Chuyện xưa kể về một tên tiên nhị đại kiêu ngạo ỷ vào sư phụ mình NB, làm thiên làm địa. Giác Nguyệt từ nhỏ được sư phụ thu dưỡng. Sư phụ Thánh Chủ tuyệt sắc khuynh thành, đạo pháp Thông Thiên, vô số người hâm mộ lại sủng ái một mình Giác Nguyệt. Vì báo đáp công ơn nuôi dưỡng, hãy là vỏ kiếm của sư phụ! (NB: Ngưu bức, 牛逼: Ý là mạnh mẽ, lợi hại, bưu hãn)
Cp chính: Cơ Không Ảnh x Giác Nguyệt (Đừng chèo nhầm thuyền nha)
Tác giả: Tây Phương Kinh Tế HọcBản gốc: [Hoàn] 70 chương + 9 phiên ngoạiNguồn: Từ chương 1 tới 39: từ truyen5s (hoatuyethouse wordpress), từ 40 đến hết: mình edit từ wikidichLịch up truyện: 1-2 chương/tuần===Văn án 1:Trước khi ly hôn, họ hàng thân thích đều khuyên Hứa Tinh Không nên nhẫn nhịn, còn nói cô sẽ không tìm được một người chồng tốt như vậy nữa.Sau này, Hứa Tinh Không gặp được Hoài Kinh, đám người thân thích kia liền im miệng.Hứa Tinh Không: Anh làm thế nào mà bọn họ đều ngậm miệng lại vậy?Hoài Kinh: Bốn chữ, đẹp trai nhiều tiền.Hứa Tinh Không: Còn em thì sao?Hoài Kinh: Ba chữ, kỹ thuật tốt.Văn án 2:Kết hôn ba năm, chồng của Hứa Tinh Không ngoại tình với một cô tiếp viên quán bar.Sau khi ly hôn, mọi người đều cảm thấy việc chồng cô ngoại tình, cô cũng có chỗ sai, sai ở chỗ cô quá bảo thủ cứng nhắc.Thế nhưng chỉ có Hoài Kinh biết, trên giường Hứa Tinh Không quyến rũ chết người đến cỡ nào, khiến anh không thể kiềm chế.…
Copule chính : Vương Tuấn Khải x Vương NguyênCouple phụ: Dịch Dương Thiên Tỉ x Lưu Chí HoànhThể loại: Đam mỹ. Hiện đại. Sinh tử VănChủ đề:Tổng tài kiêm lão đại hắc bang . Băng lãnh phúc hắc công x ôn nhu khả ái thụ. Ngọt ngược đan xen. End: 100% HETRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẠI WATTPAP. VUI LÒNG KHÔNG SAO CHÉP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC. HÃY TÔN TRỌNG QUYỀN TÁC GIẢ.…
Tác giả: Phong Ngôn Nhiễm Tình trạng: 4 quyển Nguồn: Sưu tầm Nội dung giới thiệu: Kiếp trước, nàng không có hưởng thụ qua bất kỳ loại thân tình nào, nhưng sau khi bước sang một kiếp mới , lại cảm nhận được một loại ' thân tình" biến chất Tin đồn Cửu vương gia máu lạnh vô tình, đối với nữ nhi của mình tôn sùng như là chí bảo, yêuthích không buông tay. Nâng niu trong tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan.Đoạn ngắn một : "Vương Gia, Quận chúa, Quận chúa nàng......" Thị vệ muốn nói lại thôi. "nói !" Ánh sáng lạnh hiện ra trong mắt của Tịch Thiên Sầm. "Quận chúa nói muốn ăn khoai nướng, lấy một đống lớn danh họa cùng với chũ thư pháp trong thư phòng của ngài đem đi nướng khoai lang, hiện đang còn ở trước cửa tiểu lâu nướng khoai a......" "Sao?... ..." Tịch Thiên Sầm kéo dài giọng nói , trong thanh âm lạnh lùng, làm cho thị vệ rùng mình một cái. "Ngươi đi nói cho Quận chúa, nàng đốt một bộ tranh chữ, liền phải tự tay viết một bộ, trả lại vào đúng chỗ trong thư phòng cho bổn vương!" Thị vệ giựt giựt khóe mắt, Vương Gia ngài thật cao tay mà! Vì ép Quận chúa đọc sách tập viết, thế nhưng không tiếc bất cứ thủ đoạn nào! Những thứ kia là danh họa, mỗi một bộ không phải Giá Trị Liên Thành sao, ngài mỗi lần trước khi ngủ, cũng sẽ lấy ra xem mấy lần, hiện tại lại cam lòng lại để cho Quận chúa đốt! thật là biết cách dạy nữ nhi a! Làm người ta cảm thấy bội phục!…
Đây là những truyện mình tìm trên mạng và một số trong đó là do mình sáng tác.Hãy cùng trải nghiệm những giây phút rùng rợn......SUỴT......IM LẶNG......MỌI CHUYỆN ĐANG BẮT ĐẦU......…
Hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của cô nhưng liệu còn có ai nhớ đây? Từ khi bố mẹ ly hôn rồi bỏ lại cô, ngoại trừ mỗi tháng gửi cho cô chút tiền sinh hoạt ít ỏi thì cũng chẳng hỏi han gì nữa, trên đời này người quan tâm cô chỉ còn lại chính bản thân cô.Cô đã quen những ngày tháng dù mưa gió cũng không ai đưa đón, cũng đâu có gì ghê gớm, không phải sao? Cô một mình đi về nhà, thật may là sau khi bố mẹ ly hôn có để lại căn nhà cũ cho cô, giúp cô không đến mức không nơi để về, lưu lạc đầu đường."Á!" Đôi giày vải giá rẻ đã bị mài mòn trở nên mỏng manh, lòng bàn chân bất ngờ bị thứ gì đó đâm phải, cơn đau nhói tràn tới, Diệp Tiên Tiên nhấc chân lên, có chút buồn bực định đá văng cục đá đã đâm vào chân mình, thế nhưng lúc chân giơ lên lại lơ đãng trông thấy bộ dạng của cục đá kia, nó không phải là một cục đá mà là một chiếc nhẫn, rất rất nhỏ.Ma xui quỷ khiến thế nào mà cô nhặt nó lên, cầm trong tay ngắm nghía.Tạo hình cổ xưa, trên thân khắc một hình vẽ phức tạp, nhìn qua có vẻ không tầm thường.Dù sao cũng đang ở bên ngoài, Diệp Tiên Tiên không tiện nhìn kỹ, cô lê đôi giày vải đầy nước đi về nhà.-------------…