Có một người cha đã dùng mạng sống để mua lại bình yên cho con gái, và có một đứa trẻ đã chết đi trong đêm mưa lạnh lẽo để sinh ra một kẻ săn tìm sự thật.Mười hai năm giấu mình trong bóng tối, cô lẳng lặng chờ đợi ngày bầu trời quang tạnh... Nhưng lại chẳng thể ngờ rằng, đằng sau cơn mưa tưởng chừng dài vô tận ấy, điều cô gặp lại là ánh sáng của đời mình.…
Bangkok sụp đổ trong sự tĩnh lặng của loài người... và tiếng gào rú của những kẻ từng là con người.Trong đợt bùng dịch zombie khủng khiếp bắt nguồn từ một thí nghiệm thất bại, June, con gái duy nhất của tiến sĩ Watt - người từng tham gia nghiên cứu dự án - cùng nhóm sinh tồn của mình lao vào hành trình sống còn: tìm đến phòng thí nghiệm cũ để giành lấy thuốc giải.Nhưng cô không ngờ rằng, trên đường đi, cô lại gặp "em" - một con zombie khác biệt.Enjoy - không nói được, chỉ phát ra tiếng "ư ư" đầy khổ sở, biết tự kìm nén cơn thèm máu, và sẵn sàng xông vào chiến đấu với đồng loại để bảo vệ June.June nhận ra:Enjoy không phải một xác sống vô hồn.Mà là một cô gái từng bị cha ruột bỏ rơi giữa đại dịch, là một "con chó nhỏ" lẽo đẽo theo sau June, sợ hãi, ghen tuông và ấm áp đến lạ.Và rồi, giữa xác sống và tro tàn, giữa viên đạn và nhịp tim chậm chạp...Tình yêu nảy mầm - dịu dàng và đau đớn.June yêu một zombie.Một con zombie chỉ muốn cắn mỗi... tim của chị.Nhưng điều gì sẽ xảy ra, khi Enjoy phát điên giữa khoảnh khắc mong manh?Khi cả đội định nổ súng, chỉ còn lại bàn tay June đưa ra, và tiếng gọi nghẹn ngào "Ngoan nào, đừng cắn..."Liệu thứ thuốc giải ấy... có thể đưa một zombie trở lại làm người?Hay... chỉ có tình yêu mới làm được điều đó?Fanfic. EnjoyJune. Tự Viết. Enjoy Yotdr trong vai Enjoy June Nannirin trong vai June Đã làm bìa. Disclaimer: Truyện được viết hoàn toàn dựa trên trí tưởng tượng của tác giả. Nhân vật trong truyện lấy cảm hứng từ hình ảnh công chúng của [Enjoy Yotdr - June Nannirin -…
Tay nắm giữa chợ quê xưa,Ghen tuông hóa ngọt, nắng mưa cũng tình.~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Tất cả các nội dung dưới đây đều là tác phẩm của mei. Vui lòng không reup, sao chép, hoặc mang đi nơi khác mà không có sự cho phép của mei.…
"Tịch" là lặng. "Chiêu" là ánh sáng.Là ánh sáng rọi qua màn đêm mà chẳng ai hay biết.Là tia nắng cuối cùng trước khi trời tắt nắng.Là ánh mắt nhìn nhau lần cuối, không thể gọi thành tên, không thể cất thành lời.Tịch Chiêu là thứ tình yêu âm thầm, vĩnh viễn chỉ tồn tại trong lặng im.~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Tất cả các nội dung dưới đây đều là tác phẩm của tôi. Vui lòng không reup, sao chép, hoặc mang đi nơi khác mà không có sự cho phép của tác giả. Tịch chiêu, ai muốn mang đi cũng phải hỏi trước!"…
Khi chiến tranh đưa họ đến bên nhau, không phải tình yêu, mà là một lần trốn càn. Nhưng từ cái nhìn đầu tiên trong đêm tối đó, đã có một thứ gì đó bùng cháy - dịu dàng, mãnh liệt, và câm lặng.Giữa sông nước miền Tây, giữa những mật thư, máu đổ và đạn bay, họ chọn yêu - dù biết, có thể mai này, chỉ một người còn lại để nhớ.…