21.

taehyun với beomgyu bây giờ đang ở hội chợ chơi. chuyện là bạn gấu của chúng ta đang ngày càng tiến bộ trong học tập, đặc biệt là môn hóa. nói đến đây thì cũng phải nhờ công của taehyun rồi, vậy nên để ăn mừng thì hôm nay bạn nhỏ của chúng ta muốn rủ taehyun đi chơi.

ừm nói là rủ nhưng mà toàn bộ đồ trên tay hiện tại của beomgyu, từ gấu bông đến bờm tai thỏ trên đầu hay là cả một cái kẹo bông lớn đang được anh ăn ngon nghẻ kia đều là do taehyun trả tiền.

-"cậu có muốn gì nữa không? ví dụ vài con thỏ bông bên kia chẳng hạn?"

taehyun nhìn xung quanh một loạt những sạp trò chơi, từ bắn súng đến ném vòng hay câu cá, tất cả đều rất hút mắt. với một đứa ham chơi như beomgyu ắt hẳn là sẽ rất thích, nhưng mà sợ phiền bạn với cả cũng hết tay ôm rồi nên chỉ khẽ từ chối.

-"tớ rủ taehyunie đi chơi, cuối cùng toàn là cậu chi tiền hết cho tớ rồi đây này"

vẻ mặt anh chứa đầy tội lỗi, beomgyu kéo ra một miếng kẹo bông nhỏ rồi đưa lên miệng nhai nhóp nhép. taehyun thấy vậy thì bật cười, gấu nhỏ cũng tốt bụng quá rồi.

-"tớ không hề tính toán với cậu, vậy nên muốn gì thì cứ bảo, tớ sẽ mua cho cậu mà"

-"có thật là không tính toán không đó? tớ sợ mắc nợ thiếu gia nhà cậu lắm"

beomgyu hoài nghi, tay vẫn đưa kẹo bông ăn đều đều.

-"đã nói là thiếu gia thì tớ cũng đâu thiếu gì tiền đâu nè. với lại cái tớ muốn là gyu vui vẻ cơ"

nghe mấy lời này mà beomgyu cảm động muốn rớt nước mắt. ôi tưởng tượng "bạn thân" của bạn cũng như vậy đi, chắc là không sớm thì muộn cũng phải đổ người ta thôi.

sao kang taehyun lại giỏi cưng chiều người khác như vậy thế hả!!!

núp ở sạp đồ ăn gần đó là yeonjun, soobin và huening kai. ba người đến đây với mục đích theo dõi cặp bạn kia, nhưng mà họ dường như đã tạm thời quên mất mục đích mình tới đây rồi. cho đến khi yeonjun thua trò ném vòng, cả ba mới quay ra tìm kiếm.

-"ủa ban nãy em thấy hai người họ vẫn còn ở đây mà nhỉ?"

soobin đưa xiên thịt nướng lên cắn một miếng mà thắc mắc, còn huening hoàn toàn chìm đắm trong hạnh phúc với hai chú gấu bông trên tay.

-"hai bé gấu này đúng là mềm quá đi mất!!!"

cậu như muốn hét toáng lên, hình như đang cảm thấy 'giận dữ' với hai bạn gấu do yeonjun dành được ở quầy bắn súng nước cả ba vừa đi qua. yeonjun thì đang rất cay cú, bởi anh biết tỏng là chủ sạp chơi đã gian lận khi cố gắng phủ nhận rằng vòng của anh đã rơi ra bên ngoài, trong khi anh thấy hắn ta một tay bỏ nó ra chỗ khác.

-"thế mà lại mất giấu rồi đấy. hai đứa chẳng được việc gì cả!"

yeonjun càu nhàu, rời tấm mắt qua chỗ khác.

-"ủa chứ không phải tại ông anh cứ kì kèo với cái thằng chả kia hả? thua thì thua, có sao đâu mà"

-"nè anh quyết định chơi ném vòng cũng vì mày đòi bằng được cái con superman nhồi bông kia nhá. trả đồ đây!"

-"aish đừng có cãi nhau mà...~"

soobin thở dài thở ngắn cũng chẳng hết hơi, anh tập chung tìm kiếm mái đầu nâu cùng tóc bạch kim nổi bật giữa dòng người đông đúc kia kìa. cũng lời cái là anh có chiều cao vượt trội, thoáng chốc đã đánh giấu được vị trí.

-"đi thôi, hai đứa nó ở đằng kia"

beomgyu ban nãy nói là không cầm gì hết, vậy mà thoáng chốc đã bị thu hút bởi một đống đồ chơi ở gần đó.

-"cậu muốn mua gì sao gyu?"

-"mua hết chỗ này được không?"

anh đùa cợt, tay chỉ vào toàn bộ gấu bông được treo trên kệ. nó làm người chủ sạp cũng phải trố mắt ngạc nhiên.

-"muốn mua hết sao? rồi cậu tính đem chúng về kiểu gì?"

-"cậu có mua cho tớ không đã?"

-"mua thì mua"

taehyun gật đầu. beomgyu thấy vậy thì cười tít mắt lại, xong cũng khều khều tay áo cậu.

-"tớ đùa thôi. tớ muốn mua con sóc bông kia kìa"

nhìn theo hướng tay của anh, cậu sớm thấy một chút sóc bông nhỏ nhắn được treo nơi góc khuất trong cùng. nó làm chủ sạp nãy như vớ được vàng giờ lại xị mặt ra nhưng vẫn giữ được vẻ niềm nở, tay cầm cái móc rồi ngoắc vào phần dây bên trên của con gấu rồi kéo xuống.

-"cháu cảm ơn!"

đón chú sóc vào lòng, beomgyu ôm chặt lấy nó rồi lắc lư. taehyun cũng chỉ biết cười rồi trả tiền. một số tiền nhỏ mà có thể mua lại được nụ cườ của beomgyu, cũng đáng mà nhỉ? như nhìn ra sự cưng chiều của taehyun, bác chủ sạp khẽ đùa.

-"hiếm ai chiều người yêu được như cậu bé này thật đó nhỉ. hai đứa đang yêu nhau sao?"

beomgyu nghe mà sực người quay qua, xong rồi khuôn mặt cũng đỏ ửng lên.

-"a bọn cháu không phải-"

-"vâng, cũng cho là như vậy đi ạ"

-"hả?"

beomgyu luống cuống định thanh minh, nhưng bị taehyun ngắt lời liền chưng bộ dạng ngỡ ngàng đến ngạc nhiên hết cỡ nhìn cậu. trái lại taehyun lại khá bình thản, cậu còn khéo vẽ nên nụ cười nhẹ.

-"bác nói thật nha, hai đứa đẹp đôi lắm"

-"cháu cảm ơn. chúng ta đi thôi gyu"

-"ể?"

rồi taehyun nhẹ nắm lấy tay anh mà kéo đi. beomgyu còn thấy taehyun có gì đó rất vui vẻ khi nắm tay mình cơ.

làm ơn có ai đó đến và đánh cho gyu một cái được không? anh muốn biết đây liệu có phải mơ hay là sự thật, rằng những lời nói ban nãy không phải do beomgyu ăn nhiều kẹo quá nên bị ảnh hưởng bởi độ ngọt của nó không nữa? có vẻ mối quan hệ xủa cả hai đang dần được vạch ra rõ ràng hơn thì phải.

sự im lặng cứ thế bao trùm lấy cả hai, nhưng đây lại không hề mang lại cảm giác ngột ngạt khó chịu, ngược lại thì vô cùng hạnh phúc. bên trong cả hai đang đầy ắp những suy nghĩ mà chỉ có họ mới biết.

đang đi bỗng beomgyu bị va phải ai đó. người kia có vẻ là do đi đứng không cẩn thận, làm beomgyu bị đẩy đến chút nữa thì ngã luôn rồi. may có taehyun đỡ, chứ không thì cũng đã té ngửa giữa đường chứ.

-"này đi đứng kiểu gì vậy hả? có mắt nhìn đường không mà va phải bạn tôi vậy?"

taehyun hơi nén tức giận, beomgyu có thể cảm nhận rằng lực tay của cậu đang tăng lên siết chặt lấy bàn tay buông lỏng của mình.

-"tôi...tôi xin lỗi, do tôi vội quá"

-"a không sao đâu mà. tớ ổn mà taehyunie, cậu đừng..."

-"nhưng cũng phải nhìn đường chứ, người ta làm cậu mém ngã nhào ra đây đó, cậu còn định bênh sao?"

taehyun vẫn còn ôm chút quạo cọ. cậu bạn kia cũng chỉ biết cúi đầu xin lỗi, một mặt chưa từng ngẩng lên nhìn cả hai. beomgyu thấy tình hình này không được ổn cho lắm nên cũng đành giải vây.

-"cậu có sao không? đồ đạc của cậu bị rơi hết rồi kìa"

beomgyu cũng cúi người phụ cậu bạn kia thu lại một số đồ bị rơi từ balo, hầu như là vài món đồ lặt vặt kì quái. điều khiến anh chú ý chính là mảnh giấy note được gập vô cùng gọn gàng bị văng ra đằng xa. tò mò, beomgyu lại gần rồi nhặt nó lên, còn lén mở nó ra đọc. rồi anh cũng khá ngạc nhiên, quay qua níu áo taehyun.

-"ủa taehyunie, đây là địa chỉ nhà của cậu mà?"

-"hửm?"

taehyun cũng hơi thắc mắc khi nghe anh nói vậy, bây giờ mới cảm thấy kì lạ mà quay qua hỏi người kia.

-"đây cũng là đồ của cậu sao? sao lại có địa chỉ nhà tôi?"

lúc này người kia mới kiểm tra hết các ngăn kéo trong cặp, xong hốt hoảng giật lấy tờ giấy note trên tay beomgyu. cậu hơi ngẩng đầu lên, và như có một năng lực gì đó khiến cho cả hai đều như thất thần, nhất là taehyun.

-"khoan, cậu là kang taehyun? con trai của chủ tịch kang tổng giám đốc công ty điều hành giải trí?"

-"đúng vậy thì sao?"

-"cuối cùng cũng tìm được cậu rồi!!!"

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top