nhưng vẫn lớn lên đến tuổi trưởng thành. Vào được đại học, lại còn là trường đại học tốt nhất Khu C."
JungKook mở bia, rót cho mình một ly, dùng đũa ấn bọt xuống.
"Anh uống không?"
Kim TaeHyung lúc này mới để ý, đối phương đã mở một chai bia.
"Cậu..." hắn ngăn cản hành động của cậu, "Cậu chưa đủ tuổi."
JungKook nhún vai, nhe răng cười: "Hồi cấp ba em hay uống rượu lắm, loại bia 2,5 đồng một lon này uống như nước lã ấy. Lúc trước em uống nước trái cây trong buổi tiệc là để giữ thể diện cho mấy anh chị thôi."
Đồng tử của Kim TaeHyung hơi giãn ra: "Uống rượu giỏi lắm hả?"
"Chắc chắn là không bằng anh rồi! Ai dám nói mình uống rượu giỏi trước mặt anh chứ." JungKook cười sảng khoái, "Pheromone của anh là rượu rum, còn của em là caramel mà."
Kim TaeHyung cũng không kìm được mà khẽ cong khóe môi: "Thật ra tôi không uống được nhiều rượu lắm đâu."
"Vậy thì phí cái tài năng của anh quá." JungKook hạ thấp mép ly bia, gõ nhẹ vào góc bàn, phát ra một tiếng kêu giòn tan, "Coi như cạn ly nhé."
TaeHyung không có động tĩnh gì. "Ừm."
Chẳng mấy chốc, những món nướng nóng hổi đã được mang ra đầy đủ.
JungKook cầm miếng thịt ba chỉ lên gặm ngay. Sau khi ăn được hai xiên, cậu mới nhận ra đối phương vẫn chưa động đũa.
"Anh chưa từng ăn đồ nướng à?"
"...Chưa."
TaeHyung thành thật đáp.
"Anh thử đi, ngon lắm đấy." JungKook nhìn gương mặt điển trai của TaeHyung bằng ánh mắt gần như "thương hại".
Tội nghiệp cậu ấm nhà giàu, bình thường toàn ăn mấy món Tây ít ỏi, ngay cả món truyền thống ngon lành thế này mà cũng chưa từng nếm thử.
TaeHyung nhẹ nhàng nếm thử miếng thịt bò nướng.
"Thế nào?" JungKook chớp chớp hàng mi dài, "Có ngon không?"
TaeHyung bị mùi gia vị nồng nặc làm sặc một cái, nhưng miệng vẫn nói: "Ừm."
Đối phương dường như có một sức mạnh kỳ lạ, khiến người khác không nỡ nói ra điều gì đó phá hỏng niềm vui của cậu.
"Ngon thì ăn nhiều vào." JungKook lịch sự nói.
"Ừm..." Kim TaeHyung ho khan hai tiếng, "Tôi không đói lắm, ăn ít thôi là được rồi."
Bữa ăn không kéo dài quá lâu, hai người như thể chỉ đến đây để ăn, chỉ mất vài chục phút đã kết thúc.
"Anh này, thật ra em còn mua cho anh ba cái bookmark nữa, để ở ký túc xá rồi." JungKook tay đút túi quần, vai đeo túi xách. "Cảm ơn anh lần trước đã cứu em."
Hai người đi ra khỏi con hẻm nhỏ, bước trên một cây cầu vượt sông lớn.
Gió sông thổi nhè nhẹ, khiến lòng người dịu lại rất nhiều.
"Chỉ là việc nhỏ thôi mà." Kim TaeHyung nói.
"Đã mua rồi, khi đi thi đấu Đại hội thể thao thanh niên em đưa cho anh nhé?" JungKook chống tay lên lan can cầu, xoay người lại.
Kim TaeHyung không nhìn mặt cậu, "Được."
"Có một chuyện em không hiểu." Mặc dù không uống nhiều rượu, nhưng JungKook vẫn cảm thấy đầu óc mình lâng lâng, nếu không thì sao lại nói chuyện nhiều với Kim TaeHyung như vậy. "Tại sao hai lần em gặp anh, đều là trên xe buýt của trường. Một người như anh, còn phải đi xe buýt trường á?"
Cậu không phải là người hay nói chuyện, không biết là do hiệu ứng ân nhân cứu mạng hay gì, mà JungKook lại khá tò mò về con người Kim TaeHyung.
"Đi xe buýt, có gì lạ à?" Giọng TaeHyung hơi cao lên, như một dải băng mỏng lạnh lẽo.
"Em tưởng chỉ có những người như bọn em mới đi xe buýt do trường trợ giá 58 won một chuyến thôi chứ." Đã lỡ nói rồi, JungKook cũng lười che giấu sự thật mình nghèo nữa.
"Về nhà, tiện đường." TaeHyung đáp ngắn gọn.
"Em tưởng anh có tài xế riêng." JungKook nhặt một viên sỏi nhỏ từ kẽ hở của cầu đá ném xuống mặt sông.
"Có." Kim TaeHyung nói, "Trước đây có, sau đó ông ấy gặp tai nạn xe hơi bị tàn phế, từ đó tôi luôn đi xe buýt về nhà."
"Tai nạn xe hơi? Anh cũng bị à?" JungKook ngạc nhiên hỏi.
"Ừm..." TaeHyung vén tay áo lên, "Ông ấy bảo vệ tôi rất kỹ, tôi chỉ bị mảnh kính cứa một vết thôi."
JungKook liếc nhìn.
"Vết" này dài khoảng 7-8 cm, quả thật không phải là vết thương nhỏ.
"Em cũng có một "vết"." JungKook vén tóc lên, ở góc trán có một vết sẹo rất sâu, lồi lõm không đều, "Thực ra ban đầu em định vào Học viện Cảnh sát khu C, nhưng vết sẹo này đã khiến em không thể như ý muốn."
———
vì TaeHyung đã cứu JungKook tận 2 lần, nên lần này sửa xưng hô thành anh - em nhé, với có vẻ thân hơn rồi, không còn xa cách nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top