Chương 9
- Trời ạ, nói các ngươi đó, động tác nhanh lên, hôm nay là ngày mười lăm, một tháng chỉ mở hai ngày, đừng để vì vài người các ngươi mà bị hỏng! – Tiếng của Phượng tỷ vẫn như cũ chứa lực xuyên thấu, âm lượng hùng hồn ồn ào đâm thẳng qua chín tầng mây.
Bạch Tú Quang Lâu không giống với thanh lâu bình thường, ỷ vào có cây rụng tiền là tứ đại hoa khôi mà kiêu ngạo đi ngược lại với ngành sản xuất thanh lâu. Người ta liều chết buôn bán hàng ngày còn các nàng mỗi tháng chỉ mở hai ngày vào mồng một và mười lăm, quả thực là đối đầu với phật tổ! Hai ngày này chính là ngày đi dâng hương của Phật Giáo, các nàng cũng thật lợi hại, trực tiếp làm trái lại.
Nhưng cũng không thể không nói mị lực của tứ đại hoa khôi thật không gì sánh kịp, nguyên nhân vì một tháng chỉ kinh doanh hai ngày nên hai ngày này còn hơn chiến tranh, không phải ai muốn vào là có thể vào. Tại sao? Người muốn đến nhiều lắm! Cho nên cơ bản chỉ có đặt trước mới có chỗ, vị trí tốt cũng cơ bản đã định xong từ trước đó một tháng.
Chẳng trách có thể ngồi xe ngựa xa hoa như vậy, có tiền mà! Quyền Du Lợi cảm thán cuộc sống đau khổ, tiếp nhận đồ ăn từ tay đầu bếp vừa mới nấu chuẩn bị đi ra ngoài.
- Ôi Hắc Tử, có mệt không? Loại chuyện này sao có thể cho huynh làm được? – Phượng tỷ chống thắt lưng nhìn Lâm Duẫn Nhi, Kim Thái Nghiên, Thôi Tú Anh trốn phía sau quát - Các ngươi đều là người chết hả! Động tác chậm như vậy, hay không cần ăn cơm?
Nói thật, Quyền Du Lợi đã bị nhiệt tình của Phượng tỷ dọa đến muốn chạy trốn đến nơi, từ sau buổi chiều đó, thái độ của Phượng tỷ đối với cô xoay một trăm tám mươi độ, cực kỳ nhiệt tình, nhưng cô tiêu thụ không được! Thống soái tối cao trong phòng bếp chính là Phượng tỷ, cho nên cô không thể đắc tội với nàng ta, nếu không không tránh được số phận thành xác chết. Nhưng để thoải mái đối mặt với huyết bồn đại khẩu (mồm rộng như của dã thú) của Phượng tỷ thì Quyền Du Lợi cảm thấy không bằng cô đi cầu cứu Kiệt Tây Ca.
Khổ nữa mệt nữa, đừng lo, giao cho ta đi! Chỉ cần có thể rời xa Phượng tỷ, rời xa phòng bếp, mọi việc đều có thể - Quyền Du Lợi cố nén xúc động chụp đĩa đồ ăn trên tay lên mặt Phượng tỷ:
- Phượng tỷ đừng lo, ta đi đưa đồ ăn đây - Chùi qua dầu mỡ ở lòng bàn chân rồi chuồn mất dạng.
Phượng tỷ còn muốn nói gì, nhìn bóng dáng nhanh chóng rời đi của Quyền Du Lợi không khỏi thổn thức, Tiểu Hắc Tử thật sự rất thẹn thùng!
- Ba người các ngươi còn không mau đi đưa đồ ăn! - Quay đầu lại nhìn ba người đã há hốc mồm, khinh bỉ trừng mắt, khác biệt! Đây là sự khác biệt!
Ba người đổ mồ hôi lạnh, cầm lấy đồ ăn bỏ chạy. Uy lực của Phượng tỷ cường đại không phải bình thường.
- Hắc Tử, có mệt không? - Đuổi theo người phía trước, Lâm Duẫn Nhi bắt chước Phượng tỷ, liếc mắt đưa tình nhìn Quyền Du Lợi.
- Cút! Tìm chỗ mát mẻ chết cho tppo! - Quyền Du Lợi vốn sắp nổi điên, nhìn đến bộ dáng giễu cợt của Lâm Duẫn Nhi lại càng giận dữ. Hắc Tử? Chỉ cần nghĩ đến Phượng tỷ gọi cô thân mật như vậy thì cô liền cảm thấy đau dạ dày.
Kim Thái Nghiên và Thôi Tú Anh cười gian trá, thì ra lão đại cũng có lúc bùng nổ.
Đặt đồ ăn lên bàn, bốn người lại nhìn thấy những tên háo sắc ngó nghiêng, bốn người chán ghét nói không nên lời. Mặt người dạ thú! Tay lợn đáng khinh lại với vào trong quần áo các cô nương, một đám dâm đãng cười đùa!
Bạch Tú Quang Lâu là thanh lâu, mặc kệ có bao nhiêu người lợi hại thì thanh lâu vẫn là thanh lâu, vậy nên chuyện 'bán thịt' cũng là bình thường. Chẳng qua tứ đại hoa khôi là loại khác, các nàng thật sự là thanh quan: Chỉ bán nghệ không bán thân. Vì thế mà người theo đuổi si mê các nàng chưa bao giờ giảm. Không phải không có người từng bắt buộc các nàng, chẳng qua là những người đó đều không có kết cục tốt. Cho nên mọi người đều hiểu rõ bốn người các nàng có núi dựa lưng rất chắc, bối cảnh rất sâu, tự nhiên cũng không còn ai dám trêu chọc các nàng.
Chỉ được thưởng thức, không thể chạm vào, còn gì kích thích hơn!
- Cuộc đời, thật không thôi thổn thức! – Thôi Tú Anh đối với thanh lâu hoa lệ cũng cảm khái một hồi, hung hăng khinh bỉ Ngạc – Ngạc đệ, tôi thấy nếu chúng ta làm việc này cũng sẽ không thua kém tứ đại hoa khôi!
Lâm Duẫn Nhi rất đồng tình gật đầu:
- Không sai, tứ đại cầm thú chúng ta chưa từng có mảnh tình vắt vai, tuy rằng không có mĩ mạo như các nàng nhưng cũng không quá kém!
Cái gì gọi là không quá kém? Là kém rất nhiều có được không! Đến phiên Quyền Du Lợi xem thường:
- Các cậu mù hả, tóc tai chúng ta như thế này thì ai sẽ nghĩ rằng chúng ta là nữ? - Chỉ mái tóc ngắn không quá vai trên đầu của mình.
Nơi này nữ tử đều là tóc dài bồng bềnh, còn nam tử lại không có nhiều quy củ như vậy, nói cách khác, nữ tử ngoài ni cô thì đều là tóc dài, nam tử thì tóc ngắn tóc dài đều có.
- Cậu nói với hai kẻ ngu ngốc này làm gì, vừa nhìn đã biết là không có đầu óc! – Kim Thái Nghiên mặc kệ hai người - Đợi lát nữa tứ đại hoa khôi sẽ lên đài, chúng ta xem xong rồi mới về đi.
- Về gì chứ? Không quay về! - Chỉ cần nghĩ đến khuôn mặt của Phượng tỷ là Quyền Du Lợi sẽ có xúc động muốn ném đồ - Đừng nói nữa, đến đây đến đây!
Bốn người tìm một góc chết rồi dựa vào lan can tầng hai lẳng lặng nhìn xuống.
Đi ra đầu tiên là Từ Huyền với vẻ mặt đạm mạc lạnh lùng, trong tay một cây ngọc tiêu, đứng ở phía sau vũ đài.
Tiếp theo là Tình Lãng cười ôn nhu, yên lặng ngồi ở bên phải Từ Huyền, trước mặt nàng là bàn được chuẩn bị sẵn, nàng cúi đầu nhìn chằm chằm tờ giấy Tuyên trước mặt, trầm ngâm suy nghĩ.
Sau đó là Kiệt Tây Ca ung dung đẹp đẽ quý phái, giơ tay nhấc chân đều toát ra một luồng phong tình, thong thả tiến đến vị trí bên tay trái Từ Huyền có đặt sẵn cổ cầm (một loại đàn của Trung Quốc) mà ngồi xuống, bàn tay thon dài trắng nõn nhẹ vỗ về cổ cầm màu đen, cười xa xôi.
Người cuối cùng vén rèm là Đế Phù Ni hồng y như lửa, chẳng qua lần này hồng y của nàng nhẹ nhàng hơn rất nhiều, đai lưng viền tơ vàng, chân trần đi vào giữa vũ đài, cười phi thường phủ mị nhìn mọi người.
Trong lúc nhất thời, bốn phía bùng nổ tiếng vỗ tay như thủy triều cùng tiếng kêu gọi kích động ầm ĩ. Còn chưa mở màn đã được hoan nghênh như vậy, xem ra lực lượng fan của mỹ nữ là tuyệt đối lớn mạnh.
Tiếng đàn đầu tiên vang lên, bốn phía lập tức tĩnh lặng, ai cũng không nói gì nữa. Cùng với tiếng đàn đầu tiên của Kiệt Tây Ca, Đế Phù Ni biến đổi tư thế bắt đầu múa, Từ Huyền dựng thẳng ngọc tiêu, Tình Lãng cầm lấy bút lông đã chấm mực tùy thời có thể hạ bút.
Tiếng đàn thứ hai vang lên, bốn người trên vũ đài đều tự động bắt đầu.
Điệu múa của Đế Phù Ni thực hoa lệ, hoa lệ đến mức nghiền nát ánh mắt của mọi người thành từng mảnh nhỏ, hồng y như lửa cháy, một cái nhăn mày cười đều chạy thẳng vào lòng người. Dáng dấp xinh đẹp, ba bông hoa mai điểm trên váy càng tăng thêm khí chất mị hoặc của nàng, uy lực bức người.
Tiếng tiêu của Từ Huyền thực xa xăm, làm người ta có cảm giác say trong khe núi, đứng ở một góc tường mà thấy được trời đất cao vời vợi, hoa nở hoa tàn, thiên nhiên hài hòa, nhưng lại vì nhìn thấu hết thảy mà sầu não. Lẳng lặng đứng ở tại chỗ, giống như một cành hoa lan trong rừng vắng, yên tĩnh nhìn về nơi xa, không màng lợi danh, định rõ chí hướng.
Tiếng đàn của Kiệt Tây Ca rất trầm, tạo ra áp lực một cách tự nhiên không thể nói thành lời. Như thể nàng đang ở trong mảnh hồi ức nào đó, hồi ức đó hình như còn có cả mất mác khiến người nghe không khỏi nhớ tới những thứ đã từng bỏ qua trong cuộc đời. Cổ cầm sâu kín tới tận nơi xa xôi rồi lại quay về trong nơi nó thuộc về.
Tình Lãng vẽ rất khí thế, xuất thần ngả nửa người mà hạ bút. Tay nàng cầm bút như đang nhảy múa, mà vũ đài lưu lại dấu chân của nàng chính là giấy Tuyên. Giang sơn như họa, tựa hồ có thể nghe được tiếng thác nước đổ xuống cọ rửa đá ngầm, từng chút từng chút một. Núi phủ kín rừng chạm tới gần sông Ngân Hà chốn thiên đàng, tất cả hùng vĩ như muốn nhảy ra từ trong giấy.
Đế Phù Ni múa, Từ Huyền thổi tiêu, Kiệt Tây Ca đàn, Tình Lãng họa, tuy tài nghệ không giống nhau nhưng kết hợp cùng một chỗ lại khiến người ta được mở rộng tầm mắt, giống như đây là chuyện hiển nhiên vậy.
Cả tứ đại hoa khôi quả nhiên không phải là hư danh. Nếu chỉ là bốn bao cỏ thì làm sao khiến người người theo đuổi không dứt! Tứ đại cầm thú hít sâu một hơi, quả nhiên, áp lực lớn phi thường!
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top