Tên truyện: Ninh Tiên Sinh, đã lâu không gặpTác giả: Dạ MạnBiên tập: Chung cư Doãn GiaTình trạng sáng tác: đã hoànTình trạng edit: fullVăn án:Lần thứ nhất gặp mặt. Nguyễn Chanh: "Bạn học, ngại quá, cậu có thể giúp tớ một chuyện không?" Ninh Quân: "Ừ?" Nguyễn Chanh: "Tay tớ đang bị thương, cậu có thể giúp tớ giải đề không?" Ninh Quân kinh ngạc , mấy giây sau mỉm cười. Ngày thứ hai, Nguyễn Chanh bị thầy dạy toán gọi vào văn phòng. Bài thi siêu khó, cả lớp chỉ mình cô làm bài hoàn toàn đúng, nhường cô tham gia Olympic Toán. Nguyễn Chanh mờ mịt: ". . ." Ninh Quân ngồi trên ghế nhàn nhã nhìn cô. Về sau, cô mới biết được lúc đó người mình nhờ là thủ khoa Ninh Quân giúp cô làm bài tập. . . -- -- -- Nhiều năm về sau. Ninh Quân: "Trình tiểu thư, cô rất giống một người bạn của tôi." Trình tiểu thư (Nguyễn Chanh): "Hả?" Ninh Quân mắt nhìn sắc sâu xa, "Bạn gái của tôi. Cô ấy lần đầu nói chuyện với tôi, cũng không biết tôi là ai , thế mà nhờ tôi giúp cô ấy làm bài thi." Khóe miệng của anh mang theo ý cười nhợt nhạt, trong mắt cất giấu mấy phần cưng chiều. ps: 1. Nữ chính thành tích rất tốt. 2. Song hướng thầm mến. 3. ngọt văn. chỉ có ngọt! Ấm! Nội dung nhãn hiệu: Đô thị tình duyên tình yêu duy nhất , thanh xuân vườn trường , sủng sủng sủng ( chuyện quan trọng nói 3 lần ) Nhân vật chính: Nguyễn Chanh, Ninh Quân ┃ vai phụ: Tống Hề, Giản Tri Ngôn, Trình Phỉ ┃ cái khác: Mỹ thực mỹ nam mỹ nữ…
"Convivencia"(Tiếng Tây Ban Nha) - Sống bên nhau mà không cần một đám cưới- Sống bên nhau như vợ chồng- Sống với nhau vậy thôicr: Chuyện------------------------❌ Nghiêm cấm chuyển ver, edit dưới mọi hình thức…
Văn án:Đàm Hinh xuyên vào quyển tiểu thuyết tình cảm, cô đóng vai là thanh mai trúc mã kiêm vợ trước của nam chính, được mặc định chỉ là nữ phụ.Trở về năm 17 tuổi, cô có ký ức của kiếp trước nên quyết định chỉ làm một bình hoa lặng thầm sống yên ổn.Nhưng mọi chuyện đều không như cô nghĩ. Quý Yến cảm thấy sự thay đổi của cô bạn thanh mai, trở nên càng bám sát cô hơn. Hiện tại cậu luôn bày ra bộ mặt cao ngạo nhưng không hiểu sao...Đàm Hinh càng không hiểu, mỗi lần cậu ta uống rượu vào, cô lại phát hiện cậu ta giống bộ dạng ông chồng kiếp trước của mình, còn nói yêu cô."Cảm ơn nhé, ly hôn rồi."-Tác giả: Tịch Tịch LýThể loại: Thanh xuân vườn trường, trọng sinh, hoán đổi thân xác. Số chương: 81 + 2 (Ngoại truyện)Nguồn convert: truyencv.comEditor + Beta: Ji (@Jiang0162)*Copy nhớ ghi nguồn giúp mình*Đây là truyện edit đầu tay của mình nên các bạn cho mình xin nhận xét hoặc vote cho mình nhé (:D)…
" kéo áo lên đi, tôi là chồng sắp cưới của chị em."" em cũng đâu ngại trở thành kẻ thứ ba."Truyện dựa trên sự tưởng tượng của tác giả. Viết lên nhằm mục đích giải trí. Không có thật, không tuyên truyền, không có ý bôi nhoạ bất cứ các cá nhân hay tổ chức nào.…
Lưu ý: Bạn nào tinh thần yếu thì không nên đọc bộ này. Vì NGƯỢC nặng nên đọc sẽ tức lắm nhé. Số chương: >300 chương + ngoại truyện.Thể loại : Ngược sủng đan xen, hiện đại, có H, nữ cường, nam máu chó. Tình trạng : vẫn đang sáng tác .Chúc các bạn đọc vui. ..........................Cô phải làm sao để trốn khỏi sự truy lùng của người đàn ông giàu có này?Đêm tối ma mị, hơi thở nóng rực dồn dập, Nam Cung Kình Hiên hung hăn ngăn cản cô gái dưới thân, đôi mắt ánh lên dục niệm, giận giữ quát: "Cô đủ rồi! Dụ Thiên Tuyết, cô còn dám dãy giụa nữa đi! Cô có biết bao nhiêu người liều mạng để leo lên giường tôi không, cô có cơ hội lại còn phản kháng cái gì?""Cút!" Dụ Thiên Tuyết thét lên như muốn điếc tai, nước máy nóng hổi chảy dài khiến tiếng kêu gào thên phần run rẩy: "Anh không phải là người, anh không có nhân tính, tôi đã sai lầm nghi nghĩ anh sẽ cứu Thiên Nhu, tôi điên nên mới để cho mình như một kẻ ti tiện, phó mặc cho anh định đoạt! Anh đủ rồi! Buông tôi ra!"Nam Cung Kình Hiên ngừng thở, sắc mặt xanh mét, chứng tỏ anh đang giận dữ.Một tay đè cổ tay cô, giọng nói của anh khàn khàn như từ địa ngục vọng tới:"Tốt.....Để tôi nhìn xem cô có bao nhiêu kiêu ngạo!"Giữ chặt gáy cô, anh cúi đầu hung hăng ngăn lại đôi môi đỏ tươi của cô.*****5 năm sau, không trốn tránh nữa, cô trở về.....Cho là tất cả đều đã trở thành quá khứ, nghĩ rằng một đoạn kích tình kia đã bị anh quên lãng.…