16. Say

Ánh đèn về khuya nhập nhoạng trong bóng tối, dưới lòng đường một lớn một nhỏ loạng choạng đi trong đêm. Chiếc xe bị bỏ lại ven đường, hun hủi trên màn sương khuya cũng lặng nhìn chủ của nó chập choạng trong cơn say. Kim Taehyung tay ôm sát eo Yoongi, tay còn lại khoác lên vai cậu lững thững đi về phía trước.

"Min Yoongi, tôi thấy trời đổ tuyết." Hắn vừa cười vừa nói với cái giọng nhè nhẹ.

"Anh bị điên sao, trời tháng 9 thì lấy đâu ra tuyết. Ô mà nhìn kìa, sao con chó đi bằng bốn chân nhỉ."

Hai người dìu dắt nhau đến trước đài phun nước giữa quảng trường. Người đi đường hiếu kỳ ném cái nhìn khó hiểu về hai thân ảnh say khướt. Thêm những lời nói khinh khỉnh dành cho mấy tên bợm rượu, ai ai đi qua hai người họ cũng bước thật nhanh, họ đang sợ. Nhìn Kim Taehyung và Min Yoongi trong bộ dạng bê bết, thảm khiếp như này ai mà chả sợ.

Yoongi chạy đến giữa bể cá đặt ở trung tâm.

"Sao cái con này nó ngã xuống nước mà không chết đuối nhỉ?"

Cậu vừa nói vừa chỉ vào con cá đang bơi tung tăng.

"Cứu nó đi. Cậu thấy chết mà không cứu à, lại còn rủa nó chết đuối."

Kim Taehyung thò tay vào bể cá, nhấc con cá vàng to bằng hai ngón tay của hắn, giơ lên vẫy vẫy trước mặt. Con cá sợ khiếp đảm, chiếc mang không ngừng đóng vào mở ra cố hút lấy chút không khí ít ỏi. Yoongi thò mặt vào bồn nước, đưa tay khuấy khuấy làm cả một đàn cá được phen hú vía, bơi toán loạn nấp sau đám rong biển và rêu xanh.

Cuối cùng thì đội an ninh cũng chạy đến cứu được mấy con cá. Họ cũng nhận ra vị Đại đội trưởng kính yêu nên cũng không làm khó gì. Hai người thấy vậy vẫn tung tăng kẻ nâng người đỡ dìu nhau về nhà.

"Min Yoongi có nhớ đường về nhà không?" Taehyung thở hổn hển, bước đi chậm chạp đậm chất của một ông chú say rượu.

"Hình như là..." Yoongi ngẩn ngơ quan sát xung quanh, hai má đỏ ửng bàn tay chỉ về phía trước lia lịa. "Hướng này...à không hướng này...mà cũng không phải...tôi nhớ là nhà tôi có một cái cây...Kim Taehyung tìm nhà nào có một cái cây đi."

Hắn vật vã chạy về phía cậu, kéo cái tay đang chỉ trỏ linh tinh vào những người đi đường, một phát nhấc bổng cậu trên vai. Hắn đang say và hắn còn chẳng biết mình đang làm cái quái gì nữa. Người đi đường mở to mắt hết cỡ nhìn chằm chằm vào hai chàng thanh niên đang ôm vác nhau giữa đường.

Yoongi bị dốc ngược, đầu chúi xuống đất, hai mắt cứ hoa hoa, chẳng nhìn rõ thứ gì, miệng lẩm bẩm.

"Ơ Kim Taehyung sao tôi thấy chiếc ô tô ngửa bụng phơi trên đường thế kia, từ khi nào chó đi dạo bằng lưng, giờ người ta đi bộ bằng đầu à... Này này... tôi cứ thấy không ổn..."

Cậu ôm lấy miệng. Kim Taehyung thì cứ loạng choạng ôm cái của nợ về nhà. Hắn lúc đó cũng không biết người mình đang vác là Yoongi. Thả cậu xuống nền đất, tay khua khua trong túi quần tìm chìa khóa.

Cơn bợm rượu khiến hắn choáng váng, kéo thẳng cái thân hình nhỏ đang vật vã dưới đất vào trong nhà, rồi lăng xăng kéo lên phòng ngủ của hắn. Ném cậu xuống giường, hắn cũng thả lưng hai mắt nhắm tịt đầu đau như búa bổ. Cậu nằm yên vị trên giường một lúc cơ thể bắt đầu thấy khó chịu, nóng bừng và miệng cứ khô khốc. Yoongi sờ soạng xung quanh thấy hắn nằm bê bết như một cái xác chết không biết trời đất là gì.

"Nóng quá Kim Taehyung, người còn hôi nữa..."

Cậu vừa nói vừa khúm núm cởi chiếc áo thun đang làm cậu nóng gần chết, đôi chân không ngừng đạp về phía người kia. Mỗi cú đạp như đại bác nã lên người hắn, Kim Taehyung bị làm cho tỉnh cả cơn buồn ngủ đưa mắt nheo nheo nhìn về phía cậu. Yoongi đang trong tình trạng lõa lồ cả thân trên, đôi bàn tay mê man sờ soạng cơ thể mình.

"Người cậu hôi như chó ấy." Hắn nói với giọng ngai ngái không thèm chú ý đến phần trên không mảnh vải che thân của cậu.

"Tôi muốn đi tắm." Cậu nức nở, mặt nhăn lại, môi bĩu ra, chân tay thì sờ soạng đạp lên cái người vẫn ngủ li bì như chó chết.

Taehyung đành đầu hàng. "Được, được tôi đưa cậu đi tắm."

Hắn kéo Yoongi vào nhà tắm, xả nước ấm trong bồn rồi quăng luôn cái cục nợ vào trong, hắn cũng chẳng nghĩ ngợi nhảy luôn vào. Nước ấm đi vào cơ thể khiến cậu thấy rùng mình tay ôm chặt lấy hai bả vai. Kim Taehyung bên này cũng bắt đầu cởi áo, mọi hành động đều làm trong vô thức. Cơ thể cậu bắt đầu thích nghi dần với làn nước ấm, Yoongi thích thú nghịch nước còn hắn thì tiếp tục đi vào giấc nồng dù đã chui vào tận bồn tắm.

Yoongi quậy nước ngày một mạnh, nước bay tung tóe ra sàn, tràn qua thành bể, còn bắt cả lên mặt hắn. Taehyung sờ soạng nắm lấy đôi bàn tay đang không ngừng gẩy nước của cậu kéo về phía mình. Cơ thể Yoongi đổ cả về phía trước, trán cụng vào đầu mũi hắn khiến Taehyung là lên oai oán, đưa tay xoa xoa chiếc mũi đáng thương của mình. Yoongi thấy vậy cười như được mùa.

"Ha...Kim Taehyung nhìn ngốc chết đi được."

"Kim Taehyung không ngốc. Min Yoongi mới ngốc."

"Kim Taehyung mới ngốc. Thế anh biết vì sao chó lại đi bằng bốn chân không?"

"Vì nó có bốn chân."

Yoongi à lên, như mới vừa phát hiện ra một chân lí gì mới lắm. Cậu lại tiếp tục chu mỏ nhìn về phía hắn, gương mặt áp sát lên gương mặt hắn, thả hơi thở phì phò men rượu của cậu.

"Cậu hôi quá."

"Yoongi không có." Cậu nói với vẻ nũng nịu, hai đôi mắt rủ xuống.

"Môi Yoongi rất ngọt. Taehyung muốn thử không?"

"Muốn."

Taehyung nhìn chằm chằm vào cặp môi trước mặt. Hắn thấy một quả cherry vừa ngon vừa mọng, đỏ chót và bóng loáng. Hắn cảm nhận được vị ngọt và mềm của nó. Taehyung cắn một miếng cảm giác cả cơ thể lâng lâng trong khoái cảm. Hắn muốn giấu quả cherry này làm của riêng. Hắn muốn thưởng thức nó mỗi ngày. Hắn cảm nhận sự tê ran nơi đầu môi mỗi khi cắn một miếng cherry vào miệng, cảm giác muốn ăn mãi cho đến khi dạ dày phản kháng hắn sẽ dừng.

Yoongi bị rút cạn không khí, nửa tỉnh nửa mê nằm vật vã ở thành bồn. Phía hắn cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, cơn mê man khiến đầu hắn nặng trịch, hai mắt rũ xuống.

"Yoongi, tôi không biết mình bị sao nữa, hai mắt cứ nhắm tịt." Hắn nói và bắt đầu bò dậy khỏi bồn tắm. Yoongi cũng chật vật theo sau.

"Taehyung, Yoongi muốn thay quần áo."

Cậu nũng nịu đi về phía hắn. Taehyung đành ậm ừ loạng choạng kéo cậu về tủ quần áo. Tay nhanh nhẹn bới trong tủ một bộ đồ ngủ. Yoongi thích thú quăng quần áo lung tung khắp nhà, cậu ướm lên người rồi lại vứt sang một xó. Taehyung kiếm cho mình một bộ rồi lăng quăng chạy về phía cậu, người đang bù xù trong đống quần áo dưới sàn.

Hắn nhanh nhảu giúp cậu mặc nốt chiếc áo còn lại vào người.

"Taehyung. Buồn ngủ quá."

"A..." Hắn đột nhiên thốt lên. " Đúng rồi, buồn ngủ. Vậy mà nãy giờ tôi không nghĩ ra là mình buồn ngủ. Hóa ra nãy giờ là do tôi buồn ngủ."

Taehyung nói xong kéo Yoongi về phía giường ngủ, mặc kệ cậu còn đang khệ nệ bơi trong bộ quần áo thùng thình của hắn. Còn bản thân thì oánh chén một giấc ngon lành.

Nửa đêm cái tướng ngủ xấu lại thích ôm một vật gì đó khi ngủ của Taehyung bày ra, và Yoongi nhanh chóng bị đưa làm bia đỡ cho mấy chiếc gối. Hắn ôm cậu cuộn tròn làm một cục khiến Yoongi dãy dụa khó thở, nhưng chẳng thể làm được gì. Hắn quấn cậu như cái xác ướp, rồi một tay ôm, một chân gác ngủ ngon lành mặc kệ người kia khó khăn chui rúc trong ổ chăn chật hẹp và chật vật với sức nặng cẳng chân của hắn đè lên người cậu.

Một to một nhỏ cứ thế ôm nhau ngủ đến sáng, không quan tâm đến mớ hỗn loạn họ vừa bày ra tối qua. Và việc điên rồ họ vừa làm trong nhà tắm.

Thế quái nào lại hôn nhau nhỉ?

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top