almondprogress - nắng hạ
cậu nhóc ấy thật đẹp, thật đáng yêu, như thể mỗi cử chỉ đều có thể làm lòng người mềm lại. almond khẽ thở ra một hơi dài, trong lòng không khỏi dấy lên một cảm giác muốn cưng chiều, muốn bảo vệ mãi như thế này.…
cậu nhóc ấy thật đẹp, thật đáng yêu, như thể mỗi cử chỉ đều có thể làm lòng người mềm lại. almond khẽ thở ra một hơi dài, trong lòng không khỏi dấy lên một cảm giác muốn cưng chiều, muốn bảo vệ mãi như thế này.…
couple: sea dechchart x keen suvijak thể loại: cường cường, học viện cảnh sát, oan gia ngõ hẹp, chênh lệch tính cách.văn ántại học viện cảnh sát hoàng gia, có hai sự tồn tại trái ngược như lửa với nước.sea dechchart - "cỗ máy" thủ khoa với số điểm tuyệt đối. trong thế giới của anh, mọi thứ đều phải nằm trong quỹ đạo của sự chuẩn xác. kỷ luật là tôn chỉ, quân phục không một nếp nhăn là niềm tự hào, và sự phục tùng điều lệnh là bản năng.keen suvijak - "ngoại lệ" duy nhất được tuyển thẳng. một thiên tài mang bộ não của một kẻ nổi loạn. đối với cậu, điều lệnh là những con chữ lỗi thời, và quy tắc sinh ra là để bị phá vỡ. cậu không tới đây để làm một quân cờ ngoan ngoãn, cậu tới để xoay chuyển cả bàn cờ.một người là kỷ luật thép, một người là biến số tự do.họ bị buộc phải đứng chung một hàng ngũ, cùng thực hiện những nhiệm vụ tác chiến khắc nghiệt. giữa nắng cháy sân tập và mùi thuốc súng nồng nặc, những màn đối đầu nảy lửa không chỉ dừng lại ở kỹ năng chuyên môn, mà còn là cuộc chiến xem ai sẽ là người bị khuất phục trước.trong một trận tác chiến không đồng nhất về lý tưởng, liệu trái tim có thể tìm thấy cùng một nhịp đập?"nghe cho kỹ, suvijak. ở đây tôi là luật lệ." "vậy sao? vậy thì để tôi dạy cho cậu biết, đôi khi phá luật mới là cách duy nhất để sống sót."…
tình iu chíp bông…
chị tìm thấy em vào một ngày mưa, thanh mát, ngọt ngào.chị cũng... nguyện dùng cà đời để yêu em.…
tôi gặp cậu ấy vào một ngày trời cũng xám như hôm nay. lúc đó tôi chỉ vô tình bước vào một triển lãm tranh nhỏ. tôi không phải người yêu nghệ thuật, tôi chỉ đơn giản là thấy cửa tiệm sáng đèn và muốn trốn khỏi đám đông ngoài kia.và ở đó, tôi nhìn thấy cậu.…
hôn, nhẹ thôi - rồi chúng mình hơn cả bạn thân.…
hạ năm ấy, trương cực không còn là cậu nhóc bám gấu áo đi học nữa. cậu ấy đã lớn - đủ lớn để biết yêu, đủ kiên định để nói ra, và đủ ấm áp để khiến trái tim tả hàng rung lên, một lần nữa, vì một người.…
từ ngày em đến, mưa cũng nhẹ giọng.…
"tớ không biết phải diễn tả thế nào, nhưng cậu giống như một người luôn ở đó, lúc nào cũng khiến tớ cảm thấy an tâm. dù tớ bận rộn đến đâu, chỉ cần quay lại vẫn sẽ thấy cậu ngồi ở góc phòng, cúi đầu vẽ gì đó. chỉ cần tớ chạm vào cậu một chút, cậu sẽ ngước lên nhìn tớ ngay."…
có những thứ tình yêu không sinh ra để dịu dàng, không sinh ra để người ta nâng niu hay trân trọng. có những tình yêu ngay từ giây phút đầu tiên đã là sai lầm, là một liều thuốc độc ngấm vào máu, không cách nào rút ra. nó khiến người ta điên cuồng, khiến người ta dằn vặt, khiến người ta hận đến mức chỉ muốn xé nát tim mình ra để xem trong đó rốt cuộc có cái gì mà lại đau đến như vậy.…
"nếu anh ở đây, em sẽ dẫn anh đi khắp nơi, cùng ăn pizza góc phố, cùng ngắm tuyết rơi. em thật sự... không muốn nhìn thành phố này một mình nữa." "đừng nói mấy lời khiến người ta muốn bay ngay đến bên em như vậy chứ?" almond đáp, giọng nói bỗng trở nên nhỏ nhẹ hơn. "cơ mà... em chờ anh, có được không? chỉ một chút nữa thôi, anh sẽ đến." progress siết chặt điện thoại, cảm nhận hơi ấm của lời hứa ấy thấm vào lòng mình. "em luôn chờ anh. bao lâu cũng được."…