Chương 88: Thống trị hai giới

Quan gõ chữ: Dờ đại nhân

Tối đến, Điền Chính Quốc dặn nhà bếp chuẩn bị đồ ăn.

Tôn Thiếu Vĩnh nói rằng muốn uống bia ăn xiên bẩn, nhưng ở đây điều kiện có hạn, cho nên đã đổi thành uống rượu gạo và ăn thịt nướng.

Thịt ba chỉ, mề gà được bày ra, thêm một chút rau sống xanh ngắt.

Hai người che lá rau lên trước miệng rồi bỏ tọt tất cả vào trong miệng: "A..."

Chóp chép chóp chép, thơm ngon.

Điền Chính Quốc đang phồng má ăn đến quên hết trời đất, đột nhiên giọng nói khẽ vang lên ở bên cạnh, Tôn Thiếu Vĩnh buông cả thịt cả rau xuống, "Hầy..."

Cậu quay đầu ra, "Sao thế, vẫn còn thiếu gì à?"

Lúc này trong trong sân viện không có ai khác, chỉ có ánh trăng sáng cùng với vài đốm sao.

Tôn Thiếu Vĩnh lắc đầu, chần chừ hỏi: "Không có gì... chỉ là, sao mà mày với bệ hạ yêu nhau được vậy?"

Hóa ra là chuyện này.

Nhắc tới chuyện này, Điền Chính Quốc vẫn còn hơi xấu hổ, cậu kể sơ qua mọi chuyện: "...Sau đó bệ hạ tỏ tình với tao trước khi ra trận, tao cũng không dằn lòng được nên gật đầu rồi."

"Nghe hoành tráng thật đấy."

Tôn Thiếu Vĩnh ngẫm nghĩ một lát rồi lại lựa lời khéo léo: "Vậy, vậy anh ta có...
hoàng đế cổ đại đều có phi tần các kiểu đúng không..."

Điền Chính Quốc hiểu ra ngay: Bảo sao mà cả chiều nay Tôn Thiếu Vĩnh cứ như có tâm sự.

Cậu thấy lòng ấm áp: "Bệ hạ không có đâu."

Tôn Thiếu Vĩnh hỏi: "Sau này thì sao?"

"Sau này cũng không có." Điền Chính Quốc không nhắc tới quẻ bói về số mệnh của Kim Thái Hanh, chỉ nói: "Qua năm mới, bệ hạ sẽ chiêu cáo thiên hạ rằng không nạp hậu cung, bọn tao..."

Cậu nhớ lại chuyện ở chùa Thiệu Giác ngày hôm ấy, trái tim lại như xao động, "Bọn tao chỉ có nhau thôi."

Tôn Thiếu Vĩnh hơi thở phào, "Ồ..."

Một lát sau, cậu ta nhìn người đang hốc thịt ở bên cạnh, vẫn còn hơi vướng mắc trong lòng: Hầy.

Đầu bên kia, trong Dưỡng Tâm Điện.

Kim Thái Hanh đang lật xem lý lịch hộ tịch cụ thể của sơn phỉ Nghiêu Tân, Thập Nhất quỳ trước Ngự tiền để bẩm báo:
"Khởi bẩm trùm... bệ hạ!"

"Lúc chúng thuộc hạ lên tới nơi, đám thổ phỉ có vẻ rất hung hăng. Say đó Điền đại nhân nói chuyện với trùm thổ phỉ một lúc, đột nhiên phấn khởi gọi tên nhau, nắm tay rơi nước mắt mà không nói gì..."

Bàn tay lật giấy của Kim Thái Hanh dừng lại, hắn ngẩng đầu lên.

Giọng nói đầy lưu loát của Thập Nhất ngừng lại, hắn cúi đầu xuống rồi tiếp tục:
"Hai người cho tất cả thuộc hạ lui xuống, nói chuyện riêng trong khoảng hai khắc."

"Lúc ra ngoài, tên trùm thổ phỉ đó thoạt nhìn rất vui vẻ, cùng ngồi xe ngựa với Điền đại nhân, ăn bánh ngọt của Điền đại nhân!"

Kim Thái Hanh mím môi lại, "Ừm, hai người bọn họ là bạn lâu năm rồi."

Thập Nhất dập đầu, "Vâng, đúng là bạn lâu năm thật!"

"Là thật? Làm sao mà ngươi biết được."

"Ti chức nghe quản sự trong phủ nói: Ngay buổi tối hôm diễn ra đại lễ đăng cơ của bệ hạ, Điền đại nhân tỉnh lại từ một giấc mơ rồi gọi một cái tên... mơ màng bảo "Nhĩ Khang" thắp đèn mặc quần áo cho ngài ấy."

"..."

Dứt lời, người trước mặt đột nhiên rơi vào tĩnh lặng trong chốc lát.

Đức Toàn đứng cạnh nghe vậy thì toát mồ hôi! Vội vàng quay ra nhìn đế vương trong sự hoang mang.

Kim Thái Hanh không nói gì cả, chỉ đưa mắt nhìn sắc trời tối mịt bên ngoài đại điện, ngón tay gõ nhẹ xuống bàn.

Lát sau, hắn nhẫn nại gõ nhẹ một cái nữa.
Ăn thịt nướng đến tận tối muộn.

Cậu gặp được người quen, hai người chén mày chén tao, đánh chén hồi lâu rồi mới về phòng mình để nghỉ ngơi.

Tối nay Điền Chính Quốc uống vài chén, gò má ửng đỏ lên.

Sau khi tắt đèn thì cậu liền lên giường chuẩn bị đi ngủ.

Trăng sáng treo trên cao, căn phòng tĩnh mịch. Màn giường khẽ lay động, cậu vừa mới nới lỏng cổ áo nhắm mắt lại, đột nhiên nghe thấy hai tiếng quen thuộc vang lên ở giá bày đồ: Cộc cộc.

Điền Chính Quốc lập tức mở mắt ra, trái tim đập mạnh:
... Kim Thái Hanh?

Sau khi có đường hầm bí mật, giường của cậu thường xuyên có con rồng cuộn tròn.

Đại khái xuất phát từ giáo dưỡng của một người quân tử, lại thêm tránh chạm mặt người ngoài, lúc Kim Thái Hanh tới sẽ gõ cửa hai tiếng theo thói quen.

Giống như đang muốn nói: Trẫm vào nhé?

Điền Chính Quốc lập tức ngồi dậy, đi ra đảo ngược chiếc đồng hồ cát lại.

Cộp, giá trưng bày trước mặt chậm chậm mở ra, để lộ một bóng người cao lớn nghiêm nghị:

Kim Thái Hanh mặc tẩm y, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo choàng đen. Khuôn mặt tuấn tú càng trở nên góc cạnh dưới ánh trăng se lạnh.

Điền Chính Quốc cảm thấy hơi mơ màng say.

Chưa kịp lại gần, người trước mặt đã bước ra trước rồi vươn tay kéo eo cậu, cúi xuống hôn...

"Ưm... phư..." Nụ hôn nồng cháy có vẻ hơi gấp gáp, dữ dội và sâu hơn bình thường rất nhiều.

Điền Chính Quốc nhắm mắt bám tay lên vai Kim Thái Hanh, cổ áo hơi mở rộng lộ ra xương quai xanh đỏ ửng. Cậu câu lấy cổ hắn để mổ hôn thêm một lát, Điền Chính Quốc ngửa cổ thở dốc, eo mềm nhũn, "Bệ hạ?"

Sao hôm nay cậu cứ cảm thấy Kim Thái Hanh sắc tình hơn bình thường thế nhỉ?
Thích quá à...

Tim cậu đập như trống, "Sao vậy?"

Kim Thái Hanh nhắm mắt lại, ôm chặt lấy cậu rồi nghiêng đầu hôn vành tai nhạy cảm, "Nhớ em."

Không phải chứ... ban ngày vừa mới gặp nhau mà.

Điền Chính Quốc nghĩ như vậy nhưng trong lòng vẫn cảm thấy tê dại và vui sướng, cậu đứng không vững nữa, dán sát vào vành tai của đế vương rồi thổi khí nóng, "...Lên giường đi."

Kim Thái Hanh bế cậu lên rồi đi về giường.

Màn giường lay động, nụ hôn quấn quýt triền miên.

Tấm chăn hỗn loạn rơi khỏi giường, chỉ còn đáp một góc ở cạnh giường, quần áo rơi hết xuống đất.

Trong cảm giác nóng bừng, Điền Chính Quốc mơ màng cắn tay mím môi lại, đột nhiên nghe thấy một hắn khẽ hôn rồi hỏi với hơi thở nóng rực: "Nhĩ Khang... cũng ở lại trong phủ của em?"

Điền Chính Quốc tỉnh táo hơn một chút, nhìn đế vương bằng đôi mắt rớm nước.

Trong bóng tối, cậu không thể nhìn rõ vẻ mặt của hắn. "Gì cơ?"

Đã lúc này rồi mà còn nhắc đến "Nhĩ Khang" gì chứ...

Bàn tay nóng bừng áp lên má cậu, người trước mặt im lặng một lúc rồi lại quấn lấy cậu mà hôn mút, "Bạn thân ở quê nhà... thân đến mức nào?"

"Thân đến mức ở chung với nhau sao?"

Điền Chính Quốc giật nảy cả mình! Đột nhiên ngộ ra:

Lẽ nào Kim Thái Hanh... đang ngấm ngầm để tâm tới Tôn Tôn?

Tim cậu đập nhanh hơn, cảm xúc tràn đầy tình cảm nhưng cũng vô cùng chiếm hữu của đối phương bỗng trở nên rõ ràng hơn...

Nhưng mà Kim Thái Hanh làm sao biết được cậu với Tôn Thiếu Vĩnh ở chung một phòng nhỉ?

Sự thắc mắc nho nhỏ tan biến ngay lập tức, Điền Chính Quốc tạm thời quên đi vấn đề này. Cậu giơ tay lên kéo đế vương đang ghen tuông xuống rồi chủ động hôn, "Cái thân thiết ấy khác hoàn toàn với bệ hạ."

Cần cổ đỏ ửng khẽ động đậy.

Hơi thở của Kim Thái Hanh nóng rực, "Khác như thế nào?"

Điền Chính Quốc đỏ bừng tai, cậu liếm môi hắn, "Cái thân thiết của thần với bệ hạ là như thế này, còn người khác thì..."

Cậu ngập ngừng rồi giải thích, "Bọn em học chung một Thư Viện, bốn người ở chung một phòng ngủ. Mỗi người ngủ một giường, mọi người đều là những huynh đệ thân thiết chung sống với nhau."

Nhịp tim của người phía trên gấp gáp và nặng nề.

Dường Kim Thái Hanh đã bình tĩnh lại, hắn xoa tai cậu rồi khẽ nói: "Ừ, trẫm hiểu rồi." Thư Viện của Đại Thừa cũng có ký túc xá, hắn không hề tốn sức để hiểu được lời cậu nói.

Khẽ xoa nhẹ trong chốc lát, hắn nói ra một câu giống với Điền Chính Quốc nói lúc trước, "Trẫm không để bụng, chỉ hơi để ý một chút thôi."

Ngày diễn ra đại lễ đăng cơ, đó chính là lần đầu tiên hai người gặp nhau.

Hắn không hề được tham gia vào cuộc sống trước kia của Điền Chính Quốc.

Cậu đã gặp gỡ những người như thế nào?

Đã trải qua những chuyện gì? Liệu có ai... chiếm một vị trí quan trọng trong lòng cậu hay chăng?

Trái tim Kim Thái Hanh như dâng trào, hắn ôm cậu vào lòng, những lời đã quen giấu trong lòng giờ đây phá tan sự trói buộc, biểu đạt ra ngoài:

"...Thích trẫm nhất phải không?"

Hơi thở của Điền Chính Quốc gấp gáp, cậu nghe vậy thì mềm nhũn cả người, "Ừm... bệ hạ là người duy nhất."

Tay Kim Thái Hanh run lên, hắn cúi xuống hôn cậu...

Vui sướng và tự nhiên, nồng nhiệt và mê say. Một câu nói trôi ra từ nơi đôi môi chạm vào nhau, "Em cũng vậy."

Nụ hôn đầy say mê không biết kéo dài trong bao lâu.

Lúc cảm xúc dâng lên tới đỉnh điểm, người trước mặt đột nhiên ngừng lại.

Điền Chính Quốc mơ màng mở mắt ra, còn chưa kịp hỏi "có chuyện gì vậy" thì thấy Kim Thái Hanh lấy một chiếc dây lưng màu vàng từ dưới gối của cậu ra.

Thân hình đang nửa chống tay lên bỗng khựng lại.

"..."

"..."

Điền Chính Quốc lập tức tỉnh táo: !

Móa, cậu quên béng mất mình đã tiện tay nhét chiếc dây lưng đó xuống khe giường!

Trong màn giường mờ tối, không ai lên tiếng.

Dường như Kim Thái Hanh đang nhìn cậu, đuôi của chiếc dây lưng đang rũ xuống xương quai xanh của cậu, cảm giác mềm mại lạnh lẽo.

Tim Điền Chính Quốc đập thình thịch.

Tối nay cậu uống vài chén rượu nên bỗng trở nên bạo dạn hơn, vứt bỏ hết sự ngại ngùng của thường ngày.

Giữa màn giường tối tăm, cậu nhìn ánh mắt của Kim Thái Hanh rồi câu lấy chiếc dây lưng, "Có muốn... trói thần lại không?"

Chiếc dây lưng hơi run lên, hình như Kim Thái Hanh đã bị kích thích rồi.

Lát sau, hắn thấp giọng: "...Em thích như vậy à?"

Cũng... cũng không thích lắm, chỉ đơn giản là muốn như vậy thôi, "Ừm."

Đế vương trút bỏ phong thái quân tử, buông thả để bản thân ngã vào cơn sóng tình cùng với thần tử của mình, "Được."

Điền Chính Quốc vừa phấn khích vừa hồi hộp, nuốt nước miếng, "Ừm."

Cậu vừa e thẹn giơ hai tay lên thì người trước mặt đột nhiên lùi lại, ngay sau đó Điền Chính Quốc chợt cảm thấy hơi lạnh... Cậu sợ hãi run rẩy chống tay ngồi dậy, "Không phải... ý em là trói tay kìa."

Kim Thái Hanh giữ hai tay cậu lại, khẽ xoa nhẹ một chút, "Không thể trói tay được. Mỏng manh thế này, nếu bị thương thì phải làm sao."

Điền Chính Quốc trợn mắt lên: Thế nên anh mới trói ở...

Cậu đang định nói gì đó thì Kim Thái Hanh đã cúi người xuống, khẽ nói: "Vả lại... muốn em ôm trẫm."

Điền Chính Quốc lập tức thấy quay cuồng, đồng ý trong cơn choáng váng.

Ngày hôm sau.

Lúc Điền Chính Quốc tỉnh lại, ánh nắng đã chiếu sáng bên ngoài màn giường, cậu vẫn còn nằm gối đầu lên long bắp tay của Kim Thái Hanh.

Kim Thái Hanh đã tỉnh rồi, hắn đang nằm nghiêng người mà nhìn cậu, cũng không biết là đã nhìn bao lâu.

Điền Chính Quốc dụi vào ngực hắn, "Bệ hạ không về à?"

"Hôm nay là ngày nghỉ, không cần lên triều."

"Nếu cung nhân không tìm thấy..."

"Đức Toàn sẽ xử lý thay trẫm."

Điền Chính Quốc thở phào: Đức Toàn thật là đa năng...

Cậu thấy thời gian không còn sớm nữa, định chuẩn bị ngồi dậy gọi người lấy nước thì bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng hô to đầy hăng hái:
"Chính Quốc, dậy chưa!"

"Chính Quốc, dậy thôi..."

Đù má! Điền Chính Quốc giật nảy cả mình, kéo chặt màn giường lại.

Suýt nữa thì quên mất dịch vụ bật đèn đánh thức mỗi buổi sáng của Tôn Tôn!

Giữa bạn cùng phòng với nhau thì không câu nệ gì cả, Tôn Thiếu Vĩnh gọi hai tiếng không thấy đáp lại thì đi vào trong phòng. Màn giường chỉ lộ ra một khe hở nhỏ, tia nắng lọt vào trong...

Trên giường đã hỗn loạn, cậu vẫn đang nằm trong vòng tay đế vương.

Tiếng bước chân ngày càng gần.

Tim Điền Chính Quốc như vọt khỏi ngực, cậu nhìn Kim Thái Hanh trong sự hoảng loạn, còn hắn thì vẫn ung dung như không có chuyện gì xảy ra.

Hắn chống tay lên đầu, cúi xuống nhìn cậu
rồi mỉm cười.

Kim Thái Hanh... sao có thể bình tĩnh đến vậy chứ!

Tôn Thiếu Vĩnh lại cất tiếng gọi cách đó vài bước chân, "Chính Quốc, quản sự bảo đến giờ phải dậy rồi, cùng đi ăn sáng thôi."

Điền Chính Quốc vội vàng cố tỏ ra bình tĩnh rồi đuổi cậu ta đi, "Vừa mới dậy, mày đi xem xem hôm nay có xíu mại không, không có thì chúng ta hấp vài cái."

Tôn Thiếu Vĩnh không hề nghi ngờ, "Ờ, được!"

Tiếng bước chân ngoài giường dần dần đi xa.

Điền Chính Quốc thở phào một hơi, quay đầu huých vào bụng Kim Thái Hanh, "...Mau dậy đi!"

Kim Thái Hanh bật cười, cúi đầu hôn lên trán cậu, "Được."

Hai người kéo màn giường ra, rời khỏi giường.

Điền Chính Quốc mặc quần áo, quay lại thấy chiếc dây lưng màu vàng sáng kia vẫn còn ở giữa đống chăn nhăn nhúm, lập tức cảm thấy xấu hổ. Cậu đang định cầm lấy nó thì Kim Thái Hanh đã rút cái dây lưng ấy lại.

"...Bệ hạ?"

Kim Thái Hanh rất thản nhiên, chỉ có vành tai là hơi đỏ: "Trẫm mang về, vẫn còn đeo được."

Đeo gì nữa mà đeo!

Điền Chính Quốc cạn lời.

Cứ nghĩ đến chuyện tối hôm qua cái dây lưng này đã buộc ở... của cậu, sau này nó sẽ tiếp tục đeo trên thắt lưng của đế vương, cậu cảm thấy toàn thân nóng bừng.

Cậu vội vàng lấy lại bình tĩnh, đổi chủ đề:
"Lát nữa có muốn cùng ăn sáng không?"

Kim Thái Hanh mím môi, cẩn thận gật đầu, "Được."

Tất cả ăn sáng ở tiền viện.

Hai người vệ sinh cá nhân xong thì đi ra đó. Người hầu trong phủ nhìn thấy Thánh thượng thì kinh ngạc bái lạy:
"Tham kiến bệ hạ!"

Kim Thái Hanh phẩy tay rồi ngắm nhìn xung quanh với vẻ hài lòng.

"Phủ đệ trông phong phú hơn trước kia nhiều."

Vậy sao? Điền Chính Quốc cũng ngắm nhìn bốn phía:

Đình đài như tranh vẽ, hành lang quấn quanh ao nước, đúng là càng ngày càng có phong cách trang nhã.

Trong lúc trò chuyện thì họ đã tới tiền viện.

Hai người cùng đi vào, thấy Tôn Thiếu Vĩnh đang đợi cơm ở bên cạnh bàn. Cậu ta giơ chân giơ tay để tập thể dục buổi sáng, vừa nhảy vừa thở hồng hộc:
"Mỗi ngày thức dậy, ôm ánh mặt trời!"

"Tràn đầy năng lượng tích cực! Hây, hây!"

Điền Chính Quốc, "..."

Kim Thái Hanh, "..."

Điền Chính Quốc khẽ gọi: "Tôn Thiếu Vĩnh."

Đối phương làm động tác xoay eo, quay lại nhìn thấy đế vương đứng trước cửa thì giật nảy cả mình, "Hoàng... Hoàng thượng!?"

Người hầu cũng đồng loạt quỳ lạy: "Bệ hạ!"

Kim Thái Hanh, "Không cần đa lễ."

Nghiêm Mẫn đứng dậy, nhìn với ánh mắt kinh ngạc: Thánh thượng tới vào lúc nào vậy???

Thập Nhất kịp thời bổ sung, "Sáng nay, đi cửa sau."

Mọi người bình tĩnh lại, vội vàng đi lấy thêm bát đũa.

Điền Chính Quốc dẫn Kim Thái Hanh đến bên bàn rồi ngồi xuống, Tôn Thiếu Vĩnh đứng bật dậy để chào hỏi: "Chào bệ hạ!"

Điền Chính Quốc, "..."

Kim Thái Hanh quay lại hỏi: "Đây là cách chào hỏi của em sao? Vậy trẫm nên nói gì."

Điền Chính Quốc, "Nói chào cậu."

Kim Thái Hanh khẽ gật đầu với Tôn Thiếu Vĩnh, "Chào cậu."

Tôn Thiếu Vĩnh cuống lên, "Chào anh chào anh ạ."

Làm như cuộc hội ngộ của các trùm thổ phỉ không bằng.

Điền Chính Quốc thầm thấy vui vẻ, cầm bát đũa lên, "Được rồi được rồi, mau ăn đi."

Người hầu đã lui hết ra ngoài, chỉ còn lại Thập Nhất đứng canh cửa.

Không còn người ngoài, Điền Chính Quốc thả lỏng hơn, bắt đầu thồn cơm.

Đầu bếp của phủ là người được Kim Thái Hanh điều đến từ tửu lâu riêng của hắn, vừa ngon lành vừa yên tâm.

Trên bàn có bánh ngọt, xíu mại và cháo trứng tôm thịt.

Tôn Thiếu Vĩnh nếm thử một miếng, suýt nữa thì khóc, "Tươi, tươi ngon quá!"

Đúng là thiên đường!

Điền Chính Quốc xót xa, "Ăn nhiều vào."

Đang trò chuyện, một bát cháo đột nhiên xuất hiện trước mặt cậu.

Cháo nóng đã được khuấy cho nguội bớt, bên trong toàn là tôm nõn mà cậu thích ăn nhất. Kim Thái Hanh nói: "Ăn đi, không nóng nữa rồi."

"Ò." Điền Chính Quốc nhận lấy rồi thổi phù phù...

Khi cậu đang ăn cháo, đĩa nhỏ lại được gắp thêm một chiếc xíu mại, thêm một bát tào phớ nhỏ. Bên cạnh có cả một đĩa gia vị, Kim Thái Hanh thêm gia vị theo khẩu vị của cậu.

Tôn Thiếu Vĩnh ngồi ở đối diện ngẩng đầu lên khỏi bát, lén nhìn:

A, đúng là Chính Quốc quen ăn tào phớ mặn.

Cậu ta vừa ăn cháo vừa nhìn đế vương đang phục vụ Điền Chính Quốc.

Ăn sáng xong, Điền Chính Quốc chảy thây tại chỗ.

Tuy hôm nay không phải lên triều nhưng Kim Thái Hanh tự dưng xuất hiện ở phủ của cậu nên hắn phải đợi cung nhân đến đón.

Bây giờ ba người bọn họ nên trò chuyện một chút chứ nhỉ?

Cậu đang ngẫm nghĩ thì nghe thấy người trước mặt hắng giọng, Tôn Thiếu Vĩnh ngồi thẳng lưng lên, ra chiều buột miệng nói:

"Chính Quốc, tự nhiên tao thấy dạ dày hơi khó chịu, muốn uống nước ô mai mà mày làm ở ký túc xá lúc trước."

"Bây giờ muốn uống á?"

"Ừ ừ." Tôn Thiếu Vĩnh chân thành, "Một giây cũng không đợi nổi nữa."

"..." Thôi được rồi.

Điền Chính Quốc nhìn cậu ta một lát rồi nhìn Kim Thái Hanh: Nhưng Kim Thái Hanh phải làm sao đây, để hắn ở đây một mình ư?

Với lại... để Tôn Tôn ở riêng với bệ hạ có sao không?

Dường như nhận ra sự chần chừ của cậu, Kim Thái Hanh nói: "Em đi đi, trẫm cũng muốn thử xem sao."

Điền Chính Quốc gật đầu, "Vậy hai người đợi một lát."

Cậu vừa nói vừa đứng dậy đi ra khỏi cửa viện.

Đợi cho cậu đi khuất sau cửa, tim Tôn Thiếu Vĩnh đập như trống, đang cân nhắc lựa chọn từ ngữ thì nghe thấy đế vương lên tiếng:

"Cậu với Chính Quốc... trước đây là bạn chung tẩm xá?"

"À, đúng rồi." Tôn Thiếu Vĩnh ngẩng đầu lên. Tối hôm qua, Điền Chính Quốc đã nói với cậu ta trong lúc uống rượu ăn thịt nướng: Bệ hạ đã biết về chuyện "đồng hương" rồi.

Kim Thái Hanh gật đầu, "Nhờ có cậu chăm sóc cho em ấy."

Tôn Thiếu Vĩnh vội vàng xua tay, "Đâu có đâu có..."

Cậu ta đánh giá thái độ của người trước mặt, ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng vẫn đánh cược một ván: "Bệ, bệ hạ."

Kim Thái Hanh nhìn cậu ta.

Tôn Thiếu Vĩnh hít sâu một hơi, "Ở quê nhà của chúng tôi, phong tục hơi khác biệt với nơi đây. Chúng tôi rất chú trọng tới một đời một kiếp một cặp đôi, về chuyện tình cảm thì cần phải chung thủy không thay lòng."

Cậu ta nói xong thì căng thẳng tới mức toát mồ hôi.

Đúng lúc này, đế vương lạnh lùng uy nghiêm bỗng mỉm cười, giống như có một cơn gió xuân vừa thoảng qua:
"Trẫm cũng vậy."

Không phải Đại Thừa cũng vậy, mà là "trẫm cũng vậy".

Tôn Thiếu Vĩnh ngẩn ngơ một lúc lâu, cuối cùng thở dài một hơi rồi trịnh trọng gật đầu với đế vương trước mặt.

Lúc Điền Chính Quốc mang nước ô mai quay lại thì thấy Kim Thái Hanh và Tôn Thiếu Vĩnh đang ngồi đối diện nhau ở bên bàn.

Cậu bưng nước ô mai đi vào, "Hai người đang nói chuyện gì vậy?"

Lẽ nào Tôn Tôn căng thẳng tới mức không cất tiếng nổi.

"Vừa trò chuyện xong." Tôn Thiếu Vĩnh tỏ ra bình thản và ung dung, lại còn vỗ vai cậu như một ông cụ non, "Khá lắm."

Điền Chính Quốc: ?

Cái gì khá lắm?

Cậu quay lại nhìn Kim Thái Hanh, "Cậu ta
làm sao vậy?"

Kim Thái Hanh khẽ mỉm cười, "Không có gì, chỉ trò chuyện một chút thôi."

Chỉ nói chuyện một chút thôi mà biến Tôn Thiếu Vĩnh thành ông bố già? Điền Chính Quốc nửa tin nửa ngờ: "Nói chuyện gì vậy?"

Kim Thái Hanh, "Nói chuyện ở quê nhà của em."

"Ồ!" Điền Chính Quốc phấn khởi, "Bệ hạ có hứng thú à? Sau này thần sẽ kể thêm
cho bệ hạ nghe."

Kim Thái Hanh nhấp thử một hớp nước ô mai ngọt lịm, "Được."

Cũng không biết hai người đã nói chuyện gì.

Sau đó Kim Thái Hanh lại tới phủ của cậu, bầu không khí lúc ăn cơm đã hài hòa hơn nhiều.

Kim Thái Hanh không còn bận tâm đến người anh em "cùng phòng" của cậu nữa.
Dường như Tôn Thiếu Vĩnh cũng cảm thấy yên tâm hơn, chấp nhận chuyện "bạn trai" của cậu chính là hoàng đế.

Mỗi ngày của Điền Chính Quốc trôi qua trong vui vẻ.

Mấy ngày sau, chuyện chiêu hàng thổ phỉ đã được xử lý xong xuôi.

Sơn phỉ chiếm cứ vùng núi Nghiêu Tân mấy năm qua đã quy phục triều đình, lần lượt xuống núi an cư lạc nghiệp.

Trên triều đình, Đức Toàn lảnh lót đọc thánh chỉ:

"Nội Các Đại Học sĩ Điền Sâm, có công trong việc chiêu hàng Nghiêu Tân, bảo vệ được bình yên cho bách tính. Đặc biệt biểu dương và trọng thưởng... Khâm thử!"

Dứt lời, mọi người đổ dồn về nhìn Điền Chính Quốc!

Xung quanh vang lên những tiếng xuýt xoa:

"Không hổ là Điền đại nhân."

"Lúc trước là Đại Vương tử Bắc Địch, bây giờ là trùm thổ phỉ."

"Bảo sao mà lại được phục vụ ở Ngự tiền.... Võ nghệ cao cường!"

Tiếng nói chuyện và khen ngợi đều lọt vào trong tai.

Điền Chính Quốc ra khỏi hàng và lĩnh chỉ tạ ân, tay cậu hơi run lên: Đám quan văn này! Lại đang suy nghĩ lung tung cái gì vậy?

Cậu hít sâu một hơi rồi đứng dậy, chuẩn bị lui xuống.

Ánh mắt nhìn lướt qua, cậu thấy một khuôn mặt ở khóe mắt. Cảnh Nghiễn đang nhe răng rồi vỗ vào bắp tay: Hô!
Điền Chính Quốc, "...:

Bệnh vẫn chưa giảm đi chút nào.

Nhưng bất kể quá trình như thế nào, việc chiêu hàng thuận lợi cũng là một công lao lớn, đồ ban thưởng của triều đình nhanh chóng được đưa tới phủ.

Thiên tử cũng đích thân tới.

Điền Chính Quốc nhìn Kim Thái Hanh đích thân tới ban thưởng: ?

Kim Thái Hanh sai Đức Toàn dọn hết những đồ vật được ban thưởng, còn mình thì ngồi xuống chiếc bàn đá trong sân viện một cách đầy quen thuộc. Hắn vươn tay kéo Điền Chính Quốc lại gần, ngửa đầu và khẽ miết nhẹ ngón tay cậu:

"Nước ô mai lần trước, em làm như thế nào vậy?"

"Bệ hạ đến đây là vì muốn uống nước ô mai?"

"Không phải." Ánh mắt Kim Thái Hanh nóng rực, hắn nhìn cậu rồi mím môi khẽ nói: "Em biết trẫm muốn gì mà."

Điền Chính Quốc đỏ bừng cả tai, hơi không chống đỡ nổi:

Nào có ai lại vừa thẳng thắn vừa hàm súc như Kim Thái Hanh chứ...

Nhưng mà cậu nghe vậy thì rất vui vẻ, quay lại sai Hạnh Lan lấy một chiếc lò nhỏ, trực tiếp đặt ở trên bàn để đun nước ô mai.

Nước ô mai chua ngọt mát lành đang bốc khói trắng và sôi ùng ục.

Trên bàn còn có bánh ngọt mà Kim Thái Hanh đem đến.

Điền Chính Quốc mở hộp ra chuẩn bị ăn,
đột nhiên liếc mắt sang bên cạnh thì thấy một cái đầu đang thậm thà thậm thụt ở cửa viện...

Ánh mắt của Tôn Thiếu Vĩnh sắng quắc, cậu ta nhìn với vẻ thèm thuồng rồi nuốt nước miếng.

"..." Điền Chính Quốc khựng lại, "Ở đó làm gì, vào đây đi."

Tôn Thiếu Vĩnh tự giác, "Thế giới riêng của hai người, tao đi vào thì không hay lắm."

Điền Chính Quốc: Nhưng mày sắp chảy nước dãi rồi kìa.

Cậu không để bụng lắm, quay lại nhìn Kim Thái Hanh.

Kim Thái Hanh mỉm cười, "Bảo cậu ấy vào đây ăn cùng đi. Có bạn bè ở đây, em sẽ vui hơn đúng không?"

Điền Chính Quốc lập tức cảm động, "Bệ hạ!"

Tôn Thiếu Vĩnh được gọi vào thì lập tức xông thẳng đến bên cạnh Điền Chính Quốc, nhờ phúc của cậu để được ké cơm hoàng gia.

Buổi trà chiều diễn ra rất vui vẻ.

Một bên Điền Chính Quốc là bạn trai, bên còn lại là bạn thân, trước mặt bày cả đống bánh trái. Cậu cảm thấy cuộc đời này đã lên đến đỉnh cao.

Cậu đang đắp tấm chăn mỏng, hưởng thụ thời gian rảnh rỗi buổi chiều thì tiếng "sột soạt" đột nhiên vang lên ở trên tường viện.

Trên bờ tường mới vô cùng chắc chắn, một cái đầu thò ra.

Cảnh Nghiễn thành thạo nhưng vẫn hơi lạ tay, cả tay cả chân bám vào tường rồi phấn khích chào hỏi:

"Điền Chính Quốc! Nghe nói ngươi tay không bắt được trùm thổ phỉ..."

Hắn vừa nói thì đã nín bặt.

Trên chiếc bàn đá trong sân, bệ hạ lạnh lùng uy nghiêm, trùm thổ phỉ cao to vạm vỡ đang cùng quay đầu ra. Điền Chính Quốc đang nằm chảy thây ở giữa như một con cá muối, chớp chớp mắt nhìn hắn.

Cảnh Nghiễn: ?

_________

Lời tác giả:

Trùm thổ phỉ số 1: Bạn trai.

Trùm thổ phỉ số 2: Người nhà ngoại.

Meo Meo thống trị hai giới (?): Meomen!

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top

Tags: